Anh trả lời gần như ngay lập tức.
“Ở cái quán anh nói với em á. Tuần sau mình đi hen?”
Tôi còn nhắn thêm: “Okay luôn!!! Anh nhớ book bàn nha.”
Đoạn hội thoại kết thúc bằng cái sticker đôi gấu hôn nhau.
Tôi lưu lại ảnh con mèo đó.
Đặt nó làm ảnh nền cuộc trò chuyện.
Ngốc thật, tôi cứ tưởng đó là khoảnh khắc dễ thương nhất trong ngày.
Nhưng tôi không ngờ, thật sự không ngờ, trong lúc tôi đang cười, anh lại đang hôn một người khác.
Ngay lúc đó, ngay thời điểm tôi nghĩ mình đang được yêu thương.
Tôi không biết ngay lúc đó, tôi không nghi ngờ gì cả, không có dấu hiệu nào, không linh cảm, không trực giác nhói lên.
Chỉ đến khi điện thoại rung lên lần nữa, lần này không phải từ anh, tôi mới biết.
Bạn tôi gửi một tin nhắn.
“Mày... coi clip này đi. Tao không chắc có phải là người mày đang quen không...”
Kèm theo đó là một đoạn video ngắn.
Tôi mở ra, bối cảnh là một quán cà phê, ánh sáng mờ mờ, tiếng nhạc chill, góc quay hơi lệch và rung. TruyenLau
Nhưng đủ rõ, đủ để thấy một cặp đôi đang ngồi gần nhau, rất gần.
Rồi người nam cúi xuống, người nữ hơi nghiêng đầu lên.
Và họ hôn nhau. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Người trong clip không quay mặt lại, góc máy không đủ để thấy rõ từng đường nét.
Nhưng tôi không cần.
Tôi nhận ra ngay, tôi nhận ra từ cái cách anh ngồi hơi nghiêng bên trái.
Cái cách anh đưa tay vuốt tóc lúc ngượng.
Tôi nhận ra cái nghiêng đầu nhẹ mỗi khi anh cười, kiểu nghiêng quen thuộc mà tôi từng thấy hàng trăm lần. TruyenLau.com
Không lẫn đi đâu được, không sai được dù chỉ một giây.
Tôi bật ngồi dậy, tay tôi lạnh ngắt, tôi mở lại ảnh con mèo.
Con mèo vẫn nhìn tôi bằng đôi mắt tròn ngây ngô.
Còn tôi thì như vừa rơi xuống từ tầng cao nhất của một niềm tin.
*
Kỳ lạ thật.
Tôi đã nghĩ mình sẽ khóc.
Tôi cứ tưởng sau khi biết mọi thứ, sau cái tin nhắn chỉ vỏn vẹn bốn chữ ấy, sau đoạn clip ngắn ngủi mà đủ sức bóp nghẹt tim mình, nước mắt sẽ tự động rơi xuống. Nhưng không.
Không có một giọt nào. Không có cả cảm giác cay nơi khoé mắt. Không có cái nghèn nghẹn nơi cổ họng mà người ta vẫn hay tả trong phim. Chỉ có một sự lặng im đến rợn người.
Lặng im đến mức tôi nghe rõ cả tiếng kim đồng hồ trôi. Căn phòng không một âm thanh nào khác ngoài nhịp tim tôi, đều đều, vô cảm.
Tôi không khóc. Tôi chỉ ngồi đó, tay cầm điện thoại, mắt nhìn chằm chằm vào màn hình.
Tin nhắn vẫn nằm đó. "Anh xin lỗi em." Bốn chữ. Lạnh lẽo. Trơ trụi. Và vô nghĩa.
Tay tôi lạnh dần. Tôi không rõ là vì điều hoảng loạn trong lòng, hay chỉ đơn giản vì đêm đã khuya. Ngón tay tôi cứng lại. Mắt thì trống rỗng.
Tôi nhìn nhưng không thấy gì, giống như ánh mắt bị hút vào một khoảng không nào đó vô định. Mọi thứ trong đầu tôi dường như đóng băng.
Tôi đặt điện thoại xuống. Không một tiếng động. Không ném. Không vứt. Không tức giận.
Chỉ đơn giản là đặt xuống, như thể nó chẳng còn trọng lượng, chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Tôi đứng dậy, đi về phía bồn rửa. Không hiểu vì sao.
Tôi chỉ muốn làm gì đó bình thường. Như rửa bát.
Mọi Thứ Vỡ Vụn Trong Một Đêm
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.