Ta lại bị nhét vào một cái rương nhỏ. Còn chưa ra khỏi hoàng cung, ca ca đã nghênh đón, còn áp giải theo một người phụ nữ.
Ca ca nói: "Tìm được nhân chứng lúc đó rồi, bà chủ quán trà ở cổng thành."
"Ừm."
Tề tổng quản hất hàm về phía rương gỗ, có người mở một khe hở. Người phụ nữ kia liếc nhìn ta một cái, gật đầu khẳng định:
"Chính là nàng ta, là nàng ta lấy đi đầu người treo ở cổng thành."
Lúc này bọn họ hoàn toàn yên tâm, khẳng định ta không nói dối, đầu của Thẩm Trung thật sự ở trong tay ta. Ca ca ghé vào tai Tề tổng quản nói:
"Trong giỏ của nàng chắc chắn có đồ, từ khi đón nàng về phủ tướng quân đã luôn ôm khư khư trong lòng."
"Trống không! Trống không!" Sự kiên nhẫn của Tề tổng quản đã bị tiêu hao hết sạch, xách giỏ của ta ném lên người ca ca, "Nếu để người của Thẩm Trung tìm thấy trước, ngươi và ta cứ xách đầu đi gặp Thánh thượng đi."
Mấy người nhỏ giọng nói xong vội vàng áp giải ta lên đường. Đến túp lều tranh của ta, trời đã cũng đã tối hẳn. Ta bị lôi ra khỏi rương, ba lưỡi dao kề trên cổ, ngoan ngoãn dẫn người vào căn phòng có một cái giếng kia.
"Người đâu, xuống vớt cho ta." Tề tổng quản nhìn ta, "Nếu không vớt được, ngươi cứ chờ bị nghiêm hình bức cung đi."
Ca ca không đi vào, chỉ có Tề tổng quản đi vào. Không kịp nữa rồi. Ta dùng chân chuẩn xác tìm được dây xích, hung hăng đạp xuống. Vòng khóa ẩn mình dưới lớp đất bị cơ quan siết chặt, khóa chặt mỗi người trong phòng. Tảng đá lớn trong giếng theo đó mà đột ngột rơi xuống, giống như kéo lưới đánh cá kéo những người bị khóa xuống giếng. Website TruyenLau.com
Tiếng kêu thảm thiết chói tai rất nhanh bị nhấn chìm trong nước giếng. Tề tổng quản không kịp phản kháng đã chìm xuống đáy, chỉ còn lại tiếng bọt nước vang lên ùng ục.
Thấy chưa, đối phó với đại ác nhân không nhất thiết phải tìm ra sơ hở, chỉ cần thừa lúc bọn chúng không kịp phòng bị. Một mạng người mà thôi, đứng trước ranh giới sinh tử, ai cao quý hơn ai chứ?
Giếng nước của ta bị bại lộ rồi. Ta căng thẳng quay đầu nhìn ca ca đang đứng ở trước cửa. Nếu hắn muốn giết ta, ta chỉ có một con đường, theo hắn nhảy xuống giếng này mà thôi. Cha ta đã để lại cho ta một con đường sống ở dưới đáy giếng mà chỉ có ta mới tìm được, chỉ có ta mới mở nó ra được. Website TruyenLau.com
Nhưng Tề tổng quản những người này còn chưa chết hẳn...
"Lấp miệng giếng lại."
Ngoài cửa phòng, giọng ca ca trầm thấp khàn khàn, khác nhau một trời một vực so với lúc nói chuyện với Tề tổng quản . Ta ngơ ngác, không biết hắn muốn xử lý ta thế nào. Thị vệ thân cận của hắn gật đầu nghe lệnh, sai người từ hậu viện đào đất lấp giếng.
Hắn đưa tay về phía ta, "Ngốc nha, không sao rồi, lại đây." TruyenLau.com
13
Ta lùi lại một bước, hoảng sợ nhìn ca ca. Nụ cười trong đáy mắt hắn rõ ràng như vậy, thật sự là đang vui mừng.
"Chuyện này ngoài ca ca ra sẽ không ai biết. Đi thôi, chúng ta về nhà."
Thấy ta vẫn còn sợ hãi, hắn bước lên, ôm ta ở bên góc tường vào lòng, an ủi xoa đầu và lưng ta, "Nha đầu ngốc chỉ là vô ý làm chuyện sai trái thôi, ca ca sẽ giúp muội giải quyết ổn thỏa, đừng sợ."
Cái giếng này rất sâu, bọn họ lấp mãi, lấp rất lâu, lâu đến mức trời đã gần sáng mà vẫn không thấy có dấu hiệu đầy. Ánh mắt ca ca tối sầm lại, lộ ra vài phần kinh hãi.
"Đi thôi, trở về phủ."
Ca ca dẫn ta về phủ tướng quân. Đại cô bôi thuốc lên vết thương sau lưng ta. Chú vẫn còn mắng Tề tổng quản: "Chỉ biết tranh công, không phải thứ tốt lành gì."
Đêm đó, đại cô đuổi chú ra khỏi phòng, để ta ngủ cùng nàng. Mỗi lần đi ngang qua chiếc bàn nhỏ trong phòng, nàng đều liếc nhìn cái giỏ của ta, nhưng trong giỏ trống không, chỉ có một mảnh vải hoa vụn. Xà nhà trên đầu thật cao, đèn dầu không thể chiếu tới. Ta ngẩng đầu nhìn lên, con mắt trên đó cũng cúi đầu nhìn xuống.
"Ngốc à, đại cô có phải người thân của con không? Con nói đi."
"Thân ạ."
Đại cô ôm ta, ta cũng ôm đại cô, "Đại cô là người thân nhất trên đời này của con."
Cánh tay nàng có chút cứng ngắc, do dự một lát mới nói: "Vậy con nói cho đại cô biết, cái đầu con mang về đâu rồi?"
"Ở đó." Ta không giấu giếm, chỉ lên xà nhà.
Đại cô rùng mình một cái, nhìn theo ngón tay ta. Nàng không thấy gì cả, chỉ thấy một mảng tối đen như mực.
"Đừng hù dọa đại cô, nói thật đi."
Ta cười hì hì, "Vậy đại cô dẫn con đi xem người không có đầu trông như thế nào đi."
"Con bé ngốc này!" Đại cô vỗ một cái vào tay ta, trách mắng: "Con có biết mình gây ra họa lớn đến mức nào không. Cái đầu của Thẩm Trung đủ để con chết cả trăm lần rồi, con lại còn muốn xem thân thể hắn."
"Con mặc kệ, hắn là phu quân của con, con muốn xem thân thể hắn."
"Vậy..." Mắt đại cô đảo qua đảo lại, "Vậy con nói cho đại cô biết cái đầu của hắn ở đâu, đại cô sẽ cho con đi xem thân thể hắn."
Ta vẫn chỉ tay lên trên: "Ở trên đó đó, hắn ở ngay đó, hắn cũng muốn tìm thân thể của mình."
"..."
Đại cô không nói gì nữa, nửa đêm về sau liền cuộn chăn sang phòng bên cạnh ngủ với chú.
Ngây Ngô Muốn Làm Thiếp
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.