Ngây Ngô Muốn Làm Thiếp

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ngây Ngô Muốn Làm Thiếp

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 5

Ngày hôm sau, quan binh đến lục soát thôn chúng ta. Người dẫn đầu lại là ca ca, là con trai của đại cô. Hắn lớn lên ở trong thôn, dân làng đều nhận ra hắn.

"Hôm kia Ngốc nha đầu trở về đã không bình thường, trong giỏ như có máu chảy ra."

"Hôm qua có mấy tên quan binh đi theo nó về. Chắc là phát hiện điều bất thường đến điều tra, thế nhưng kết quả thế nào! Kết quả là vào rồi không thấy trở ra nữa."

"Lý Ôn, ngươi hỏi cha mẹ ngươi xem. Hôm qua trời mưa to như vậy, họ từ nhà ngốc nha đầu chạy ra, chắc chắn có chuyện! Chắc chắn là có chuyện rồi!"

Ta ghé người ở bên cửa sổ, nghe dân làng mách tội với ca ca, nghi ngờ ta là kẻ trộm đầu lâu của Thẩm Trung. Đại cô và chú cũng ở đầu thôn, ngây ngốc không nói lời nào, theo lời dân làng thì như bị trúng tà. Ca ca nghe họ nói một lát, dẫn người từng bước bao vây căn nhà tranh nhỏ rách nát của ta.

"Sợ rồi sao? Hối hận chưa?"

Phía sau có một giọng nói. Ta quay đầu lại, không có ai. Quay lại, khuôn mặt kia đã dán sát bên má ta.

"Ta không sợ, ca ca đối với ta rất tốt. Hồi nhỏ còn mua bánh bao cho ta ăn nữa."

Ta quay người, hớn hở chạy ra mở cửa, đứng ở sân vừa vẫy tay vừa lớn tiếng gọi: "Ca ca! Ca ca! Huynh về rồi sao?"

Ca ca rút đao ra, vẻ mặt nghiêm nghị nhưng khóe miệng lại nở nụ cười: "Nha đầu ngốc, ca ca vào phòng muội ngồi một lát có được không?"

"Dạ được."

Ca ca dẫn theo một đám quan binh, tràn vào phòng ta không biết bao nhiêu người. Bọn họ vừa vào cửa đã bắt đầu lục soát, từ thùng gạo đến gầm giường, không bỏ sót một ngóc ngách nào. Sau khi lục soát một vòng, quan binh trở về bẩm báo:

"Tướng quân, không tìm thấy gì cả."

Đương nhiên là bọn họ không tìm thấy rồi, bởi vì đầu của Thẩm Trung... ở ngay sau lưng ca ca kia mà. Sợ trong thôn không an toàn, buổi tối ta bị đưa đến phủ tướng quân mới được chia của ca ca. Phủ tướng quân rất lớn rất lớn, ta ôm cái giỏ quạt hương bồ, lẽo đẽo theo sau đại cô, đi đến mỏi cả chân mới tới được cái tiểu viện được chia cho chúng ta ở.

Ta cứ tưởng sẽ ở cùng viện với đại cô và chú, ai ngờ sau khi thu xếp cho ta xong, đại cô và chú đã bị ca ca dẫn đi.

"Vậy muội có thể đi thăm đại cô không?" Ta quấn lấy ca ca hỏi.

Lý Ôn xoa xoa đầu ta, cười nói: "Đương nhiên là được, nhưng phải hai ngày nữa. Muội cứ ngoan ngoãn ở đây, hai ngày sau ca ca đến đón muội."

"Được."

Ta ngồi xổm trên bậc thềm trước cửa nhìn ca ca rời đi. Thị vệ bên cạnh hắn khóa cửa viện lại, để lại mấy người canh giữ ở cửa.

Một lát sau, có người gõ cửa. Ta chạy ra cửa, một cái giỏ được đưa vào qua ô cửa nhỏ, bên trong đựng cơm canh thơm phức.
TruyenLau.com
"Ca ca thật tốt, ta chưa bao giờ được ăn đồ ngon như vậy. Oa! Còn có bánh nếp ngọt nữa."

"Ca ca ngươi muốn dùng ngươi để lập công đó."

Ta đang nằm sấp trên bàn bên cửa sổ ăn cơm, phía sau lại vang lên giọng nói quen thuộc kia. Là cái đầu ta mang từ trong giỏ tới.

"Không có đâu, ngươi nói bậy." Ta lười để ý tới hắn, tiếp tục ăn ngon.

8. Nguồn copy từ TruyenLau.com

"Tiểu Minh Chấp." Đầu người trong giỏ lơ lửng giữa không trung, xoay quanh ta một vòng, từ trên cao nhìn xuống nói: "Vì sao cha mẹ ngươi lại bảo ngươi trộm đầu của ta?"

"Không có, là tự ta muốn trộm."

Cha mẹ nói không được nói cho ai biết, phải làm thật bí mật.

Thẩm Trung cười, nói: "Cha mẹ ngươi đều là thủ hạ trung thành nhất của ta. Sau khi Tiên đế đăng cơ, ta được phong hầu, bọn họ lui về ở ẩn Lĩnh Nam, chỉ xin ta mấy mẫu đất cằn."
TruyenLau
Ta ngơ ngác nhìn hắn.

"Ngươi đang nói gì vậy? Ta nghe không hiểu."

"Năm năm sau bọn họ đột nhiên trở về quê cũ, đưa ngươi trở lại đây, nhắc nhở với ta rằng đế vương đã nảy sinh sát tâm. Hai năm sau đó bọn họ đã trải qua những gì? Đã chết như thế nào?"

Cha mẹ đã chết như thế nào sao? Khi cha mẹ mất, ta mới bảy tuổi. Ta là đồ ngốc, ta không nhớ được.

"Cha đan quạt hương bồ cho ta mang đi bán, đợi ta bán xong trở về thì họ đã không còn nữa rồi. Đại cô nói cha mẹ bị cường đạo giết chết, chết rồi, không còn nữa rồi."

Ta là đồ ngốc, ta không biết chết là gì, ngày nào ta cũng hỏi đại cô và chú rằng cha mẹ ta đi đâu rồi? Khi nào thì trở về? Sau này ta mới biết: Chết, chính là không bao giờ có thể trở về được nữa.

"Cường đạo? Vớ vẩn!" Thẩm Trung lại để lộ vẻ mặt vừa mỉa mai vừa âm trầm, "Bọn họ là thú nô ta cướp từ thú trường ra, là những kẻ mạnh có thể dùng tay không đấu với mãnh thú, ngươi bảo ta bọn họ bị cường đạo giết chết?"

Hắn nói, ta cũng không hiểu.

"Ngươi tên là gì?" Thẩm Trung hỏi.

"Tiểu Ngốc Nha."

"Không phải, ngươi hẳn là nên có tên của mình."

Minh Chấp là tên của cha ta, Thẩm Trung gọi ta là Tiểu Minh Chấp, đó không phải tên của ta. Mọi người đều gọi ta là Tiểu Ngốc Nha, nhưng ta thật sự có tên, "Ta tên là... Minh Ngọc."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu