Tôi chẳng hiểu tại sao lại chọn học cái đó, có lẽ vì nó đủ xa lạ, đủ xa khỏi anh.
Hoặc có thể vì tôi cần một thứ gì đó đòi hỏi tôi phải tập trung đến mức không còn thời gian để nghĩ về những điều khác.
Tôi ngồi hàng giờ liền trước màn hình, vật lộn với những lỗi sai không tên.
Và lạ thay, mỗi khi giải được một bài, tôi cảm thấy mình đang lấy lại một phần nhỏ của chính mình.
Rồi tôi mở một cửa hàng nhỏ.
Không to tát, không mộng mơ, chỉ là một tiệm bán những món đồ thủ công tôi từng làm để tặng anh.
Bây giờ, tôi làm ra chúng cho chính mình.
Và cho người khác, những người xa lạ, nhưng sẵn sàng bỏ tiền để mua thứ tôi tạo ra.
Tôi lần đầu tiên thấy tiền từ công sức của mình, không phải là tiền lương, mà là thành quả.
Cảm giác đó… không giống tình yêu, nhưng đủ để tôi muốn tiếp tục sống.
Tôi bắt đầu tập gym.
Mỗi sáng, tôi dậy sớm hơn bình thường.
Không còn nằm lì trong chăn, ôm điện thoại, đợi một dòng tin nhắn không bao giờ tới.
Thay vào đó, tôi mang giày, bật nhạc và chạy.
Chạy cho đến khi mồ hôi đổ ra như nước.
Chạy cho đến khi trái tim tôi chỉ còn tập trung vào nhịp thở, chứ không phải những câu hỏi không lời đáp. Website TruyenLau.com
Tôi cắt tóc.
Tóc dài ngang lưng, thứ anh từng khen, giờ không còn nữa.
Tôi nhìn mình trong gương, mái tóc ngắn cũn, gương mặt có chút xa lạ. TruyenLau.com
Và tôi mỉm cười.
Lần đầu tiên sau nhiều tuần, tôi mỉm cười khi nhìn chính mình.
Tôi biến mất một lần nữa.
Nhưng lần này, không phải khỏi anh.
TruyenLau.com
Mà là khỏi chính cái tôi cũ, cái tôi yếu đuối, mòn mỏi, suốt ngày chỉ biết chờ đợi.
Tôi không còn là con bé hay ngồi bó gối trong bóng tối, đợi một tin nhắn lúc 01:07 sáng nữa.
Không còn là người chỉ biết bật khóc khi bị phản bội.
Không còn là người nhắn icon “like” mà lòng tan nát.
Tôi không tha thứ.
Cũng không quên.
Tôi chỉ chọn sống khác đi.
Và đó là cách tôi vùng lên.
Không cần báo trước.
Không cần ai phải biết.
Chỉ tôi và từng tế bào trong tôi biết rằng: tôi đã quay lại.
Và lần này, tôi thuộc về chính mình.
*
Tôi gặp lại anh.
Một buổi chiều muộn, trời âm u, như thể sắp mưa.
Quán cà phê cũ nằm im lìm bên góc phố nhỏ, nơi từng là nơi hẹn hò quen thuộc, là nơi có kỷ niệm, có tiếng cười, có những ánh mắt nhìn nhau không cần lời.
Tôi bước vào chỉ vì thói quen.
Không dự định gì.
Không nghĩ sẽ gặp ai.
Vậy mà anh lại ngồi đó.
Tình cờ.
Anh ngồi gần cửa sổ, chiếc ghế từng là của tôi.
Anh vẫn thích nhìn ra đường, tay cầm cốc cà phê đen như những lần trước.
Chỉ khác là, lần này không có tôi đối diện.
Và anh, cũng không nhìn ai.
Nhưng rồi ánh mắt chúng tôi chạm nhau.
Cả hai đều khựng lại một giây.
Không ai tránh đi.
Không ai tỏ ra bối rối.
Không còn bất kỳ phản ứng kịch tính nào như tôi từng nghĩ.
Anh cười. Nhẹ thôi.
"Em khác quá."
Mọi Thứ Vỡ Vụn Trong Một Đêm
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.