Ngây Ngô Muốn Làm Thiếp

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ngây Ngô Muốn Làm Thiếp

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 9

Ngày hôm sau, vào lúc chạng vạng, cuối cùng ca ca cũng đồng ý dẫn ta đi tìm thân thể của Thẩm Trung. Ca ca nói trong thiên hạ này, ngoài hắn ra, chỉ có Hoàng đế biết thân thể của Thẩm Trung ở đâu. Ta nói trong khắp thiên hạ này, ngoài ta ra, không ai biết đầu của Thẩm Trung ở đâu.

"Muội còn rất đắc ý nữa cơ đấy."

Ca ca lấy ngón tay chọc vào trán ta, chọc đau điếng. Đại cô cũng vỗ một cái vào đầu ta. Đều là người xấu, hừ.

Thân thể của Thẩm Trung được cất giữ trong hoàng cung, phải đi qua một đường hầm dài dưới lòng đất. Ta thấy hai bên đường hầm dán rất nhiều giấy màu vàng, trên đó còn vẽ hoa văn đẹp mắt. Bọn họ đi phía trước, ta đi phía sau vừa đi vừa bóc. Rất nhiều, rất nhiều, ta bóc cả một đường, toàn bộ đều bỏ vào giỏ nhỏ của ta. Ta muốn lén mang về đốt cho cha mẹ ta.

"Con đang làm gì đấy?"

Bị chú phát hiện rồi.

"Mấy tờ tiền giấy này đẹp quá, con muốn mang về đốt cho cha mẹ."

"Bỏ xuống!"

Trong đường hầm chật hẹp, ánh sáng lạnh bắn ra bốn phía, người bên cạnh ca ca đều rút đao chĩa về phía ta. Ca ca quay đầu nhìn lại, cũng không kích động như vậy, khoát tay nói:

"Chỉ là mấy lá bùa thôi, lát nữa bảo đám đạo sĩ kia dán lại là được."
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Hắn sợ xảy ra chuyện, bước chân lại nhanh hơn, ta cũng bị đại cô kéo chạy theo. Không biết đi bao lâu, rất lâu rất lâu sau, không gian trở nên rộng lớn như sân nhà ta vậy. Ở chính giữa có một chiếc rương đen dài, trên thân rương dán đầy những tờ giấy màu vàng đẹp mắt.

"Tương truyền Bắc An Hầu cao tám thước, ngay cả Hoàng đế nói chuyện với hắn cũng phải ngước nhìn. Hôm nay thấy quan tài này, thật sự kinh hãi."

Chú ta bước lên khoa tay múa chân so sánh chiều cao của chính mình. Vốn dĩ đã là một gã đàn ông cao lớn trong đám đông, vậy mà khi so sánh lại chỉ vừa bằng một bộ hài cốt không đầu. Nguồn copy từ TruyenLau.com

Đại cô kéo ta lên nhìn, "Con muốn thấy thân thể hắn, hiện tại thấy rồi chứ?"

Phần cổ thi thể quấn một đoạn vải trắng, mặc y phục lụa mỏng, trên eo, cổ tay và cổ chân đều buộc vòng ngọc, bên dưới vòng ngọc là những tờ giấy vàng đẹp mắt.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Oa, phu quân thật đẹp."

Ca ca giật giật khóe miệng, "Hài cốt không đầu, đẹp chỗ nào?"

"Thì là đẹp mà, ta muốn động phòng cùng phu quân."

Ta bám vào thành quan tài, trèo vào trong quan tài đựng Thẩm Trung, đẩy hài cốt sang một bên, chen mình vào lòng hài cốt.

"Ngươi con bé ngốc này, đó là người chết!" Đại cô tức giận dậm chân, liều mạng kéo ta ra ngoài, "Không phải ngươi nói nhìn thấy thân thể rồi thì sẽ nói đầu của hắn ở đâu sao? Mau nói đi!"

Ta ôm chặt eo Thẩm Trung, nàng kéo không nổi ta. Ta đảo mắt nhìn xung quanh, tìm thấy một thị vệ bên cạnh ca ca, chỉ vào phía sau hắn nói: "Ở... ở đó."

Ở đó có một chân đèn, trên chân đèn vuông vắn vững vàng đặt một cái đầu. Đầu người hơi hé mở mắt, không giống như người chết trắng bệch vô sắc, ngược lại đỏ rực đầy hung quang khiến người ta lạnh sống lưng, trong ngày hè nóng nực mà run lên cầm cập.

"A!"

Tiếng kinh hô của đại cô khiến đám người đang đứng ngây tại chỗ giật mình tỉnh lại, tiếng rút đao vang lên liên tiếp.

"Chẳng lẽ thật sự có quỷ? Thẩm Trung! Đừng có giả thần giả quỷ!"

Ca ca giơ đao tiến lại gần, muốn dùng sát khí của mình trấn áp đối phương. Khi mũi đao của hắn chạm vào mi tâm Thẩm Trung, đôi mắt hơi hé mở kia đột nhiên mở to.

14

Quá thảm thiết.

Đao của ca ca rơi xuống đất, sợ hãi không dám nhúc nhích. Những người hắn mang đến đều mềm nhũn cả người, ai nấy đều xụi lơ dưới nền đất, sợ đến tè cả ra quần. Đại cô và chú nằm sõng soài trên mặt đất, mắt đã trợn trắng, xem chừng sắp ngất đi rồi.

"Mọi người làm sao vậy?"

Ta ngây ngốc bò ra, ôm cái đầu khiến tất cả mọi người sợ hãi đến mềm nhũn vào trong lòng, thong thả đi về phía quan tài, duỗi chân trèo vào.

"Không làm chuyện trái với lương tâm, không sợ quỷ gõ cửa, hừ."

Không biết ai là người đầu tiên bò dậy chạy ra ngoài, đợi ta bám vào thành quan tài nhìn ra ngoài, ca ca cũng đã dẫn đại cô và chú chạy mất biến, cả không gian chỉ còn lại ánh đèn dầu lay lắt. Ta chậm rãi đặt đầu người vào chỗ trống, móc kim chỉ từ trong túi quần do mẫu thân ta khâu ra, ngân nga khúc hát, dùng từng đường kim mũi chỉ khâu đầu Thẩm Trung vào với thân.

"Không phải bọn chúng chạy trốn đâu, là đi bẩm báo với Tân đế. Nhiều nhất một khắc đồng hồ nữa Tân đế sẽ dẫn người đến bắt kẻ trộm đầu của ta, chính là ngươi."

Thẩm Trung không cảm thấy đau, ta đang khâu cổ hắn mà hắn bình tĩnh nói chuyện với ta, khóe miệng còn mang theo một nụ cười nghiền ngâ,x.

"Không sao cả." Ta nói: "Việc mẫu thân giao cho ta đã sắp hoàn thành rồi. Ta có thể đi tìm cha mẹ ta."

Cái đầu trong lồng ngực ta vừa rồi còn mang vẻ gì đó thích thú bỗng nhiên thay đổi sắc mặt, nhíu mày, thu lại nụ cười trêu chọc, thần sắc ngưng trọng.

"Mẫu thân ngươi bảo ngươi làm gì?"

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu