Trên đường bán quạt hương bồ trong thành trở về nhà, ta thấy đầu một người treo trên cổng thành, mặt mày thanh tú, trông thật đẹp.
Nhân lúc quan binh bận rộn, ta gỡ nó xuống đặt vào trong giỏ, dùng vải bông bọc lại rồi mang về nhà.
Ngày hôm sau, cả thành lập tức xôn xao, đồn rằng đầu của gian thần đương triều Thẩm Trung bị nghịch tặc đánh cắp. Hoàng đế treo thưởng ngàn lượng vàng, muốn lăng trì xử tử kẻ trộm đầu kia.
Ta nhìn cái đầu đang giấu trong phòng ngủ, rõ ràng ta đã giúp hắn nhắm mắt, sao giờ lại trợn trừng nhìn ta thế này?
…
1
Dạo này trời nóng, quạt hương bồ bán rất chạy.
Ta xách cái giỏ trống không ra bờ suối giũ nước, một vệt đỏ tươi từ kẽ đáy giỏ tre chảy ra, theo dòng nước trôi về hạ lưu.
Ta buộc vạt áo lại, ngồi trên tảng đá bên bờ suối. Mở tấm vải bông phủ trên giỏ tre ra, một khuôn mặt tuấn tú phi phàm hiện ra trước mắt. Đôi mắt phượng của hắn khép hờ, môi mím chặt, trong mắt như có lưỡi dao sắc bén g,i,ế,t người, mang theo vẻ lạnh lẽo thấu xương.
Ta đặt toàn bộ giỏ tre xuống nước ngâm, nhặt một cành cây cắm vào bùn cát để chặn nó không bị nước cuốn trôi. Sau đó lấy một miếng bánh rán từ trong lồng ngực ra, vừa chậm rãi xé bánh nhâm nhi vừa uống nước suối mát lạnh.
Trời đã nhá nhem tối, con đường nhỏ sau lưng đều có người qua lại tấp nập, phần lớn đều là người trong thôn chúng ta.
"Con bé ngốc này, có mấy bước chân mà đã ngồi đây nghỉ ngơi rồi, đụng vào nước lạnh coi chừng sau này xương cốt đau ê ẩm."
Ta quay đầu lại, là đại cô. Đại cô bán trứng gà luộc ở trong thành, trứng gà thừa mỗi ngày đều đưa cho ta ăn.
Ta vui vẻ nhảy lên vẫy tay với nàng, "Đại cô đại cô! Cô cũng về rồi ạ?"
"Mau lại đây, về cùng đại cô thôi." TruyenLau
"Dạ."
Ta vớt cái giỏ ra khỏi nước, dùng vải bông che lại, nhảy chân sáo chạy đến bên cạnh đại cô, cọ cọ vào vai nàng.
Đại cô nhét hai quả trứng còn lại cho ta, "Đi đường vừa đi vừa ăn đi, chắc là đói rồi."
Chú đuổi theo từ phía sau, tức đến mức trợn mắt vểnh râu, cố ý lớn tiếng: "Ta bảo ta muốn ăn thì nàng không nỡ cho, hừ hừ, nữ nhân thật bất công." Nguồn copy từ TruyenLau.com
Ông cố ý nói lời giận dỗi nhưng tay lại nhét vào giỏ của ta một quả dưa gang nhỏ. Nhét dưa gang xong, tay ông vẫn chưa rút ra, nghi hoặc vén tấm vải hoa của ta lên rồi hỏi:
"Hôm nay không bán hết quạt sao? Không phải chứ, thời tiết thế này mà."
Nguồn copy từ TruyenLau.com
"Bán hết rồi ạ."
Ta vừa trả lời ông vừa bóc trứng gà, mùi thơm ngào ngạt khiến người ta thèm thuồng chảy nước miếng.
Chú hỏi: "Bán hết rồi, vậy trong giỏ của cháu là cái gì?"
"Là phu quân." Ta nói.
Mấy người phụ nữ cùng thôn chạy ngang qua, cười ha hả lớn tiếng, vừa cười vừa nói: "Con bé ngốc này muốn nam nhân lâu rồi, trước kia bảo gả nó cho lão thợ rèn ở thôn bên cạnh nó còn không chịu."
"Để ta xem trong giỏ của nó là cái gì, chắc không phải là con gà trống đấy chứ?"
"Nói không chừng là tảng đá cũng nên ha ha ha."
Bọn họ ồn ào náo nhiệt, người quen trên đường đều xúm lại, muốn xem trong giỏ của ta có thứ gì. Quả trứng trong miệng ta không còn ngon lành gì nữa, ấm ức quát bọn họ:
"Làm gì vậy, các người thật không biết xấu hổ, đến cả phu quân của người khác cũng muốn xem."
"Sao nào? Phu quân của ngươi tắm ở trong giỏ, không mặc quần áo à?"
"Ha ha ha chúng ta cứ nhất quyết muốn xem đấy, xem con bé ngốc nhà ngươi giấu mảnh xuân tâm gì, chắc không phải là..."
"Ôi dào ơi, xấu hổ chết mất thôi, không phải là cái thứ đồ vật kia đấy chứ?"
Người xung quanh càng lúc càng tụ tập đông hơn, người quen kẻ lạ đều hiếu kỳ không chịu được, sốt ruột nhìn chú sờ soạng vào trong cái giỏ của ta, nhao nhao bảo ông ấy mau vén tấm vải hoa kia lên. Ta muốn giật lại cái giỏ nhưng mấy người túm chặt lấy thành giỏ, kéo bao nhiêu cũng không hề nhúc nhích.
Ta tủi thân khóc oà lên, sợ bọn họ cướp mất cái đầu trong giỏ của ta.
Ngay lúc ông ấy chuẩn bị vén tấm vải lên để lộ ra thứ bên trong giỏ của ta là gì, một vệt máu từ khe hở dưới đáy giỏ chảy xuống, men theo ống quần ta tạo thành một vệt đỏ ngoằn ngoèo.
Ngây Ngô Muốn Làm Thiếp
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.