Ngây Ngô Muốn Làm Thiếp

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ngây Ngô Muốn Làm Thiếp

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 3

Người đàn ông thấy lưỡi đao đang hướng về phía cổ mình, biết những người trước mặt này không có được bao nhiêu kiên nhẫn, sợ hãi kêu lớn: "Ta đồng ý lấy tiền chuộc thân giúp Thu Cúc cô nương, là ta đang trốn thê tử ở nhà!"

Người phụ nữ bị ấn dưới đất trong sân nghe vậy, gân cổ lên mắng: "Đồ sắc lang chết tiệt, lại còn lấy tiền mang ra bên ngoài… A"

Chưa đợi nàng mắng xong, quan binh đang ấn người đàn ông kia lạnh lẽo nhe ra hàm răng vàng khè, vung tay chém xuống. Máu tanh nóng hổi tanh tưởi bắn lên mặt ta.

"Hoàng thượng hạ lệnh, thà giết nhầm còn hơn bỏ sót! Ai mà biết chuyện không báo, cũng xử theo đồng đảng của nghịch tặc!"

Hắn ta gào lên, thanh âm vang vọng như lưỡi dao sắc bén đâm thẳng vào tim của toàn bộ dân làng. Khắp nơi đều là tiếng kêu la kinh hãi. Lúc này đây, một tên quan binh thấy cái giỏ trên tay ta, chỉ vào ta quát:

"Tay cầm gì đó? Đưa qua đây!"

Ta đứng dậy quệt mặt, đá cái đầu người lăn lóc dưới chân ra xa, đáp: "Quạt hương bồ."

Bọn chúng vốn định cướp giỏ của ta, ánh mắt bỗng dưng thay đổi. Bọn chúng nhìn ta từ trên xuống dưới, vẻ mặt đầy hứng thú. Một tên cười khanh khách, kéo áo ta đến gần hỏi: "Ngươi, không sợ sao?"

"Vì sao phải sợ?"

Ta nhìn thẳng vào đám quan binh mặt mày dữ tợn trước mặt, thản nhiên nói: "Mẫu thân ta nói hồi nhỏ họ còn ăn thịt người, ngon hơn cả thịt trâu thịt dê. Tươi ngon, đặc biệt là trẻ con mới sinh."

Thời thế loạn lạc chỉ chừa lại cho dân thường hơi thở cuối cùng, hơi thở này là mượn từ mạng sống của người khác, từ xương cốt của người khác mà có được. Mẫu thân ta nói, là đại anh hùng Thẩm Trung bình định thời thế loạn lạc nên mới khiến họ nhìn thấy thái bình thịnh thế như trong truyền thuyết.

Từ nhỏ ta đã định, ta phải đi làm thiếp cho Thẩm Trung. Tuy hắn hơn ta hai mươi tuổi, lớn bằng tuổi cha ta, lại hơn mẹ ta ba tuổi. Nhưng không sao, quan lão gia nhà giàu sáu mươi tuổi còn cưới tiểu cô nương mới vừa cập kê cơ mà.

4

"Ngươi tên gì? Ở thôn nào?" Tên quan binh túm cổ áo ta hỏi. TruyenLau

Ta nghiêng đầu, cười đến mặt mặt cũng xán lạn: "Ta là Tiểu Ngốc Nha, người thôn Canh Ngưu, cũng có người gọi ta là Tiểu Bồ Phiến."

"Hóa ra là một đứa ngốc."
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Mấy tên cười ha hả. Một tên bên cạnh bỗng dùng chuôi đao chọc chọc vào ngực ta, liếc mắt ra hiệu với đám còn lại: "Đứa ngốc này cũng không tệ, lại còn đầy đặn thế này."

Bọn chúng dùng tay áo lau mồ hôi trên trán và máu văng vào, ngầm hiểu ý nhau mà gật đầu.

"Ê, ngốc, dẫn mấy gia đi điều tra nhà ngươi."

Xa xa, nơi đang lục soát lại vang lên mấy tiếng kêu thảm thiết kinh hoàng, đầu người lăn lông lốc ra xa. Nguồn copy từ TruyenLau.com

"Thấy không, không nghe lời sẽ có kết cục như vậy đấy."

Ta không dám không nghe lời, bèn dẫn sáu tên quan binh về căn nhà tranh của mình. Đại cô và chú theo sau trở về, ta thấy đại cô sốt ruột dậm chân suốt dọc đường, có mấy lần chú muốn xông lên. Ta không hiểu họ đang lo lắng điều gì.

Dân làng ngồi ở đầu làng xì xào: "Không phải ngày mai mới lục soát đến thôn chúng ta sao?"

"Chẳng lẽ... ôi chao, mọi người đừng quên, hôm qua nước trong giỏ của Tiểu Ngốc Nha đỏ rực, nhìn... nhìn như là..."

"Mọi người nói xem, con ngốc này có phải không hiểu gì, thấy đầu người treo ở cửa thành, bèn lén lút lấy về không?"

"Xong rồi xong rồi xong rồi, đừng liên lụy đến thôn chúng ta chứ."

Ta nghe thấy, đám quan binh đằng sau cũng nghe thấy. Có tên muốn quay lại thẩm vấn dân làng, tên khác kéo hắn lại, nhỏ giọng lẩm bẩm bằng tiếng địa phương một câu: "Chơi xong rồi tính, đừng đánh rắn động cỏ."

Vào trong căn nhà tranh, tên quan binh cuối cùng dùng ánh mắt cảnh cáo đại cô và chú mau chóng rời đi, không được đi theo vào. Đợi họ đi rồi mới đóng cửa lại.

"Đồ ngốc, biết mấy gia muốn làm gì không?"

Ta gật đầu: "Biết, muốn lục soát mà."

Mấy tên đều lộ ra hàm răng vàng khè. Ánh mắt bọn chúng đảo quanh căn phòng chính dột nát: "Ừm, nhà ngươi có giường không?"

"Dẫn mấy gia đi đến phòng của ngươi."

“Có đó nha.” Ta cười hì hì, dẫn người qua nhà chính, đi đến trước cánh cửa gỗ sơn kia ở tận bên trong, vừa mở cửa vừa nói: “Phòng của ta thoải mái lắm đó, hai hôm trước vừa giặt giũ phơi phóng chăn đệm xong.”

Có người ghét bỏ ta mở cửa chậm chạp, vội đẩy ta ra. Cái khóa nhỏ kia bị hắn vặn một cái đã thành sắt vụn. Phòng không lớn, lại chen chúc đến tận bảy người. Có người nhìn cái miệng giếng đen ngòm ở giữa, cười khà khà.

“Đồ ngốc cũng biết hưởng thụ cuộc sống ghê, còn đào cả giếng trong phòng, vậy chẳng phải uống nước tắm rửa gì cũng không cần ra khỏi cửa sao?」

“Có chút thú vị, vừa hay hôm nay để mấy gia chơi trò khác lạ một chút.」

Mấy người đã thành thạo lột sạch quần áo.

“Ha ha ha… Huynh đệ ai lên trước?”

“Để ta đến trước đi.”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu