Ta kéo một sợi dây xích sắt đen ngòm, cười hì hì nói: “Để ta trước đi.”
Nói xong lập tức buông tay, âm thanh xôn xao không lớn, vậy mà tiếng kêu của sáu tên quan binh kia lại có hơi lớn. Nhưng cũng may, một lát sau đều chìm xuống đáy, không còn tiếng động nào nữa. Ta ôm một đống quần áo và bội đao đi ra khỏi phòng, đóng cửa phòng lại. Tiếc thật, lại phải đi mua một cái khóa nữa rồi.
Ta ném quần áo ở nhà chính, ngày mai cắt thành dải vải còn có thể rào hàng rào trong vườn rau, đao mài một chút vẫn có thể dùng để chặt củi tốt. Trở lại phòng ta ở, cái đầu xinh đẹp kia vẫn còn đặt trên bàn bên cạnh đầu giường.
“Ồ…” Ta nhớ rõ ràng tối qua đã giúp hắn nhắm mắt lại rồi mà? Sao lại trợn trừng nhìn ta nữa rồi?
“Ta phải tắm rửa, ngươi không được lén nhìn trộm nữ nhân tắm rửa đâu đó, có biết không?”
Ta lại giúp hắn nhắm mắt lại lần nữa.
“Trên người toàn là mùi máu tanh, làm cái gì vậy?”
“Ngươi!”
Còn chưa kịp xả nước tắm, sau lưng đột nhiên có một giọng nói trong trẻo vang lên làm ta giật mình. Ta quay đầu lại, sau lưng không có ai, chỉ có cái đầu đang đặt trên bàn nhỏ. Mắt hắn lại mở ra rồi.
“Ngươi đang nói chuyện với ta sao?”
Không có trả lời, cái đầu vẫn dùng ánh mắt sắc bén chế giễu nhìn ta.
“Không được nhìn ta tắm, phu quân cũng không được.”
Ta lại giúp hắn nhắm mắt lại. Múc nước, cởi quần áo, tắm rửa.
“Ngươi là Tiểu Minh Chấp? Vết thương trên lưng ngươi là do ai đánh?”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Giọng nói sau lưng lại vang lên, nhưng ngữ khí trầm trầm như mang theo lửa giận trước khi giết địch.
“Sao ngươi lại nhìn trộm nữa rồi?”
“Nhìn quang minh chính đại.”
“Vậy cũng không được, ta ném ngươi ra ngoài.”
Ta khoác một chiếc áo ngoài, ôm cái đầu trên bàn vào lòng rồi đặt lên bàn ở nhà chính, sau đó trở về phòng tắm rửa. Nước trong thùng rất lạnh, lạnh đến mức ta phải xuýt xoa. Ta hít sâu hai hơi, vội vàng tắm xong, bưng một cái ghế nhỏ đặt bên thùng, ngâm chân trong chỗ nước còn lại. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Mẫu thân ta nói, sau khi ném người xuống giếng thì nhất định phải rửa chân. Rửa xong đổ nước rửa chân vào cái giếng kia. Như vậy những người đó sẽ biến mất hoàn toàn, đến cả hồn phách cũng không chừa lại.
6
TruyenLau.com
Đang ngâm chân, ngoài cửa bỗng nhiên truyền đến giọng của đại cô cùng chú, hai người dán sát vào ván cửa bên ngoài, mang theo giọng nức nở nghẹn ngào.
“Đứa ngốc đáng thương của ta, phải làm sao bây giờ đây, chàng nói đi?”
“Hay là ta xông vào liều mạng với bọn chúng cho xong!”
“Nói bậy, chàng liều mạng thì có thể đánh thắng được sao? Chúng ta chết rồi thì con bé ngốc kia biết phải làm sao? Con chúng ta biết phải làm sao?”
"Rõ ràng là ngày kia con trai sẽ đón chúng ta đi sống cuộc sống tốt đẹp, sao chuyện lại xảy ra vào đúng lúc này chứ?"
"Mặc kệ, chúng ta lén mở cửa vào xem sao."
Cái đầu lâu ở bên ngoài kia, hắn có nói với đại cô là ta đang rửa chân không? Thôi vậy, để ta tự ra xem, dù sao cũng rửa xong rồi. Ta lau khô chân, xỏ dép cỏ, "tạch tạch tạch" chạy ra khỏi cửa, vui vẻ kêu lên: "Đại cô, chú!"
Bên ngoài trời sắp mưa, mây giăng đen kịt. Một tia chớp xẹt ngang qua chân trời, chiếu rọi khuôn mặt kinh hãi và thân hình cứng đờ của đại cô và chú trong nhà. Đợi đến khi bọn họ định thần lại, hai hàng lệ từ mắt đại cô trượt xuống.
"Con bé ngốc nghếch đáng thương của ta, con bé ngốc nghếch đáng thương của ta..."
Theo tầm mắt của họ, ta nhìn thấy đống quần áo vương vãi dưới đất. Kỳ lạ thật, rõ ràng họ mới là người đáng thương, vậy mà đại cô lại nói ta đáng thương.
"Đại cô, ngày mai sẽ có nhiều vải vụn để buộc hàng rào và giàn rau, con làm xong sẽ mang một ít sang cho người."
Họ không khóc nữa, lại nhìn ta với ánh mắt kỳ quái.
"Đứa bé ngốc, con... không sao chứ?"
"Không sao ạ."
Bên ngoài mưa to bắt đầu trút xuống, trời càng thêm tăm tối. Ta tìm đèn dầu trong phòng châm lên. Dầu này rẻ tiền, cháy không sáng được bao nhiêu, nổ lép bép như sắp tắt đến nơi.
"Đại cô, chú đợi mưa tạnh rồi về nhé, ra ngoài sẽ ướt hết quần áo mất."
Ta mang ghế dài ra, đại cô và chú lại không ngồi mà chỉ cúi người bới đống quần áo dưới đất. Một lát sau, đại cô mới như tỉnh táo, hoảng hốt hỏi nhỏ: "Những người này đâu rồi?"
Ta cười.
"Bọn họ... đều ở trong giếng."
Đột nhiên một cơn gió xộc vào nhà thổi tung cánh cửa đập vào tường, phát ra tiếng động lớn. Đại cô và chú nhìn phía sau ta, mặt mày trắng bệch như gặp ma, toàn thân cũng đã run rẩy. Sau vài nhịp thở, hai người hét ầm lên, vừa lăn vừa bò ra khỏi nhà, lao vào màn mưa như trút nước.
"Sao lại chạy, trời đang mưa mà."
Ta lẩm bẩm quay đầu lại, một khuôn mặt tuấn tú áp sát chóp mũi ta, bốn mắt nhìn nhau.
Là cái đầu lâu ta mang về.
Ngây Ngô Muốn Làm Thiếp
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.