Mọi Thứ Vỡ Vụn Trong Một Đêm

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Mọi Thứ Vỡ Vụn Trong Một Đêm

Tác giả : Tạ Quý Nhân

Chương 5

"Đá nó đi!"

Dòng tin nhắn đầu tiên bật lên trong group chat lúc 11 giờ trưa hôm đó.

Tôi chưa kịp trả lời gì thì tin nhắn thứ hai đã tiếp nối ngay sau đó:

"Làm gì cho nó sướng?"

Và rồi một đứa khác nữa chen vào, không khoan nhượng:

"Nó ngoại tình, chứ không phải lỡ ngủ quên."

Cả nhóm bạn tôi gần như bùng nổ trong cuộc trò chuyện.

Mỗi đứa một câu.

Mỗi câu một thái độ.

Tức giận.

Phẫn nộ.

Bảo vệ tôi.

Thay tôi phản kháng giùm, như thể tôi vừa bị ai đó tát thẳng vào mặt trước mặt chúng nó.

Mấy đứa bạn thân của tôi, toàn con gái, nhưng mỗi đứa gào lên như thể sẵn sàng cầm dao đi chém người.

Một đứa trong nhóm, luôn cập nhật mọi “trend” mới nhất trên mạng, ngay lập tức gửi vào một link TikTok.

Tiêu đề video hiện rõ:

"Cách trả thù người yêu cũ trong 3 bước – nhanh, gọn, không dính nghiệp." TruyenLau.com

Thumbnail là hình một cô gái mặt lạnh tanh, tay cầm điện thoại, phía sau là bóng lưng một chàng trai đang đi xa.

Cả nhóm nhao nhao lên:

"Mày coi thử cái này đi, hay cực."

"Mấy đứa con gái bây giờ toàn xử lý kiểu này không à!"
Website TruyenLau.com
"Cái loại đó không đáng được bình yên!"

Tôi nhìn màn hình điện thoại.

Những dòng tin nhắn chạy liên tục. Website TruyenLau.com

Dấu chấm than liên tục hiện lên.

Icon giận dữ.

Sticker bạo lực.

Một phần trong tôi thấy ấm lòng.

Vì ít ra, tôi không cô độc.

Vì ít ra, vẫn có người nổi giận thay tôi, khi tôi còn chưa kịp cảm thấy gì.

Nhưng tôi không phản ứng.

Không nhấn like.

Không rep lại.

Không gửi một cái sticker nào.

Tôi chỉ ngồi im, dựa lưng vào ghế, tay cầm điện thoại mà không gõ gì cả trong vài phút.

Rồi cuối cùng, tôi gõ một dòng.

Chậm rãi.

Từng chữ một.

Không emoji.

Không icon.

Không cần thêm cảm xúc.

"Không cần. Tao muốn nó sống yên. Nhưng đừng bao giờ hạnh phúc."

Tin nhắn ấy hiện lên, đứng trơ trọi giữa cả một loạt những lời khích động.

Một khoảng im lặng chợt hiện ra trong nhóm.

Không ai nhắn gì thêm trong vài giây.

Có thể là vài phút.

Tôi không chắc.

Tôi không cần phải đập phá.

Không cần phải trả thù.

Tôi cũng không cần bôi nhọ hay kể lể.

Tôi chỉ muốn một điều duy nhất.

Là người ấy, từ nay về sau, có thể bình yên...

Nhưng đừng bao giờ thực sự hạnh phúc.

Không phải vì tôi tàn nhẫn.

Mà vì tôi đã từng tin tưởng đến mức ngu ngốc.

Và tôi muốn sự dằn vặt là thứ duy nhất còn lại trong những năm tháng yên ổn của anh ta.

*

Tôi bắt đầu bằng một hành động đơn giản nhất: unfollow anh.

Chỉ cần một lần chạm.

Màn hình báo: "Bạn sẽ không còn thấy bài viết từ người này."

Tôi bấm "Xác nhận".

Vậy là xong.

Chúng tôi, ít nhất là trên mạng, không còn liên kết với nhau nữa.

Tiếp theo, tôi vào album ảnh.

Chọn “Ảnh có mặt anh”.

Hệ thống hiện lên hơn 300 tấm.

Ảnh từ những buổi cà phê vội vàng.

Ảnh từ các chuyến đi chơi mà tôi cứ ngỡ là hạnh phúc.

Ảnh chụp lúc trời mưa, lúc hoàng hôn, lúc nằm dài trong phòng trọ, cùng nhau ôm mèo.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu