Ngây Ngô Muốn Làm Thiếp

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ngây Ngô Muốn Làm Thiếp

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 11

Đám người này thật sự quá ồn ào. Ta vừa mới ngủ mà bọn họ cứ nói mãi không thôi, giọng kẻ nào kẻ nấy cũng lớn hơn chứ không hề kém.

"Kéo ta làm gì?"

Ba người mặc áo giáp lôi ta từ trong quan tài ra. Ta nắm chặt một tay của Thẩm Trung không buông, "Các ngươi sao có thể làm như vậy? Người ta động phòng các ngươi cũng xông vào! Thật vô liêm sỉ!"

"Ha ha ha..."

Xung quanh toàn là tiếng cười ồ của đám nam nhân khiến hai tai đau nhức.

"Không ngờ dáng vẻ của kẻ ngốc này cũng không tệ."

Có người lẩm bẩm một câu, lọt vào tai Đế vương. Hoàng đế nghe xong bật cười, như được khai sáng, "Các tướng sĩ có ai coi trọng không? Trẫm cho phép các ngươi đùa bỡn một lát rồi xử trí sau thì sao?"

"Tạ ơn bệ hạ!"

"Bệ hạ! Bệ hạ xin cho lão phu làm pháp sự trước đã."

Lão đạo mập ú lùn tịt bị người ta gạt sang một góc, dù ông ta có nhảy nhót cũng chẳng ai để ý. Ta tức giận khoanh tay, bị người ta ấn xuống đất cũng khoanh tay, trừng mắt nhìn tên hoàng đế đầy vẻ quý phái kia.

"Hoàng đế tốt, hoàng đế xấu, hoàng đế giống như Trư Bát Giới vậy. Trư Bát Giới, mũi thật dài, hóa ra là một tên lưu manh thối tha!"

"Nha đầu chết tiệt ăn nói không biết lựa lời."

Chưa từng có ai dám mắng hắn, hoàng đế âm trầm nhìn ta, cười đầy ẩn ý, "Hôm nay ai khiến ả ta kêu thảm nhất, có trọng thưởng."

Hoàng đế có lẽ nằm mơ cũng không ngờ, giờ phút này người kêu thảm nhất không phải là ta, mà là hắn. Ta nghe thấy tiếng rít dài xé gió từ miệng tên hoàng đế vừa nãy còn trầm thấp giọng điệu, ngay sau đó là tiếng kêu gào từ một đám chim ưng, đâm vào tai ta đau nhức.

Ta định đâm đầu vào mũi đao tự vẫn thì bị ngăn lại, người phía sau nhấc bổng ta lên, ôm vào lòng. Một bàn tay thon dài, mạnh mẽ che bên mặt ta, hờ hững đặt lên má ta.

Người phía sau nói: "Bệ hạ, ái thê của ta không làm phiền ngươi chiếu cố."

"Thẩm Trung! Ngươi chưa chết?"

Tiếng rút đao vang lên như muốn nổ tung.

"Sao có thể chưa chết được, ta tận mắt trông thấy đầu hắn rời khỏi cổ mà!"
TruyenLau
"Cái xác không đầu của hắn nằm đó mấy ngày rồi, ngươi bảo ta rằng hắn chưa chết."

"Đạo trưởng! Đạo trưởng!"

Lúc này hoàng đế mới nhớ tới lão đạo mập ú. Vừa quay đầu lại, lão đạo vừa nãy còn sống sờ sờ đã bị một đoạn lưỡi đao gãy ghim trên vách đá, chắc đã đi đánh cờ với Phật Tổ rồi.

"Bệ hạ, vi thần có một món nợ... không biết có nên tính với ngài không. Thôi nghĩ lại, nói với ngài cũng vô ích, lúc nhỏ ngài bị lừa đá, còn là ta cứu."

Chuyện hoàng đế bị lừa đá lúc nhỏ là điều tối kỵ, cơ bản ai nhắc tới đều là tội chết. Thẹn quá hoá giận, hắn cũng chẳng sợ sệt gì nữa, giật lấy đao của người bên cạnh định chém về phía Thẩm Trung. Website TruyenLau.com

Một kẻ yếu đuối như gà bị lừa đá đến ngất thì làm sao đánh lại được người đã chết rồi mà còn bò dậy trả thù như Thẩm Trung, quả thật như châu chấu đá xe. Thẩm Trung không biết thuận được đao ở đâu, động tác quá nhanh, đao pháp quá tàn nhẫn, đợi mọi người hoàn hồn lại thì cổ hoàng đế chỉ còn một nửa da thịt dính liền, đầu gục sang một bên. Hắn còn chưa biết chuyện gì xảy ra, miệng vẫn há ra khép vào nói chuyện.

"Bệ hạ!"

Đợi những người khác vừa kịp hoàn hồn thì cũng đã nằm trên đất ôm lấy những bộ phận trên người đang chảy máu mà kêu gào thảm thiết.

17. Kết cục Nguồn copy từ TruyenLau.com

Ca ca là người cuối cùng. Hắn giơ đao, từng bước lùi về phía sau vào trong lối đi. Dựa vào cảm giác trời sinh của người luyện võ, hắn biết mình đánh không lại Thẩm Trung, huống chi là Thẩm Trung đã chết mà còn có thể sống dậy trả thù.

"Nha đầu ngốc, ca ca luôn thương yêu muội, muội quên rồi sao?"

Hắn hoàn toàn mất hết khí thế trước đó, lại bắt đầu giở chiêu trò tình cảm với ta. Ta ngồi xổm xuống, dùng máu của người bên cạnh vẽ vòng xoắn ốc.

"Ca ca rất thương ta, để ta không buồn, chuyện hại chết cha mẹ ta cũng không nói cho ta biết.”

"Đại cô và chú cũng đối xử với ta rất tốt, mỗi lần đều giúp ta giữ tiền bán quạt hương bồ, xin cũng không cho, nói là giúp ta tích cóp của hồi môn.”

"Các ngươi thật sự đối xử với ta rất tốt, lúc dùng ta đổi lấy công lao còn cho ta ăn ngon."

Lý Ôn: "..."

Phía sau vang lên tiếng cười khẽ, bàn tay đặt trên đỉnh đầu ta mang theo sự dịu dàng xen lẫn xót xa. Ta được kéo đứng dậy, được bao bọc trong vòng tay không ấm áp nhưng rất rộng lớn, cho đến khi tất cả mọi người ở đây đều chết thảm trên mặt đất.

Ngoại trừ hoàng đế. Hoàng đế còn sống.

Thẩm Trung nói Tiên đế đã cứu hắn mấy lần nên hắn không giết con trai của ông ta. Nhưng đầu hoàng đế gục xuống, tê liệt không thể động đậy, nhìn còn khó chịu hơn cả chết.

Bắc An Hầu rất biết cách báo thù. Hắn để hoàng đế tận mắt nhìn thấy đệ đệ mà hắn ghét bỏ nhất được đưa lên ngôi Cửu ngũ chí tôn. Nhìn thấy phi tần mà hắn yêu thích nhất trong hậu cung bị đưa đi. Nhìn thấy con cái của hắn trở thành tiện dân. Cuối cùng tức giận đến mức tâm thần công kích, chết trong lãnh cung mà hắn đã từng vứt bỏ phi tần.

Thẩm Trung dẫn ta về Hầu phủ, hắn hỏi ta: "Có cần ta xử lý đại cô và chú của nàng giúp nàng không?"

Ta ngẫm nghĩ, lắc đầu, "Sau khi cha mẹ chết, đại cô và chú đều rất chăm sóc ta, không thể như vậy."

Có lẽ là vì bọn họ áy náy, có lẽ là bởi huyết thống thân tình giữ lại chút lương tri cuối cùng của đại cô khiến nàng quyết định để lại một hậu nhân cho người đệ đệ. Nhìn đi, bọn họ chỉ hại chết cha mẹ ta, còn chưa giết chết ta mà.

Ta bảo Thẩm Trung đem thi thể ca ca chỉ còn da bọc xương đến nỗi suýt chút nữa không nhận ra hình người, đưa về nhà đại cô.

"Chàng xem, ta cũng không để bọn họ tuyệt hậu, đại cô còn có thể sinh thêm một người nữa."

Thẩm Trung cười cười, dẫn ta rời khỏi hoàng cung, "Không thể đâu, đại cô của nàng đã gần năm mươi tuổi rồi."

"Gần năm mươi thì không thể sinh được sao?"

"Ừ."

"Vậy còn chàng thì sao? Chàng bao nhiêu tuổi rồi?"

"Ba mươi hai."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu