Ngây Ngô Muốn Làm Thiếp

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ngây Ngô Muốn Làm Thiếp

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 2

"Toàn là lũ ăn no rửng mỡ." Bỗng dưng đại cô vỗ mạnh một cái vào tấm vải, mắng thẳng vào mặt đám người đang xúm đầu lại hóng chuyện: "Rảnh rỗi không có việc gì làm thì về nhà nhìn nam nhân nhà mình đi, nhìn còn chưa đủ nữa thì ra ngoài dòm ngó nhà người ta xem có hơn được trượng phu nhà mình ở khoản lăn lộn không."

Đại cô là người có thể mắng chửi từ đầu làng đến cuối làng, ăn nói chẳng kiêng dè bất cứ điều gì, toàn nhằm vào chỗ xấu hổ của nữ nhân mà đả động, ai nấy đều gọi đại cô là người đàn bà chanh chua.

Nàng vừa mắng như vậy, đám đàn ông đứng phía sau cười đầy ẩn ý, mấy bà mấy cô xung quanh thì đỏ bừng cả mặt mày. Bọn họ nhổ một bãi nước bọt, vẫn còn muốn vén lên xem rồi mới đi. Lúc này cô phụ ưỡn thẳng lưng, ước chừng cũng phải rộng phải bằng hai người đàn ông cộng lại. Ông ấy vén áo lên, cười vô cùng bỉ ổi:

"Nào nào nào, xem của ông đây trước đi."

"Á! Đồ lưu manh!"

Đám nữ nhân vây quanh hô hoán một tiếng rồi bỏ chạy tán loạn. Đám nam nhân phía sau không muốn vì cái thứ trong giỏ của một đứa ngốc mà đắc tội với cô phụ, phẩy tay áo rồi cũng tản đi hết. Đến khi mọi người đi hết rồi, chú mới chỉnh lại quần áo, ngơ ngác nhìn đại cô hỏi:

"Sao lại không cho người ta vạch trần xem thử? Con bé ngốc kia giấu được thứ gì hay ho chứ, cùng lắm là nhặt được con mèo con thôi."

Đại cô biết chú không hiểu, liếc mắt nhìn chú một cái, ra hiệu cho chú nhìn xuống quần ta. Chú nhìn xong thì im lặng thở dài một hơi.

"Chớp mắt một cái mà con bé ngốc đã đến tuổi dậy thì rồi."

"Nàng nói xem, con bé ngốc này gả vào nhà nào thì mới có được những ngày sống yên bình đây?"

"Ngốc à, về nhớ giặt sạch phơi khô mấy bộ quần áo trong giỏ đi. Ngày mai đại cô khâu cho mấy miếng vải bông mà dùng."

Ta nghe không hiểu cái gì là "quý thủy", cũng không biết bọn họ đang nói đến cái gì Ta cứ ăn hết miếng trứng này đến miếng trứng khác, ăn xong rồi thì ăn luôn cả quả dưa gang nhỏ trong giỏ.

"Con biết rồi đại cô."

Những ngày trời nóng, người trong thôn thường thích ra gốc cây cổ thụ đầu làng hóng mát, mỗi khi thấy ta đi qua thì lại buông mấy lời trêu chọc.
TruyenLau
"Hôm nay con bé ngốc bán được bao nhiêu tiền thế? Đưa giỏ đây chúng ta xem thử, khéo lại rớt hết dọc đường rồi ấy chứ."

"Sao còn có nước chảy ra từ dưới đáy giỏ thế kia?"

"Nước cái gì, sao ta thấy nó đỏ đỏ, giống như là ... máu ấy nhỉ?"

Ta không để ý đến bọn họ, ôm chặt cái giỏ, cúi gằm mặt, cắm đầu chạy về căn nhà tranh nhỏ ở cuối thôn. Căn nhà tranh này là do cha mẹ ta để lại, đã sập mất hai gian, chỉ còn lại một gian là có thể ở được. Ta lấy cái đầu trong giỏ ra, càng nhìn càng thấy thích, lập tức đặt lên cái bàn nhỏ bên cạnh đầu giường.

"Thế là không ai được nhìn ngươi nữa rồi."
Website TruyenLau.com
Ta ngồi xổm xuống nhìn thẳng vào hắn, ánh mắt hắn vẫn lạnh lùng như vậy. Nghe người ta nói các đại tướng quân từ chiến trường trở về đều như vậy, phải trấn áp được binh tướng, còn phải dọa được kẻ địch, ánh mắt không thể quá nhu hòa.

"Ta biết ngươi là ai, ngươi là đại anh hùng Thẩm Trung."

Ta ngồi trên mặt đất cạnh giường, lấy lá bồ dưới gầm giường ra đặt lên đùi, đan quạt hương bồ để ngày mai mang bán. Dưới đất mát lạnh rất thoải mái, có khi quá nóng ta còn ngủ luôn dưới đất.

"Mẫu thân ta nói, chỉ cần ta chăm chỉ đọc sách biết chữ, chăm chỉ học nữ công gia chánh, sau này có thể làm tiểu thiếp cho ngươi." Nguồn copy từ TruyenLau.com

Ta có chút tủi thân: "Mẫu thân nói ngươi phải cưới tiểu thư danh môn vọng tộc. Ta không thể làm chính thê của ngươi, chỉ có thể làm tiểu thiếp thôi."

Đan lâu rồi, ngón tay ta rất đau, trước mắt càng ngày càng không nhìn rõ. Ngẩng đầu nhìn cửa sổ đối diện giường, mới phát hiện bất tri bất giác trời đã tối dần. Ta thu quạt hương bồ và lá bồ trên tay, đưa tay nhẹ nhàng khép mắt cho chiếc đầu người, ghé vào tai hắn nói nhỏ:

"Ngươi nghỉ ngơi cho tốt đi. Ba ngày nữa ca ca sẽ trở về, đại cô nói ca ca lập công lớn được phong quan, sẽ đưa chúng ta vào trong thành ở."

3

Sáng sớm hôm sau, ta vẫn xách quạt bồ vào trong thành bán như cũ. Hôm nay không biết là ngày gì, có rất nhiều quan binh đi tới đi lui ở trước cửa thành, người ra vào thành đều bị khám xét tỉ mỉ rồi mới cho qua.

"Nghe nói đầu của Bắc An Hầu Thẩm Trung treo ở cửa thành bị người ta trộm mất rồi."

Chú nghe ngóng được tin tức, chạy về với tâm trạng vô cùng lo lắng, kéo đại cô nói:

"Hay là hôm nay cứ bán ở ngoài thành thôi. Hoàng thượng treo thưởng ngàn lượng vàng, muốn lăng trì kẻ trộm đầu, phải kiểm tra nửa ngày mới cho qua."

Đại cô cũng nói: "Vậy thôi bỏ đi, chúng ta đi dạo trong thôn vậy."

Trong thôn không dễ bán như ở trong thành, nhưng ít nhiều cũng bán được đôi chút. Ta xách giỏ đi theo sau đại cô và chú.

Chú hô lên: "Mài dao, mài kéo đây..."

Đại cô hô: "Trứng gà luộc, trứng vịt muối đây..."

Ta cũng hô: "Quạt hương bồ đây!"

Ở thôn đầu tiên, chú mài được hai con dao, chúng ta lại đi đến thôn thứ hai. Vừa mới vào đầu thôn, một nhà đại viện bên cạnh đột nhiên mở toang cửa, từ bên trong ùa ra một đám quan binh, xô ta, đại cô và chú tách nhau ra. Ta rụt vào bên cối đá trước cửa, thấy quan binh lôi ra một người đàn ông hơn bốn mươi tuổi, ấn mạnh lên trên cối đá.

"Hôm qua vào lúc chạng vạng, có người nói ngươi ở cửa thành lén lén lút lút, trong ngực còn ôm một cái bọc, có phải là đầu của Thẩm Trung không? Nói!"

"Quan gia! Quan gia oan uổng quá! Đó là ta..."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu