Mọi Thứ Vỡ Vụn Trong Một Đêm

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Mọi Thứ Vỡ Vụn Trong Một Đêm

Tác giả : Tạ Quý Nhân

Chương 3

Bát đĩa vẫn còn trong bồn từ bữa tối. Tôi xắn tay áo lên, mở nước. Nước lạnh buốt chảy qua tay. Tôi không rùng mình. Tôi chỉ bắt đầu rửa. Từng cái một. Như một cái máy.

Tôi nhấc chiếc bát cuối cùng lên, chiếc bát sứ trắng mà hai đứa từng dùng chung, mỗi khi nấu mì. Tay tôi trượt. Có thể vì nó trơn. Có thể vì tôi run. Chiếc bát rơi xuống. Không một cảnh báo. Không một tiếng hét.

Chỉ một tiếng “choang” sắc lạnh vang lên giữa đêm tĩnh mịch.

Tôi cúi xuống, nhìn những mảnh sứ vỡ nát dưới chân mình. Chúng văng tung toé, những mảnh nhỏ, mỏng và sắc. Tôi không nhặt. Chỉ đứng đó.

Tôi nghĩ về tin nhắn ấy. Về cách nó rơi vào cuộc đời tôi, cũng bất ngờ và vô cảm như chiếc bát này. Không có lý do. Không có lời cảnh báo. Không ai chịu trách nhiệm.

Chỉ là một mảnh vỡ, nhỏ, lạnh và nguy hiểm, giữa một đêm khuya không ai nghe thấy.

Vỡ. Như tin nhắn đó. Như lòng tin. Như một đoạn tình cảm bị chặt ngang bởi một nhát kéo lạnh lùng. Không lý do gì, chỉ là một mảnh vỡ giữa đêm.

*

"Anh có thể yêu em suốt đời không?"

Tôi đã hỏi anh câu đó vào một buổi chiều mưa lất phất.

Chúng tôi đang ngồi trong một quán cà phê nhỏ xíu, chật chội nhưng ấm cúng, nép mình trong một con hẻm ở trung tâm thành phố.

Bên ngoài là cơn mưa phùn dai dẳng, không đủ lớn để ướt hết người, nhưng đủ để khiến người ta muốn trú lại đâu đó, lâu hơn bình thường.

Quán cà phê hôm ấy chỉ có ba cái bàn.

Chúng tôi ngồi ở bàn sát cửa sổ. Website TruyenLau.com

Kính mờ hơi nước, phản chiếu hình ảnh hai đứa lặng lẽ nhìn nhau.

Không có tiếng nhạc.

Chỉ có tiếng mưa lộp bộp trên mái tôn và mùi cà phê đậm đặc trong không khí.

Tôi không nhớ tại sao mình lại hỏi câu đó.

Chỉ là... tôi muốn biết. TruyenLau

Không phải vì nghi ngờ.

Không phải vì đòi hỏi một lời hứa.

Mà vì tôi đã yêu anh đến mức muốn nghe một điều gì đó, đủ để mình an tâm. TruyenLau

Tôi xoay nhẹ chiếc muỗng trong ly cà phê sữa đá, mắt nhìn anh, và buột miệng hỏi:

"Anh có thể yêu em suốt đời không?"

Anh không ngạc nhiên.

Không bối rối.

Không cười trừ hay né tránh.

Anh chỉ nhìn tôi, ánh mắt dịu dàng như mọi khi.

Rồi anh mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng, không cố gắng, không kịch.

Anh đưa tay nắm lấy tay tôi, đặt nhẹ lên bàn gỗ đã cũ.

Lòng bàn tay anh lúc nào cũng ấm.

Giọng anh trầm, đều và thành thật đến mức tôi đã tin không chút do dự.

Anh nói:

"Anh không biết suốt đời là bao lâu. Nhưng ngày nào còn yêu, anh sẽ không dối em."

Tôi im lặng trong vài giây sau câu nói đó.

Tôi nhớ mình đã nhìn ra ngoài cửa kính, thấy dòng người co ro trong mưa, và lòng chợt ấm lại.

Tôi nghĩ: có lẽ mình may mắn.

Có lẽ tình yêu của mình sẽ không như những chuyện buồn người ta hay kể.

Tôi đã tin.

Thậm chí tin đến mức nghĩ rằng, nếu có điều gì trên đời này không thay đổi, thì đó là tình cảm của anh dành cho tôi.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu