Tôi nhận được tin nhắn vào một buổi chiều u ám.
Bầu trời xám ngắt như thể sắp mưa, mà cũng chẳng chịu mưa cho thật dứt khoát.
Tôi vừa tan làm, ngồi co ro trong góc quán cà phê quen – nơi tôi và anh từng hẹn nhau vào mỗi cuối tuần.
Tôi mở điện thoại chỉ vì thói quen. Không mong đợi gì.
Không mong tin nhắn từ anh.
Cũng chẳng nghĩ ai sẽ liên lạc với tôi vào lúc đó.
Nhưng có một tin nhắn lạ.
Tài khoản xa lạ.
Một cái tên không quen, nhưng tim tôi, bằng một cách kỳ quái nào đó, đã biết trước người đó là ai.
Tin nhắn chỉ vỏn vẹn một dòng:
“Xin lỗi, tôi không biết hai người vẫn còn yêu nhau.”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Tôi đọc chậm.
Từng chữ như tách riêng ra khỏi nhau, cứa vào mắt.
Câu nói lịch sự.
Giọng văn thậm chí còn có phần mềm mỏng.
Giống như một người đi ngang qua cánh đồng, vô tình giẫm nát một bông hoa, rồi quay lại nói: “Tôi xin lỗi, tôi không biết nó vẫn còn sống.” TruyenLau
Tôi im lặng một lúc lâu.
Không phải vì không biết phải trả lời thế nào, mà là vì tôi không muốn để cảm xúc của mình bị đẩy đi thêm một bước nào nữa.
Tôi nhìn màn hình.
Nhìn đi nhìn lại dòng tin đó.
Cân nhắc. TruyenLau
Tự hỏi cô ta thật sự không biết… hay chỉ đang biện minh cho việc mình không quan tâm?
Cuối cùng, tôi gõ vài từ.
Từng ký tự vang lên lạnh tanh giữa không gian tĩnh lặng:
“Cô biết chứ. Nhưng cô không quan tâm.”
Tôi không thêm chấm than.
Không viết hoa.
Không cố thể hiện sự giận dữ.
Tôi chỉ nói đúng sự thật.
Không cay nghiệt.
Không mỉa mai.
Không làm quá lên.
Chỉ đơn giản là sự thật mà ai cũng biết, chỉ là không ai muốn nói ra.
Tin nhắn gửi đi.
Một dấu “đã xem” xuất hiện.
Và rồi không có gì nữa.
Không thêm một dòng nào từ cô ta.
Không giải thích.
Không chống chế.
Không biện hộ.
Sự im lặng là một loại xác nhận.
Nó rõ ràng hơn mọi lời tranh cãi.
Tôi đặt điện thoại xuống.
Tựa đầu vào ghế.
Bên ngoài, mưa bắt đầu rơi.
Nhẹ.
Rất nhẹ.
Giống như cảm xúc của tôi lúc đó: không bùng nổ, không tràn ra, chỉ là nhỏ giọt – đều đặn, âm thầm và mỏi mệt.
Tôi không biết mình mong đợi gì từ cô ta.
Có thể là một lời nhận lỗi thật lòng.
Có thể là một chút ăn năn.
Hoặc ít nhất là một dấu hiệu cho thấy cô ta hiểu cô ta đã chen vào đâu.
Nhưng cô ta không cần làm gì cả.
Bởi vì tôi cũng đã không cần gì thêm.
Lúc ấy, tôi biết chắc một điều:
Chúng tôi, tôi và anh, đã kết thúc.
Và mọi người đều biết điều đó.
Kể cả người đến sau.
Chỉ là họ chọn không quan tâm.
*
Tôi bắt đầu lại.
Không phải bằng những lời tuyên bố to tát.
Không phải bằng một cú chuyển mình đầy kịch tính như trong phim.
Chỉ là từng bước nhỏ.
Từng thói quen tôi tự xây lại, từng chút một.
Tôi học code.
Ban đầu là những dòng lệnh cơ bản, khô khan và khó hiểu.
Mọi Thứ Vỡ Vụn Trong Một Đêm
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.