Cha mẹ ta là thuộc hạ trung thành nhất dưới trướng Thẩm Trung. Thời loạn lạc, họ là nô lệ của thú trường, tưởng rằng thắng được những con thú dữ kia thì có thể sống sót, kết quả lại vì dáng vẻ xinh đẹp mà bị mua về làm thịt hầm. Thẩm Trung xông vào doanh trại quân địch, cứu họ ra, thu họ làm thuộc hạ.
Mười hai tuổi Thẩm Trung đã ra trận giết địch, hai mươi tuổi bình định loạn lạc, đưa đại ca Vương Cổn lên ngôi, cha mẹ ta cũng lui về ở ẩn từ đó, thành gia lập thất. Tưởng rằng sau này sẽ là thời đại của thái bình thịnh thế an nhàn. Thế mà năm năm sau mẫu thân ta lại mơ một giấc mơ, mơ thấy Thẩm Trung bị gian thần hãm hại, chết thảm trong tay Đế vương.
Sau khi Thẩm Trung chết, vì không có đầu nên không được an nghỉ, lang thang trên đời đồ sát bá tánh. Ba năm sau, cả vương triều sụp đổ, tất cả bách tính đều chết thảm dưới đao loạn cùng nỗi sợ hãi.
Giấc mơ của mẫu thân ta luôn linh nghiệm, họ muốn xoay chuyển cục diện nhưng lại phát hiện đây là một ván cờ đã được Tiên Đế bày ra từ trước. Thẩm Trung và Tiên Đế Vương Cổn xưng huynh gọi đệ, nhưng lại có năng lực mạnh hơn cả Vương Cổn. Cho dù hắn một lòng phò tá, chưa từng nảy sinh ý định mưu phản, nhưng một khi hắn còn sống, làm sao Đế vương có thể an giấc mộng lành? Nói là bị kẻ gian xúi giục, chi bằng nói là trúng kế của Đế vương.
Năm Thẩm Trung ba mươi hai tuổi, Tân đế đăng cơ, việc đầu tiên là phụng chỉ của Tiên Đế, lấy danh nghĩa nghịch tặc mà trừ bỏ Thẩm Trung. Vốn là một trò chơi tranh đấu giữa quân thần, thua cũng không có gì đáng trách, chẳng qua chỉ là Thẩm Trung và những người vô tội bên cạnh hắn đều phải bỏ mạng.
Chỉ là Tân đế quá mức tuyệt tình,. Để nhổ tận gốc hình tượng đại anh hùng Thẩm Trung trong lòng bách tính, hắn không chỉ đổi trắng thay đen, nhục mạ thi thể Thẩm Trung mà còn đối xử tàn nhẫn với những người từng liều mạng đi theo Thẩm Trung.
Trông thấy cảnh tượng này, làm sao Thẩm Trung có thể an nghỉ được đây? Hắn không được an nghỉ, cả thiên hạ này đều sẽ gặp tai ương theo hoàng đế. Mẫu thân ta biết họ đã cận kề cùng cái chết, không còn cách nào để cứu vãn nên đã giao nhiệm vụ mang đầu của Thẩm Trung trở về với thi cốt lại cho ta.
Giao cho ta, giao cho đứa ngốc này.
15
Năm đó đúng là mùa đông giá rét, một đám mặc đồ đen kịt toàn thân xông vào nhà chúng ta, binh khí trong tay lóe lên ánh sáng lạnh lẽo, từng chiêu từng chiêu muốn lấy mạng cha mẹ ta. Đó là lần đầu tiên mẫu thân ta dạy ta giết người, dạy ta làm thế nào để xử lý thi thể.
Ta giết người, đêm đến gặp ác mộng, mẫu thân ta lập tức nói: "Tống người xuống giếng, sau đó đổ một chậu nước rửa chân vào, người dưới đó sẽ biến mất hoàn toàn, ngay cả hồn phách cũng không giữ lại được."
Sau này cha mẹ ta không còn nữa, chỉ còn lại đại cô và chú. Không biết từ khi nào, tiểu cô nương tinh ranh như khỉ ở Lĩnh Nam đã trở thành "đứa bé ngốc" trong miệng người khác.
"Mẫu thân ta nói, qua ngày thứ bảy thì thân thể ngươi sẽ không nhận đầu nữa. Nhưng hoàng đế đã bày trận khiến đầu lâu của ngươi không thể tìm thấy thân thể." TruyenLau.com
Ta khâu đầu lâu và thân thể Thẩm Trung lại xong xuôi, vỗ ngực nói: "May quá may quá, hôm nay vừa vặn là ngày thứ bảy."
Không nhận được hồi đáp từ Thẩm Trung. Ta cúi đầu nhìn hắn. Hắn rũ mày mắt cụp, không có chút sinh khí nào. Người chết vốn không có sinh khí, nhưng ngay cả chút quỷ khí quấy nhiễu phát ra từ trên người hắn cũng không còn, chỉ còn lại một cái xác đã hoàn toàn câm lặng.
"Hết oán khí rồi, Thẩm Trung, bây giờ ngươi thực sự là một người chết."
Ta chậm rãi nằm xuống, nép vào trong lòng ngực hắn, "Ta cũng sắp chết rồi có phải không?" TruyenLau
"Ngươi sẽ cưới ta làm thiếp chứ?"
"Ngươi sẽ dẫn ta đi tìm cha mẹ chứ?"
TruyenLau
"Lúc nhỏ mẫu thân ta đã kể chuyện về ngươi, ta vẫn luôn muốn gặp ngươi. Ta nói muốn gả cho ngươi, mẫu thân còn cười ta ngốc nghếch. Ta muốn dẫn ngươi về cho họ xem, ta thật sự đã gả cho ngươi rồi."
"Ta muốn về Lĩnh Nam, ta dẫn ngươi đi ăn vải tươi ngon, dẫn ngươi đi bắt cá, dẫn ngươi xem căn nhà nhỏ do cha mẹ tự dựng nên..."
Một lát sau.
Ta mơ mơ màng màng sắp ngủ thì bên ngoài vang lên tiếng bước chân chỉnh tề lại dày đặc. Ta bám vào nắp quan tài, muốn đậy lại. Ta đậy không nổi, nặng quá.
“Thẩm Trung à Thẩm Trung, trẫm không ngờ, ngươi chết rồi mà vẫn có kẻ ngốc bán mạng cho ngươi, ngươi nuôi được một lũ chó tốt."
"Yêu nữ! Ngươi cấu kết với nghịch tặc Thẩm Trung. Hôm nay ta vì đại nghĩa diệt thân, lấy mạng của ngươi!"
Là giọng của ca ca.
"Người đâu, lôi người bên trong ra xử tử ngay tại chỗ!"
"Bệ hạ, bệ hạ, xin cho lão phu làm pháp sự trước đã."
"Khoan đã, chẳng phải nói đầu của Thẩm Trung chết rồi vẫn có thể mở mắt sao? Trẫm muốn xem bộ dạng của hắn trông như thế nào."
"Người đâu! Lôi nữ nhân bên trong ra dùng cực hình. Ngay tại chỗ này, ngay trước hài cốt của Thẩm Trung."
Ngây Ngô Muốn Làm Thiếp
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.