Cái tên này Thẩm Trung không hỏi thì ta cũng suýt quên mất.
"Minh Ngọc... Minh Ngọc..."
Đầu lâu xoay một vòng trên không trung, mỗi vòng xoay lại càng khiến mắt thêm đỏ rực, ánh mắt càng thêm lạnh lẽo, cả căn phòng đều lan tràn sát khí, ngay cả ta cũng có chút đứng không vững.
"Minh Ngọc là cái tên mười lăm năm trước khi đại chiến sắp đến, cha ngươi bảo ta đặt cho ngươi. Lúc đó mẹ ngươi vừa mới đồng ý nếu chúng ta thắng lợi thì sẽ gả cho hắn." Đột nhiên hắn dừng lại, gần như dán vào mặt ta, nhìn chằm chằm vào ta: "Như thế nào mà ngươi lại bị ngốc?"
"Làm sao mà ta biết được."
Ta lắc đầu, giơ tay gõ vào trán hắn, đẩy cái mặt đằng đằng sát khí này ra xa.
"Đại cô nói hồi nhỏ ta bị bệnh, sốt đến phát ngốc luôn."
"Khi nào? Mấy tuổi?"
"Ta không biết! Không biết!"
Hắn không ngừng ép hỏi, ta phiền chết đi được. Làm sao mà ta biết mình bị ngốc khi nào, ta chưa bao giờ cảm thấy mình là một kẻ ngốc, là người khác nói ta là một kẻ ngốc, cho nên ta là một kẻ ngốc.
"Ngươi đừng hỏi nữa, không phải ngươi cũng chết rồi sao? Ngươi đi hỏi cha mẹ ta đi!"
Hét xong, trong đầu ta đột nhiên lóe lên một ý nghĩ, vui vẻ tính toán: "Đúng rồi, ngươi cũng có thể nói chuyện, có phải ta tìm được thân thể cha mẹ ta thì họ có thể về nhà với ta không?"
9
"Không thể." Nguồn copy từ TruyenLau.com
Thẩm Trung lộ vẻ mặt uể oải, thấp giọng, cũng dùng hai chữ ấy dập tắt hy vọng vừa mới nhen nhóm trong lòng ta.
"Vì sao lại không thể?"
Đột nhiên bị vui mừng xen lẫn thống khổ va chạm, nước mắt ta không kìm được mà chảy xuống. Vì sao không thể chứ? Chẳng lẽ cha mẹ không muốn trở về sao? Họ thật sự không cần ta nữa sao?
Sát khí đầy người Thẩm Trung dường như bị nước mắt của ta ngưng tụ thành băng, hắn dừng lại trước mặt ta, ánh mắt nhìn ta vẫn quỷ dị âm u nhưng ta lại bắt được sự đau lòng của hắn. Website TruyenLau.com
"Đừng khóc."
"Không thèm!"
Hắn càng nói ta càng khó chịu, ngồi trong phòng gào khóc.
Cả đời Thẩm Trung giết người vô số, đến chết cũng không cưới vợ sinh con, chỉ biết lơ lửng trên không trung quanh quẩn bên cạnh ta.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
"Trong kho Hầu phủ của ta có trân bảo từ khắp nơi đưa đến, không khóc nữa thì mọi thứ đều cho ngươi."
"Không cần! Ta muốn cha mẹ ta!"
"..."
Thẩm Trung lơ lửng qua lại đột nhiên nhớ ra một chuyện, "Ngươi nói muốn làm thiếp của ta sao?"
Ta nhìn hắn gật đầu, hít hít mũi: "Ừm, không khóc nữa thì ngươi cưới ta làm thiếp sao?"
"Ừm... Vậy trước tiên đừng khóc nữa."
Ta lại cười, ôm đầu lâu đang lơ lửng trên không trung xoay một vòng, đặt hắn lên đầu giường, lấy vải hoa vụn trong giỏ ra trùm lên đầu mình giả làm cô dâu.
Hai ngày sau, cuối cùng ca ca cũng dẫn đại cô và chú đến viện thăm ta. Sau lưng họ còn có rất nhiều người, mang đến cho ta rất nhiều đồ ăn ngon. Ta ăn không ngừng, ăn không ngừng.
Ca ca đi đi lại lại trong phòng ta, liếc nhìn cái giỏ của ta, giả vờ tùy ý hỏi: "Ngốc nha, lúc nãy ca ca thấy muội xách giỏ đựng đồ, đi đâu vậy?"
"Lấy ra đây đi."
Đại cô cũng xích lại gần hỏi: "Đựng cái gì? Lấy đi đâu rồi?"
"Phu quân."
Ba người nhìn nhau, ánh mắt lại đổ dồn về phía ta. Đại cô trở nên nghiêm túc.
"Ngốc nha, ngươi thành thật khai với đại cô. Có phải ngươi đã trộm thứ gì ở cửa thành không?"
"Không trộm mà."
Rõ ràng là ta lấy, không phải trộm.
"Ngốc nha, ca ca đang bảo vệ muội đó. Có phải muội đã trộm một cái đầu người không? Giờ mau lấy ra đi, thứ đó rất nguy hiểm."
"Đâu có, phu quân không nguy hiểm."
Hình như bị ta chọc giận, chú dang hai tay ra, hung hăng quát lớn: "Lấy ra!"
Ta bị ba người vây trong góc, cẩn thận nhìn mặt từng người bọn họ. Đại cô vốn luôn thương yêu ta, giờ đây sắc mặt đã đen như mực. Chú thì như yêu quái muốn ăn thịt người. Tùy tùng bên cạnh ca ca đều đặt tay lên chuôi đao bên hông. Ta cẩn thận lấy mấy cái bánh bao từ trong hộp thức ăn đưa cho họ.
"Mọi người ăn đi, ngốc nha không ăn đâu."
"Hoặc là bây giờ muội giao đầu của Thẩm Trung ra đây, ta sẽ thả muội rời khỏi nơi này." Ca ca rút dao bên hông ra kề lên cổ ta, "Hoặc là, hôm nay muội sẽ xuống dưới kia làm bạn với Thẩm Trung."
10.
Ngoài cửa, giữa đám đông có một người đàn ông tóc trắng không râu bước ra, đi đến trước mặt vỗ vai ca ca, giọng nói âm dương quái khí:
"Trương tướng quân, mấy ngày nay hoàng thượng đã hết kiên nhẫn rồi, văn võ quần thần lại không ai có thể san sẻ nỗi ưu phiền cùng người. Đây chính là cơ hội tốt để lập công. Ngươi gọi ta đến nhà, chẳng lẽ chỉ để xem cái giỏ rỗng tuếch này thôi sao?"
"Tề tổng quản đợi một chút. Hôm đó ta tận mắt thấy trong giỏ của nàng có đồ, chín phần mười là đầu của Thẩm Trung."
Tề tổng quản không kiên nhẫn, quát lớn ta: "Nghịch tặc Thẩm Trung mưu đồ soán vị, sao ngươi dám che giấu đầu của hắn? Mau mau giao ra đây!"
"Ngươi là đồ yêu quái lông trắng!" Ta chộp lấy nửa bát cháo còn sót lại trên bàn, thở hổn hển hét một tiếng hất hết lên đầu Tề tổng quản, "Ngươi bắt ta đi, lêu lêu lêu đồ yêu quái lông trắng. Ta nhất định không nói cho ngươi biết giấu ở đâu đâu, để ngươi trở về không thể báo cáo công việc được."
"Ngốc nha!"
Đại cô thấy ta đắc tội với Tề tổng quản thì trong chớp mắt đã lo lắng không thôi. Nhưng ngay sau đó lại nghĩ đến điều gì mà bình tĩnh lại. Ta đoán bà ấy đang nghĩ: Dù sao thì đứa ngốc này cũng hết cứu nổi rồi, chỉ cần không liên lụy đến chúng ta là được.
Ngây Ngô Muốn Làm Thiếp
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.