Thẩm Trung nói chuyện trong cung đều là chuyện của người sống, không thuộc quyền quản lý của hắn, hắn là người chết, không thể nhúng tay vào vận mệnh của người sống.
Hắn đồng ý sẽ trở về Lĩnh Nam cùng ta. Trước khi đi, hắn hỏi ta lần cuối:
"Vết thương trên người nàng là do ai đánh?"
"Không nhớ rõ nữa, có rất nhiều người, cũng đã chết rất nhiều người. Mẫu thân ta nói không sai, đổ một chậu nước rửa chân xuống giếng, những người đó sẽ hoàn toàn biến mất."
Vòng tay của Thẩm Trung vẫn lạnh lẽo cứng rắn như vậy, nhưng hắn cố gắng tạo thành một đường cong mềm mại, bao bọc ta vào bên trong như muốn dùng sự xót thương vuốt phẳng những vết sẹo trên người ta. Chúng ta gọi ba chiếc xe ngựa, dùng dây thừng xâu lại với nhau, mang đi những bảo vật đáng giá nhất trong vương phủ của hắn.
Ta chỉ về căn nhà tranh nhỏ lấy đi những thứ cha mẹ để lại cho ta. Quan đạo dưới bánh xe ngựa thật dài thật dài, Thẩm Trung lái xe rất chậm rất chậm, chậm đến nỗi trông thấy hoa màu hai trên đường đã chín vàng, hoa thu nở rộ khắp núi đồi.
"Ta chưa từng thấy cảnh thu nào đẹp như vậy ngoài Lĩnh Nam."
Thẩm Trung nói: "Ta cũng chưa từng thấy."
"Vì sao?"
"Quan chức tại thân, chỉ hận đường đi quá dài."
"Bây giờ thì sao?"
"Bây giờ chỉ hận mùa thu quá ngắn."
Thân thể của Thẩm Trung thật ra không linh hoạt như người sống, thỉnh thoảng hắn sẽ rơi vào trạng thái đờ đẫn cứng ngắc, thỉnh thoảng sẽ không để ý đến người khác, thỉnh thoảng sẽ ngủ một cách khó hiểu. Hắn không chê ta là một kẻ ngốc lắm lời, ta không chê hắn là một thi thể khô khan.
Ngoại truyện:
Vào đông trời lạnh, Thẩm Trung chọn một tiểu viện không lớn bên ven đường, chuẩn bị ở lại đây qua mùa đông. Ta ngồi bên cửa sổ sưởi than, nhìn cây đại thụ bên ngoài với những cành lá đã úa vàng, từng mảnh từng mảnh trải đầy cả sân viện.
Ta có chút lo lắng, "Trời lạnh rồi, sẽ khó bán quạt hương bồ hơn." Đọc truyện tại TruyenLau.com
Thẩm Trung khoác cho ta một chiếc áo lông cáo, "Trước đây trời lạnh nàng sẽ bán thứ gì?"
"Bán than, bán bánh nướng."
Ngoài phòng bỗng vang lên một tràng pháo nổ lách tách, phá vỡ sự tĩnh mịch tiêu điều của ngày thu. Ta nhảy dựng lên chạy ra cửa reo hò: Website TruyenLau.com
"Là cô dâu mới!"
Bên ngoài không biết nhà ai cưới vợ, đoàn rước dâu những người là người chen chúc nhau náo nhiệt vô cùng. Ta nhìn qua rèm kiệu hoa, thấy cô dâu xinh đẹp bên trong, tưởng tượng ta cũng ngồi trong kiệu hoa, mặc hỉ phục đắt tiền lại xinh đẹp. Nhưng ta nghe nói tiểu thiếp không được mặc hỉ phục màu đỏ tươi.
Ta ngồi xổm ở cửa nhìn đoàn người dần đi xa, buồn bã lẩm bẩm: "Thẩm Trung, chàng sẽ cưới vợ sao?" Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Ta là người chết, không thể cưới vợ." Thẩm Trung đáp.
"Vậy chàng có thể cưới thiếp không?"
"Cũng không thể."
Sao hắn lại trở mặt nhanh như vậy chứ?
"Không được! Chàng nhất định phải cưới ta, ta nhất định phải làm thiếp của chàng." Ta sốt ruột nhảy dựng lên, chống nạnh tỏ vẻ ta rất tức giận.
Thẩm Trung bất đắc dĩ cười cười, "Được rồi, nàng cứ nhất định phải gả cho ta, vậy thì làm thê tử của ta đi."
Ta sợ hắn đổi ý, ép hắn viết giấy cam đoan. Hắn đang viết, ta ở bên cạnh nằm sấp nhìn xem.
"Vậy chàng có già đi không?"
"Không." Hắn nói.
"Vậy chàng có chết không?"
"Ta đã chết rồi."
"Vậy chàng sẽ luôn ở bên ta chứ?"
"Ừ."
"Vì sao?"
"Bởi vì nàng là ân nhân của ta."
"Còn gì nữa?"
"Bởi vì nàng là thê tử của ta."
Thẩm Trung buông bút, thổi khô mực trên giấy, đưa giấy chứng nhận cho ta. Thật ra ta không biết được bao nhiêu chữ, chỉ thấy hắn viết rất đẹp, rất muốn dán lên tường để mỗi ngày ngắm nhìn, để người khác cũng được xem.
"Chàng không gạt ta chứ?"
Đại cô và chú gạt ta, ca ca cũng gạt ta. Bởi vì ta là kẻ ngốc. Dường như Thẩm Trung sẽ không, hắn là người chết, người chết không hay lừa gạt người.
Ngoại truyện 2:
Mấy chục năm sau, ta đã là người ở tuổi xế chiều. Phong cảnh Lĩnh Nam vẫn đẹp như xưa, giống như Thẩm Trung vậy, mãi mãi không già đi, mãi mãi ở nơi đó.
Năm này ta không thể dẫn hắn ra sông mò cá nữa, chỉ có thể nằm trên giường, nhìn cây trong sân nở hoa từ bên cửa sổ. Ta vẫn luôn không biết đó là cây gì, giống như ta vẫn luôn không biết Thẩm Trung có thích ta hay không. Năm đó chúng ta đi ngang qua một trang trại nhỏ khi trời đã tối, định bụng vào xin tá túc. Đến gần bỗng nghe thấy bên trong truyền ra những tiếng rên rỉ ái muội.
Ta hiếu kỳ, bèn giẫm lên vai Thẩm Trung trèo lên tường nhìn xem.
Lúc rời đi, ta hỏi: "Người bên trong đang làm gì vậy?"
"Nam nữ hoan ái."
"Ta không hiểu, bọn họ là phu thê sao?"
"Chắc là vậy."
"Ta có thể làm như vậy với chàng không?"
"..."
Ta vừa hỏi hắn vừa bóc trứng gà, mùi thơm ngào ngạt khiến người ta thèm thuồng chảy nước miếng.
"Có thể."
"Cái gì?"
"Người chết không có dục vọng, nhưng ta có thể giúp nàng."
Bách tính xung quanh đều xem chúng ta là lão gia phu nhân từ nơi khác đến, chúng ta làm phu thê cả một đời, cuối cùng cũng đến ngày phải chia lìa.
Ta hỏi Thẩm Trung, "Chàng có yêu ta không?"
Thẩm Trung đứng ở đầu giường, thân hình cao lớn che khuất gió lạnh thổi từ cửa sổ vào. Hắn trầm mặc. Một lúc lâu sau mới chậm rãi nói:
"Minh Ngọc, luận bối phận ta cùng một thế hệ với cha mẹ nàng, luận tuổi tác ta hơn nàng cả một giáp, ta vốn không nên cưới nàng làm vợ, huống chi..."
Ta buồn bã nhìn hắn. Thật ra Thẩm Trung không muốn cưới ta...
"Ta không đẹp sao?"
"Đẹp."
"Chàng không thích ta sao?"
"Thích."
Thật không hiểu nổi người bình thường đang suy nghĩ điều gì.
"Vậy nếu ta không phải Minh Ngọc, ta chỉ là một nữ nhân mà chàng chưa từng quen biết, chàng sẽ cưới ta chứ?"
Hắn nghiêm túc suy nghĩ vấn đề này.
"Ừm... Sẽ cưới." Hắn nói.
Thật phiền phức, hắn là một bộ thi thể đã chết rồi vì sao lại vẫn luôn rối rắm như vậy chứ. Ta chống người ngồi dậy, nâng mặt hắn lên, trịnh trọng nhìn người mà ta đã nhìn cả một đời.
"Chàng nghe cho kỹ đây Thẩm Trung. Ta thích chàng, chàng có thể thích ta, có thể ở bên cạnh ta thì không có gì đáng hổ thẹn hay bất an cả."
Tôi đã chọn một ngày không tệ để thổ lộ nghiêm túc, để từ biệt đàng hoàng, để đối mặt với cái chết một cách bình thản. Cho đến cuối cùng, một trận lửa lớn nuốt chửng ta và Thẩm Trung cùng tất cả dấu vết sinh hoạt của chúng ta ở nơi này, cũng nuốt chửng cả câu nói cuối cùng của Thẩm Trung khi ôm ta:
"Đợi ta, ta còn chưa nói cho nàng biết, ta yêu nàng."
(KẾT THÚC)
Ngây Ngô Muốn Làm Thiếp
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Ngây Ngô Muốn Làm Thiếp
Chương 12
🎉 Bạn Đã Hoàn Thành Truyện!
Đề xuất truyện tương tự cho bạn