Mọi Thứ Vỡ Vụn Trong Một Đêm

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Mọi Thứ Vỡ Vụn Trong Một Đêm

Tác giả : Tạ Quý Nhân

Chương 12

Giọng anh vẫn vậy, trầm, hơi khàn, nghe qua tưởng như thân quen.

Tôi cũng cười lại. Không dài, không gượng.

"Anh thì không."

Tôi trả lời, bình thản như thể đang nói về thời tiết.

Không trách móc. Không đau lòng. Chỉ là một sự thật.

Anh không nói gì thêm.

Tôi cũng không hỏi.

Không hỏi anh dạo này thế nào.

Không hỏi người đó có còn bên anh không.

Không hỏi anh có từng nhớ đến tôi trong những đêm chập chờn.

Không hỏi… vì chẳng còn lý do để hỏi.

Tôi gọi cà phê.

Loại cà phê tôi từng thích.

Không đường. Không sữa.

Ngày xưa tôi không uống được vị đắng ấy.

Bây giờ, tôi lại thấy nó dễ chịu.
Website TruyenLau.com
Có lẽ vì tôi đã quen với vị đắng.

Chúng tôi ngồi cách nhau hai bàn.

Không ai đến gần hơn.

Không ai chủ động tiếp tục câu chuyện. Đọc truyện tại TruyenLau.com

Chỉ im lặng uống cà phê giữa tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng và tiếng mưa rơi lộp độp bên ngoài ô cửa kính.

Tôi nhìn anh, không phải bằng ánh mắt của một người yêu cũ, cũng không phải bằng ánh mắt của kẻ tổn thương.

Mà bằng ánh mắt của một người đã bước ra khỏi vùng tối.

Tôi nhìn thấy một người từng quen.
Website TruyenLau.com
Nhưng không còn thuộc về tôi.

Anh vẫn đang sống.

Tôi cũng vậy.

Chúng tôi tồn tại song song, như hai dòng sông từng giao nhau, rồi tách ra, mỗi bên một hướng.

Chỉ khác là...

Tôi không còn đợi tin nhắn lúc 01:07 nữa.

Không còn thức trắng đêm, tay nắm chặt điện thoại, mong một lời giải thích.

Không còn sống trong hồi tưởng.

Tôi rời quán trước.

Không chào.

Không quay lại.

Và cũng không tiếc.

Tôi biết, mình đã thực sự bước tiếp.

*

Tôi từng nghĩ…

Rằng sau anh, cuộc đời tôi sẽ sụp đổ.

Rằng mọi thứ sẽ vỡ vụn không thể hàn gắn.

Rằng sẽ không còn bình minh nào đủ ấm để tôi bước ra khỏi giường mỗi sáng.

Tôi đã nghĩ mình sẽ không sống nổi.

Không có anh.

Tôi nhớ rất rõ những đêm không ngủ.

Những lần ngồi co ro ở góc phòng, lưng tựa tường, mắt dán vào khoảng tối.

Không khóc.

Chỉ im lặng.

Như thể mọi cảm xúc đã bị rút cạn từ trước.

Tôi nhớ những buổi sáng tỉnh dậy, ngực nặng trĩu, như bị ai đó đè lên.

Cái cảm giác không thở nổi.

Cái cảm giác phải tự kéo mình ra khỏi chăn, khỏi nỗi buồn, khỏi ký ức.

Không phải vì tôi muốn.

Mà vì tôi buộc phải sống tiếp.

Vì cuộc đời không dừng lại khi tim tôi vỡ.

Tôi từng nghĩ… nếu không có anh, tôi sẽ không còn ai.

Tôi sai.

Tôi vẫn có chính mình.

Mà hoá ra, đó mới là người quan trọng nhất.

Tôi học cách đi một mình.

Học cách làm mọi thứ mà trước đây tôi nghĩ là cần một người bên cạnh.

Tôi làm việc.

Tôi ăn uống đàng hoàng.

Tôi học thêm.

Tôi nhìn vào gương mỗi sáng và thấy một người phụ nữ – không hoàn hảo, nhưng đang đứng thẳng.

Tôi sống tốt.

Không cần ai cứu.

Không cần một ai phải quay lại.

Không cần anh phải hối hận.

Tôi không cần những lời xin lỗi muộn màng.

Không cần ánh mắt tiếc nuối.

Tôi không cần được thương hại, cũng không cần được bù đắp.

Vì cuối cùng, tôi nhận ra một điều, đơn giản mà rõ ràng:

Khi mọi thứ vỡ vụn, khi mọi người bỏ đi, khi thế giới quay lưng…

Chính tôi là người duy nhất còn ở lại.

Chính tôi là người cúi xuống, nhặt từng mảnh mình lên.

Từng mảnh một.

Nhọn hoắt, lạnh ngắt, đôi khi rướm máu.

Nhưng tôi vẫn nhặt.

Vẫn gắn lại.

Vẫn đứng dậy.

Có thể tôi không còn là phiên bản cũ.

Có thể tôi có những vết nứt mà không gì xoá được.

Nhưng tôi là tôi, kiên cường hơn, mạnh mẽ hơn, và đủ đầy hơn.

Chuyện giữa tôi và anh nó kết thúc rồi.

Không cần viết tiếp.

Không cần ngoái lại.

Tôi không còn là cô gái từng chờ đợi một người không bao giờ đến nữa.

Tôi là người viết chương cuối cho chính mình.

Và tôi biết đây không phải là kết thúc của tôi, mà là bắt đầu.

[Hết!]

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu