“Nhung…?”
Mai từ lúc nghe được giọng nói của con ma kia lập tức đoán ra được sự việc, chỉ là cô không ngờ “Nhung” trước mặt cô lại giống em mình đến vậy. Từ sống mũi, chiếc cằm tới cả đôi mắt và nốt ruồi nhỏ ở khóe mắt, giống tới không phân biệt được luôn. Nhưng “Nhung” trước mặt cô là một cô gái mang âm hưởng của thập niên 70, cách đây hàng mấy chục năm với chiếc sơ mi trắng và quần chun đen thẫm, thật sự…
“Ta không phải là cô bé đấy.”
Người trước mặt lắc đầu với Mai.
“Vậy là bà đã biết Nhung có khuôn mặt như đúc giống bà, nên bà mới tìm cách hãm hại em tôi?”
“Không phải.” - Thiếu nữ lắc đầu – “là cô bé này vô cùng hợp với mệnh của ta. Lần đầu tiên khi cảm nhận được khí tức của nó ở gần, ta đã rất tò mò tới đây dò xét, thật ra ta cũng vô cùng giật mình trước hình dáng bên ngoài con bé lại giống ta tới vậy.”
Mai cũng giật mình huống hồ gì là người trong cuộc.
Hoàng quan sát kĩ lưỡng người này rồi thu lại chiếc bình nhỏ vào trong túi.
“Hình dạng này của ngươi cũng chỉ có thể duy trì trong vòng hai giờ đồng hồ nữa thôi.”
“Ngươi…? Ta bằng tuổi bà cậu đấy.”
Ta bằng tuổi bà cậu đấy…
Câu này nghe quen vậy?
Tôi bằng tuổi bố cậu đấy…
Ôi trời, nhớ ra rồi, bóng ma này, không cần phải hỏi thêm cũng biết chắc đây là hai mẹ con.
“Cậu trai trẻ, cậu nói đi, làm sao cậu lại biết chuyện của tôi? Hồi nãy… Hồi nãy cậu có nói là con tôi? Con trai ư? Đến tôi còn không biết được…”
“Năm xưa khi bà phá thai, thằng bé này cũng đã đầy đủ bộ phận hoàn chỉnh của một con người. Nơi đây xung quanh vốn có luồng âm khí cao, cộng thêm việc mỗi ngày lại có hang chục người tới đây nạo phá thai, vong nhi nhiều vô kể, điều này làm cho thằng bé kia dễ dàng hấp thụ dương khí trời đất mà tu vi cao được tới nhường này.”
“Không thể… Không thể nào…”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Người phụ nữ kia bắt đầu òa khóc tu tu như một đứa trẻ, đôi mắt đầy nước mắt và căm phẫn bắt đầu đỏ lòe lòe.
“Mai, mau rút ra đằng sau, bà ta sắp biến thành quỷ rồi.”
Đôi mắt kia không hề qua mặt được sự quan sát của Hoàng, cậu vội vàng chạy lại kéo Mai ra phía đằng sau, với thằng bé con đang nhắm chặt mắt và tai kia, còn về phần mình thì đứng phía trước che che chắn cho ba người.
Trên khuôn mặt yếu ớt bợt nhạt của con ma mang hình dáng Nhung kia, hai gò má bỗng nhiên quắt lại nhăn nheo, từ miệng bỗng thò ra hai chiếc răng nanh nhọn hoắt, trắng hếu, hai mắt đỏ trợn lên, móng tay bắt đầu dài ra sắc bén.
“Aaaaaaaa…” TruyenLau.com
Mai thấy bộ dạng thay đổi đột biến theo chiều hướng đáng sợ kia thì hét toáng lên, vội vàng nhảy ra đằng sau ôm chặt lấy Nhung, trong lúc luống cuống vô tình ngã vào người thằng bé đang ngồi co ro bịt mắt bịt tai cạnh Nhung hồi giờ. Thấy động, nó giật ình mở mắt nhưng không dám buông hai tay, miệng mấp máy hỏi.
“Bác, bác bị làm sao thế?”
“Mẹ em…”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Mai nói không thành câu làm thằng bé sốt ruột, nó nhìn khẩu hình của Mai thì biết là nhắc tới mẹ Nhung của nó thì vội vàng buông hai tay ra, quay người qua chỗ Nhung đang ngất đi.
“Mẹ Nhung bị làm sao hả bác?”
Mai lắc đầu nguầy nguậy làm nó sốt ruột hơn, rõ ràng là mạch của mẹ vẫn rất ổn định mà?
Hoàng thấy tình hình nguy cấp, vội vã cầm chiếc chuông nhỏ ra rung, miệng liên tục đọc câu chú, trong đầu đang suy nghĩ có nên dùng bùa để phong ấn nó lại hay không, hay ngay lập tức đánh một chưởng cắt đứt quá trình thành quỷ của nó.
“Này cậu kia, mẹ tôi bị làm sao đấy?”
“Hả?”
Hoàng giật mình làm lỡ mất nhịp rung đầu tiên, con ma trước mặt ban đầu thấy vậy chuẩn bị ra chiêu ứng phó, phát hiện bên cạnh có một ma côi thì rất hài lòng. Nó cần n**t t*nh phách của ma côi này để nhanh chóng nâng cao tu vi.
“Nào, một ma côi tu luyện lâu năm, mau, mau lại đây, ta sẽ cho con đồ ăn ngon.”
Nó liền biến thành hình dạng sinh thời lúc còn sống như hồi nãy, lôi giọng nói ngon ngọt ra để dụ dỗ thằng bé, ma côi mà, thứ nó thiếu chính là tình yêu thương của bố mẹ.
“Mẹ ạ?”
Thằng bé đang quay lưng với nó lại đối diện với mặt với Hoàng, nghe giọng mẹ xong thì mừng rỡ quay lại.
Đúng mẹ rồi!
“Mẹ khỏe rồi hả, sao lại đi ra đây…”
Thằng bé giật thót mình cảnh giác chạy lại phía Hoàng, túm lấy tay cậu.
Nó nhìn thấy một người có hình dạng là mẹ Nhung, nhưng nụ cười thì lại lộ ra hai chiếc nanh dữ tợn.
“Ngươi! Ngươi là ai? Sao lại biến thành mẹ ta để lừa ta? Ngươi không phải là người bình thường???”
“Oắt con, ma côi thông minh nhỉ? Có điều ta không biến thành hình dạng ai hết, đây là khuôn mặt ta lúc sinh thời mà? Ha ha, sao lại giống mẹ ngươi cho đư… Kh…Khoan! Ngươi nói ta giống mẹ ngươi sao???”
“Giống mà.”
Sau khi đã chắc chắn Hoàng có thể thừa sức bảo vệ cho ba người bao gồm cả thằng bé, nó mới bắt đầu an tâm trả lời rồi chỉ ra Nhung phía sau.
“Như đúc luôn kìa.”
“Là cô ta?”
Con ma phía trước thấy vậy thì thốt lên, tại sao cô ta lại ở đây?
“Ngươi lấy mạng con bé năm lần bảy lượt mà còn ngạc nhiên gì nữa?’
Hoàng bật cười.
“Cậu trai trẻ, cậu cười gì thế kia?”
“Ha ha, điệu cười này là dành cho ngươi đấy.”
Hoàng nhăn nhăn nhở nhở lại làm cho thằng bé ngạc nhiên.
Cái tên pháp sư điên này, bị làm sao thế kia?
“Cho ta?”
Con ma trước mặt vô cùng thắc mắc, rồi như chợt phát hiện ra điều gì, nó vội vàng nhìn xuống dưới khuôn mặt của thằng bé kia.
Chỉ mất một khắc để hiểu ra sự việc.
“Thằng… Thằng bé này chính là…”
“Phải, nó là đứa trẻ năm xưa đã bị phá bỏ tại nơi này đấy.”
Y như hồi nãy, cảm xúc chi phối con ma này lại biến nó trở thành hình dạng bình thường rất nhanh chóng. Hai răng nanh bỗng nhiên bị rút lại, đôi mắt cũng không còn đỏ dại lên nữa, móng tay cũng trở về bình thường như lúc ban đầu.
“Mẹ Nhung?”
Thằng bé nhìn thấy một màn biến đổi mơ hồ này, nó nhất thời bị hoa mắt mà không kìm lại được.
“Con… Con trai… Mẹ đúng là mẹ con, nhưng mẹ không phải là Nhung.”
Con ma kia bắt đầu giống như một con người, nó bước lại gần chỗ thằng bé đang đứng cạnh Hoàng, dang hai tay như muốn ôm lấy nó.
“Bà bị điên à? Bà không phải mẹ tôi.”
Thằng bé hoảng sợ tột độ, nó chạy lại phía sau Mai và Nhung, cầm lấy tay Nhung mà kêu.
“Mẹ ơi mẹ ơi, mẹ mau tỉnh lại đi, mau tỉnh lại đi.”
“Con trai, con nhầm rồi, con bé đó không phải là mẹ của con, là mẹ, mẹ mới là mẹ của con này, nào, mau lại đây, mau lại đây.”
Con ma kia gần như phát điên, nó bất cần mọi thứ mà xông ra phía sau, nước mắt chảy đầy trên gò má xanh xao.
“Hoàng!”
Mai thấy nguy hiểm tới gần, hét lên kêu Hoàng.
Hoàng thấy vậy thì cũng không để yên được nữa, cậu vội vàng lấy hai tay ra kéo con ma có khuôn mặt Nhung đứng lại.
“Lạy cô, cô cứ bình tĩnh mà đứng yên đây đi.”
Hoàng vừa dứt lời, thằng bé cũng ngưng lay mẹ Nhung của nó dậy, tuy nhiên với chuỗi âm thanh ồn ào vừa qua, Nhung đã mở mắt.
“Mẹ ơi…”
Thằng bé vui mừng reo lên, chạy tới ôm lấy Nhung, cô giật mình mở mắt, ngơ ngác chưa kịp hiểu chuyện gì, cũng vội vàng ôm lấy thằng bé, xoa lưng dỗ dành.
“Mẹ đây, mẹ đây, con trai của mẹ vẫn ở đây sao?”
“Vâng, con đây này mẹ ơi.”
“Buông nó ra! Nó là con trai ta cơ mà?”
Con ma kia tức giận đùng đùng tính lao lại mà ra chiêu với Nhung, nhưng may thay đã được Hoàng cản lại.
“Ngươi bình tĩnh ta xem nào, mới gặp nó một khắc đã muốn nó nhận làm mẹ, nghe có vô lý quá không vậy?”
“Cũng đúng.”
Bà ta gật gù rồi cũng chững người lại.
“Ơ, anh đang nói chuyện với ai vậy anh Hoàng? Chị Mai?”
Mai lắc đầu không nói, tính cô vốn nhát ma nên khi nhìn một màn ban nãy tới giờ vẫn chưa hết choáng, không thể mở miệng mà nói chuyện được, Hoàng thấy vậy vội vàng đi tới, nắm lấy tay Mai đỡ cô dậy rồi vỗ về trấn an.
Thấy không ai trả lời mình, Nhung thở dài, cô không nhìn thấy được con ma kia nên càng không hiểu có chuyện gì xảy ra.
“Một con ma giống y hệt mẹ, mẹ ạ.”
“Sao… Sao có thể chứ.”
Nhung nghe xong thì bật cười xoa đầu thằng bé.
“Cậu trai trẻ, nó đúng là con trai ta rồi.”
Con ma kia nhìn những cử chỉ kia, ngay lập tức đã nhận ra, không nghi ngờ gì được nữa.
“Ồ, ngươi nhận ra kiểu gì đấy?”
“Vì tác phong của nó, giống y như gã đàn ông bội bạc kia.”
Con ma kia nói xong lại mang theo một hàng nước mắt.
“Ý ngươi là cha đứa trẻ?”
“Không sai.” – nói đoạn bà ta gật đầu. – “cậu trai trẻ muốn tôi kể chuyện à?”
“Cái đấy là do ý của bà nữa.”
Hoàng nhún vai, tọc mạch chuyện của người khác không phải là sở thích của cậu, Mai vẫn đứng bên cạnh cầm tay Hoàng, cô thấy thế khẽ giật nhẹ vào tay cậu một cái làm cậu quay sang.
“Muốn nghe hả?” – Hoàng ra dấu.
“Ừ.” – Mai gật đầu.
Nghe thì nghe.
“Thực ra thì năm xưa ta là một mậu dịch viên.”
“Mậu dịch viên sao? Thời bao cấp?”
“Phải, chính là nó đấy, thời đấy ta là cô mậu dịch viên, nhan sắc thì cũng thuộc dạng bình thường thôi, không nổi lắm, nhưng cậu biết không cậu trai trẻ, thời đó con gái làm mậu dịch viên có giá lắm, các thanh niên trai tráng tới tán chúng tôi nhiều vô kể, mãi mới có một vài anh lọt vào mắt xanh của chúng tôi, và thật không may mắn, hắn ta chính là người mà ta mắt mù ngu xuẩn nhắm mắt trao thân.”
Hoàng cắn môi trầm ngâm, là do một lựa chọn sai lầm trong quá khứ mà ra cả một tấn bi kịch cho cả thế hệ sau?
“Nhà hắn thuộc loại tri thức, cha mẹ đều là hưu trí, hắn bên ngoài lúc nào cũng bóng lộn, quần âu, áo măng tô, miệng lưỡi ngon ngọt lắm.”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295
- Chương 296
- Chương 297
- Chương 298
- Chương 299
- Chương 300
- Chương 301
- Chương 302
- Chương 303
- Chương 304
- Chương 305
- Chương 306
- Chương 307
- Chương 308
- Chương 309
- Chương 310
- Chương 311
- Chương 312
- Chương 313
- Chương 314
- Chương 315
- Chương 316
- Chương 317
- Chương 318
- Chương 319
- Chương 320
- Chương 321
- Chương 322
- Chương 323
- Chương 324
- Chương 325
- Chương 326
- Chương 327
- Chương 328
- Chương 329
- Chương 330
- Chương 331
- Chương 332
- Chương 333
- Chương 334
- Chương 335
- Chương 336
- Chương 337
- Chương 338
- Chương 339
- Chương 340
- Chương 341
- Chương 342
- Chương 343
- Chương 344
- Chương 345
- Chương 346
- Chương 347
- Chương 348
- Chương 349
- Chương 350
- Chương 351
- Chương 352
- Chương 353
- Chương 354
- Chương 355
- Chương 356
- Chương 357
- Chương 358
- Chương 359
- Chương 360
- Chương 361
- Chương 362
- Chương 363
- Chương 364
- Chương 365
- Chương 366
- Chương 367
- Chương 368
- Chương 369
- Chương 370
- Chương 371
- Chương 372
- Chương 373
- Chương 374
- Chương 375
- Chương 376
- Chương 377
- Chương 378
- Chương 379
Pháp Sư Đôi Mươi
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.