Mọi Thứ Vỡ Vụn Trong Một Đêm

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Mọi Thứ Vỡ Vụn Trong Một Đêm

Tác giả : Tạ Quý Nhân

Chương 7

Tôi gõ câu cuối cùng:

"Ít nhất, em còn được tôn trọng."

Tôi dừng lại.

Nhìn đoạn văn mình vừa viết.

Tổng cộng ba câu.

Không dài.

Không quá cảm tính.

Chỉ là một mẩu thừa nhận, nhỏ, đau, và thật.

Tôi nhìn nó thêm vài giây nữa.

Rồi tôi đặt tay lên nút “Gửi”.

Nhưng không bấm.
TruyenLau
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, nơi ba dòng chữ đang nhấp nháy.

Tôi nghĩ… nếu mình gửi nó đi, thì sao?

Liệu anh sẽ đọc?

Liệu anh sẽ trả lời?
TruyenLau.com
Hay chỉ để nó trôi trong im lặng, như những thứ khác giữa chúng tôi?

Tôi bấm "Xoá".

Từng dòng biến mất khỏi khung chat.

Tôi ngồi yên. TruyenLau

Rồi lại gõ lại.

Y như cũ.

Từng chữ một.

Lại xoá.

Gõ nữa.

Rồi lại xoá tiếp.

Tôi cảm thấy mệt.

Không phải vì đoạn tin nhắn.

Mà vì cái cảm giác phải tự mình nói ra điều gì đó cho rõ ràng – mà người kia thì không còn ở đó để lắng nghe.

Tôi nhận ra, có những thứ không nên nói.

Không phải vì nó không đáng, mà vì nó… không cần nữa.

Cuối cùng, tôi chọn một icon.

Một cái like, ngón tay giơ lên, vô nghĩa.

Nhưng cũng vừa đủ thay cho một kết thúc.

Tôi nhấn "Gửi".

Không kèm lời nào.

Chỉ icon đó nằm một mình trong khung chat.

Sau đó, tôi mở phần cài đặt.

Chọn "Chặn tin nhắn từ người này".

Bấm "Xác nhận".

Màn hình hiện thông báo:

"Bạn đã chặn người dùng này. Bạn sẽ không còn nhận được tin nhắn từ họ."

Tôi đặt điện thoại xuống bàn.

Không thở dài.

Không rơi nước mắt.

Chỉ là một sự tĩnh lặng.

Như thể tôi vừa khóa cửa, và rời khỏi một căn nhà cũ kỹ không ai sống nữa.

*

Tin tức lan nhanh hơn tôi tưởng.

Không ai nói thẳng với tôi điều gì.

Không ai đối diện nhìn tôi mà hỏi: "Mày ổn không?"

Nhưng tôi nghe thấy.

Từng tiếng thì thầm.

Từng ánh mắt.

Từng cái liếc nhẹ mà đầy tính sát thương.

Ở công ty, không khí bắt đầu khác lạ.

Ban đầu là vài ánh nhìn lướt qua như vô tình.

Sau đó là những tiếng xì xào sau lưng.

Những đoạn hội thoại bị ngắt quãng mỗi khi tôi bước vào phòng.

Một cái cười gượng.

Một cái chuyển chủ đề quá nhanh.

Một cái nhìn nhau đầy ẩn ý.

Tôi không cần ai nói ra, tôi cũng biết.

"Cô kia, bị cắm sừng đấy."

Tôi nghe rõ câu đó khi đang đứng chờ thang máy.

Không ai biết tôi đứng sau vách kính phản chiếu.

Tôi thấy miệng họ mấp máy.

Và rồi họ im bặt khi cửa mở, khi thấy tôi bước vào.

Tôi đi làm như không có chuyện gì xảy ra.

Vẫn đúng giờ.

Vẫn mặc sơ mi trắng, quần tây, môi điểm son nhạt.

Vẫn gõ máy tính đều đều.

Vẫn họp, vẫn trả lời email, vẫn cười nhẹ khi cần.

Tôi làm tất cả mọi việc như thể cuộc sống hoàn toàn bình thường.

Như thể trái tim tôi không vừa bị đập vỡ.

Như thể tôi không biết những lời đồn đang chạy vòng quanh như virus.

Nhưng chỉ tôi biết, bên trong tôi đang chao đảo.

Chỉ tôi biết, tôi không ổn.

Tôi không hề ổn.

Giữa buổi chiều, tôi bước vào nhà vệ sinh.

Không ai đi theo.

Không ai để ý.

Cửa đóng lại phía sau.

Không còn ai nhìn.

Tôi chống hai tay lên thành bồn rửa mặt.

Cúi đầu.

Hít một hơi thật sâu.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu