Ngây Ngô Muốn Làm Thiếp

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ngây Ngô Muốn Làm Thiếp

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 7

Thẩm Trung nói không sai, bọn họ đều muốn bắt ta để lập công. Đặc biệt là cái tên yêu quái lông trắng này!

Tề tổng quản dùng sức chà khăn lau mặt, hận không thể lột cả da mặt xuống. Hắn ra lệnh một tiếng, bên ngoài lập tức có một đám người xông vào, thô bạo nhét ta vào một cái rương nhỏ, muốn áp giải ta về cung. Ta ôm cái giỏ, không ngẩng đầu lên được cũng không duỗi chân ra được, ngay cả tay cũng không động đậy được, khó chịu quá.

"Huhu, tại sao ca ca lại cùng một giuộc với hắn? Tại sao đại cô và chú cũng không thương ta nữa?"

Cái giỏ trong lòng ta động đậy, phát ra một giọng nói trầm thấp rầu rĩ: "Nhiều năm không có chiến sự, Tân đế vừa lên ngôi, Lý Ôn đã được phong tướng quân, chứng tỏ Lý Ôn sớm đã là đao của Tân đế rồi. Sống chết của ngươi vốn dĩ không quan trọng, nhưng ngươi lại chọc phải tổ ong vò vẽ."

"Ngươi đang nói cái gì vậy?"

"Cha mẹ ngươi chết có liên quan đến nhà đại cô ngươi. Mấy năm nay giữ lại ngươi coi như nể tình máu mủ, coi như để lại dòng dõi cho cha ngươi."

Ta lén lút nhìn ra từ khe hở của rương gỗ, đám quan binh áp giải ta chẳng có phản ứng gì. Tiếng bánh xe ngựa lăn trên đường phát ra âm thanh quá lớn, bọn chúng còn chưa chú ý có người đang nói chuyện trong chiếc rương này.

"Lần này ngươi trộm đầu của ta, chỉ để lại cho bọn chúng có hai con đường. Hoặc là đại nghĩa diệt thân kiếm một phần công lao từ trên người ngươi, hoặc là bị tra ra, cùng với ngươi bị nghi ngờ là đồng đảng của ta, ngươi đoán bọn chúng lựa chọn thế nào?"

Xe ngựa hồng hộc tiến vào hoàng cung, rương gỗ bị người ta khiêng xuống, đặt trong một căn phòng tối đen như mực.

"Thẩm Trung, Tề tổng quản là đại ma đầu sao?" Ta lén lén lút lút hỏi nhỏ.

Thẩm Trung trầm mặc, dường như đang sắp xếp thế nào để có thể giải thích cặn kẽ rõ ràng với một kẻ ngốc, mà cũng dường như đang lo lắng chuyện ta sắp sửa phải đối mặt.

"Hắn ham công danh, thích dùng cực hình, hại không ít người. Nhị điện hạ nhiều lần muốn trừng trị hắn, tiếc là không tìm được sơ hở. Hắn lấy lòng Tân đế quá giỏi."

Ta ra cười khanh khách ra vẻ khoe khoang thành tích, đắc ý nói: "Hắn bắt nạt ngươi có phải không? Ta ra mặt thay cho ngươi."
TruyenLau
Đầu lâu trong lòng đột nhiên cứng đờ lại. Ta không động đậy được, không nhìn thấy biểu cảm của hắn, không biết hắn có vui vẻ hay không. Sau vài nhịp thở, giọng hắn rất thấp, lại mềm mại cảnh cáo ta:

"Nghe lời, đừng xúc động. Ngươi không đấu lại hắn, bảo vệ tốt chính mình đi."

11
Website TruyenLau.com
Nhìn ra từ khe hở của rương gỗ, những người khiêng ta vào đang đứng xung quanh. Tề tổng quản từ bên ngoài đi đến, uống một ngụm trà lạnh do người hầu đưa tới, giải khát xong lập tức nhận lấy con dao mà người hầu đưa tới.

Mày hắn dựng ngược, hô một tiếng chém mở rương gỗ. Hắn ra tay rất mạnh, lưng ta bị chém một đường thật sâu, máu trong nháy mắt thấm ướt quần áo, đau quá đau quá.

Hắn bóp mặt ta hỏi: "Ngươi là một kẻ ngốc?"

Ta đau đến nhe răng trợn mắt, trừng mắt nhìn hắn: "Ta còn lâu mới là kẻ ngốc."

"Ngươi chính là kẻ ngốc." TruyenLau.com

"Cãi nhau với người ngốc, ngươi cũng là đồ ngốc."

Tề tổng quản bị chọc giận đến bật cười, đặt dao lên cổ ta, lạnh lùng nói: "Ngươi có biết, ta giết ngươi ở đây dễ như giết một con chó không?"

Đây là một gian hình phòng, trong không gian tràn ngập mùi máu tanh nồng nặc, không biết là đã có sẵn từ trước hay là toả ra từ trên người ta. Hắn cười với ta, ta cũng cười với hắn.

"Ngươi giết ta đương nhiên đơn giản, nhưng ngươi giết ta thì mãi mãi không tìm thấy được cái đầu bị mất ở cửa thành đâu."

"Quả nhiên là do ngươi lấy!"

"Là ta lấy."

"Nó ở đâu?"

Tề tổng quản liếc mắt về phía cái giỏ ta vẫn luôn mang theo bên mình. Hắn mạnh mẽ cướp lấy, sau đó giũ tấm vải phủ trên đó ra. Trống rỗng. Trong giỏ không có gì cả.

"Nó ở đâu? Đừng để ta phải bức cung."

"Đương nhiên là nó đi tìm kẻ thù để báo thù rồi. Đừng nóng vội, lát nữa cũng sẽ tìm đến ngươi thôi."

"Nói hươu nói vượn!" Tề tổng quản dựng ngược mày, "Người đâu! Thượng hình!"

Khi bọn chúng lấy ra than hồng nóng rực, ta khóc. Sao lại chơi thật vậy chứ?

"Ta nói! Ta nói!" Ta không cứng rắn nữa, nhăn nhó mếu máo khóc lớn, khóc đến rung trời chuyển đất, "Đừng đánh ta hu hu hu, ta sợ đau."

"Nói!"

"Ở ở ở... ở nhà ta, nhà ta có một cái giếng, để ở trong giếng nuôi dưỡng."

Tề tổng quản nheo mắt, trên mặt viết đầy ngươi dám lừa ta thì không có kết cục tốt đẹp đâu, "Ngươi nuôi một cái đầu làm gì?"

"Cha mẹ bảo ta nuôi."

Nhắc đến cha mẹ ta, Tề tổng quản đã sớm điều tra rõ ràng, tựa như một miếng thịt béo bở bày ngay trước mắt khiến người ta chỉ muốn nhỏ dãi. Hắn ta tiến sát lại, hạ thấp giọng hỏi:

"Thật sự ở nhà sao?"

Ta mếu máo co rúm người lại, thành thật gật đầu: "Thật sự ở nhà."

"Đi!"

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu