Cả người Hoàng mềm nhũn ra, từ bé đến lớn chưa bao giờ cậu thấy Mai gọi điện cho mình mà ngay khi mở đầu đã khóc lóc như vậy. Hoàng ngồi xuống giường khó khăn lắm mới mở miệng ra đáp lại những tiếng thút thít của đầu dây bên kia.
"Mày bình tĩnh đi. Tùng đang ở ngay cạnh phòng tao, lão đi công tác thật. Tao đi Quảng Nam đây tao làm chứng, đừng làm nhặng lên thế không ra gì đâu."
Mai nghe xong vẫn nấc lên nấc xuống, Hoàng đi vào trong này cô có nghe nói, nhưng không nghĩ là hai người ở gần nhau.
"Anh ta làm gì ở đấy? Bảo đi công tác chuyên án cơ mà? Liên quan gì đến mày?"
Hoàng nghe xong ngớ người, hóa ra Mai vẫn không biết Tùng làm về vấn đề gì. Mà cũng đúng, dù có là người thân cận cũng không được tiết lộ công việc, hơn nữa lại còn là vấn đề nhạy cảm này.
"Tao... Tao cũng không biết nhưng mà thấy lão ở trên đồn công an huyện ấy, vô tình ở chung nhà nghỉ thôi, mày phải biết nghĩ cho người yêu mày chứ, đâu phải lúc nào cũng..."
"Không nói nữa, chia tay rồi."
Mai nói trong điện thoại rất tỉnh táo, Hoàng nghe xong không biết nên mừng thầm vì bạn thoát được hổ già hay buồn vì bạn mất tình yêu.
"Ủa nãy mới nghe cãi nhau..."
"Đã bảo chia tay rồi! Nói nhiều."
"Vậy có cần tao sang bên đấy thông não..."
"Mày đừng làm mất mặt tao."
"Ok ok, không nói nữa không nói nữa, sáng mai tao về, ngày kia tao học xong trên trường rồi tao qua trường mày nhé."
"Ừ, đi đi."
Mai nói xong cúp máy cái rẹt. Hoàng thở phào, cuối cùng quả tạ cũng chịu nằm im.
Cả ngày không ăn gì xem ra cậu sắp lả đến nơi, Hoàng lảo đảo mò xuống nhà nghỉ xem họ có bán gì không nhét tạm vào bụng. Xuống phía dưới phát hiện bóng dáng mệt mỏi mặc sơ mi trắng chỉnh tề đang ngồi dưới sảnh. Hoàng nhét hết ý cười nuốt vào bụng, cố tình lướt qua mặt gã như một cơn gió nhưng mà...
"Cậu cũng tìm thứ gì ăn à?"
"À vâng."
"Vậy gọi giúp tôi một phần, tôi với cậu ngồi ăn chung."
TruyenLau.com
Ơ cái ***, đã cố tình lảng lảng đi rồi mà còn phải dính mặt con hổ già này?
"À ừ ừ. Đợi tôi lát."
"Cảm ơn." TruyenLau.com
Một lúc sau Hoàng đưa đến hai phần cơm đặt trước mặt Tùng, phần mình ngồi đối diện gã.
Hai người cúi xuống ăn mặc kệ đối phương, không nói năng câu gì với ai, Hoàng để ý thấy gã ta cứ vừa ăn lại vừa nhìn đồng hồ.
"Anh vội đi đâu à?" Website TruyenLau.com
"Sao cậu biết? Hơn 1 tiếng nữa người nhà cô Hoa kia sẽ khâm liệm cho cô ấy nên tôi phải tới đó xem xét tình hình."
"Khâm liệm....?"
"Phải rồi, theo pháp y thì cô ấy mới tử vong tối qua, người nhà kiên quyết cho rằng ông Tuấn nuôi nhốt vợ bao năm nay mà lừa dối họ đặt một ngôi mộ giả..."
Hoàng chỉ lắc đầu bó tay, một suy nghĩ lóe lên trong đầu.
"Tôi... Đi theo anh tới đó có được không?"
"Hả?"
"Anh yên tâm, tôi chỉ quan sát mà tuyệt nhiên không có làm gì náo loạn đâu."
"Cũng được, tôi đi một mình cũng không dám lắm, đây là sự vụ đám nhỏ trong nhà, không phát động ra bên ngoài biết kể cả là hàng xóm hay họ hàng xa nên mong cậu đừng tới khiến nó um sùm lên."
"Tôi biết tôi biết."
Hoàng xua tay vui mừng khôn xiết.
"Vậy anh đi ra xe đợi tôi lát nhé. Tôi lên lấy cái áo khoác."
"Ừ."
Tùng gật đầu đồng ý, ra phía hầm xe dưới nhà nghỉ thò tay vào túi áo lấy bao thuốc, rút một điếu châm lửa đỏ lên rít một hơi dài. Sương lạnh bao trùm lên cảnh vật này, giống như bức tranh thủy mặc bị đổ mực lên đấy, anh nhìn đâu cũng mờ mờ nhem nhuốc đen trắng không rõ ràng. Trăng non vắt vẻo trên đỉnh dãy núi trước mặt anh như ảo ảnh.
"Trăng lại sắp tròn rồi đấy."
Nói xong tự nhiên Tùng bật cười, rít thêm hơi nữa, làn khói trắng nghi ngút khắp người.
Ấm phết.
Có tiếng bước chân đang tiến tới gần, Tùng quay lại nhìn thấy Hoàng đang vội vã khoác chiếc áo, hai tay kéo khóa xong đưa tay ra sau đội chiếc mũ lên đầu lụp xụp.
"Đi được chưa cán bộ?"
"Làm điếu không?"
Tùng cười nhàn nhạt đưa bao thuốc ra trước mặt Hoàng nhưng cậu lắc đầu.
"À tôi quên, cậu không hút thuốc."
Nói xong liền dập điếu thuốc xuống chân mình, tay lục túi áo lấy thứ gì đấy sột soạt ra như tiếng giấy kẹo, Hoàng tò mò hơi hé mắt nhìn thứ trên tay. Đúng là kẹo thật, kẹo cao su.
Tùng thấy ngay thái độ để ý này, bóc kẹo nhai xong thì lên xe, cậu lò dò đi vào theo.
"Hình như cậu cũng như Thanh Mai, ghét mùi khói thuốc. Tôi mỗi khi hút xong không muốn cô ấy giận liền ăn một lúc hai cái kẹo cao su cho át mùi, haha, cũng may là cô ấy không để ý nhé, không thì lại bị giận chết."
Cậu nhìn điệu cười kia cau mày khó chịu, hình như Mai biết những cái này nhưng nhắc mãi không được nren vờ như không biết cơ thể anh ta dù có hất cả tấn kẹo cao su vào người thì cũng có cái thứ mùi khó chịu kia thôi. Còn cho là hiểu nhau...
"Mai rất hay giận, từ bé rồi."
"Ừm, công nhận, nàng hay giận lắm."
Tùng nói xong bất giác ý cười lan hết khuôn mặt, Hoàng thấy vô cùng ghét kẻ đang ngồi cạnh mình. Mở mồm là Thanh Mai Thanh Mai, Mai chỉ thích gọi là Mai thôi. Nó bảo gọi Thanh Mai là khách sáo. Xem ra con hổ già này vô tâm lắm rồi.
"Hai người cũng phải biết lắng nghe nhau chứ, người nói phải có người ngh..."
"Chúng tôi chia tay rồi."
Tùng nghiêm mặt lại không còn cười nữa, mắt vẫn tập trung vào lái xe nhưng có vẻ thái độ bất cần.
"Ô... Khi nào thế?"
Hoàng tròn mắt lên biết mình bị quê, nhưng rõ ràng là Tùng vừa nói kiểu yêu thương lắm cơ mà? Trong đầu cậu lại văng vẳng giọng của Mai ban nãy.
"Không nói nữa. Chia tay rồi."
À thế à?
Cậu bất giác vỗ mặt mình nhăn nhúm lại, không biết làm sao nữa. Quê quá.
"Vừa mới đây thôi. Chắc lát nữa cô ấy cũng sẽ tìm cậu kể thôi."
"Gì cơ? Anh khéo đùa."
Hoàng ngượng cả người không dám nói gì nữa, hình như anh ta đang đổ nguyên một thùng dấm chua lên đầu cậu. Nhưng dấm này hư rồi, để lâu nên không còn tác dụng.
Từ đó đến khi tới nơi, hai người rơi vào khoảng không im lặng, Hoàng vẫn cảm thấy khó chịu khi nhìn khuôn mặt Tùng còn Tùng thì không bày ra thứ tình cảm nào hết.
Đúng con người của ngành.
Chiếc xe dừng vào ngay đầu ngõ nhỏ ven đường, vì xe lớn nên không thể đi vào được, Hoàng loay hoay rút điện thoại ra bật đèn thì Tùng gọi lại.
"Tôi có đèn pin."
"Ok."
Hai người đi tầm trăm mét trong cái ngõ tối om đường đất xung quanh toàn bụi cây, Hoàng vừa đi vừa sởn da gà sợ có con bò sát nào lườn ra thì chắc ngất tại chỗ.
Trần đời cậu sợ nhất con rắn.
Căn nhà cấp 4 có ánh đèn hắt ra đầu tiên là nhà của cô Hoa, bên trong đnag lùm xùm tiếng người, mùi nhang khói bắt ra xộc vào mũi cậu.
Hoàng hít một hơi sâu, bỗng nhiên người khựng người lại, da gà sởn hết lên, có cái gì tanh tanh hòa vào mùi khói hương.
Mùi của cương thi?
Cậu vội vàng chạy vào bên trong nhà, đám nam nhân thấy có người lạ vào thì vội ngăn lại hai con người to lớn chít khăn trắng khó chịu đẩy Hoàng ra ngoài, nói bằng thứ tiếng đặc giọng người Kinh.
"Cút, mày là thằng nào?"
Ban nãy Tùng không can được Hoàng thì chạy ngay vào trong giơ thẻ ngành ra, hai người đàn ông kia mới thôi không dọa nạt Hoàng nữa, một người phụ nữ già mặc áo vải trắng chống gậy đi từ trong ra, nhìn hai thanh niên mới tới. Bà không khó để nhận ra vị cán bộ kia.
"Bà là mẹ của Hoa?"
"Đúng."
Ánh mắt lão hóa đục ngầu kia của bà ta liếc nhìn về phía Hoàng, ranh con này tinh mắt thế cơ à?
"Cho cậu ta với cám bộ vào đi."
Nói đoạn liền quay người khom lưng chống gậy bước vào trước, Hoàng linh cảm có gì đó không lành, nhanh chóng đi theo sau.
Thì ra đã sắp đến giờ khâm liệm của Hoa. Thi thể cô ta vẫn đang nằm trong quan tài bằng gỗ quý của Tuấn chưa đem ra ngoài, một chậu nước quế được đặt ngay cạnh để lau người cô.
Gia đình Hoa... Là người Kinh ư?
Hoàng quan sát xung quanh phòng khách thấy gia đình này không phải không có điều kiện, phòng khách khá to, trong nhà chỉ có tầm mười mấy người quỳ gối đeo khăn tang.
Tùng ngồi xuống ghế, bà lão sai con cháu ra rót nước mời hai người, xem ra bà ta là trụ cột gia đình. Nhưng Hoàng thì lại thấp thỏm không chịu ngồi yên.
"Đến giờ khâm liệm, xin phép cán bộ cho già này lại nhìn mặt con lần cuối "
Nói xong bà ta lại lọc cọc chiếc gậy bỏ đi, gia đình này kể cũng lạ, già trẻ gái trai cứ thế im im mà làm việc với nhau, thi thoảng mới có tiếng khóc lầm rầm.
Giờ phút quan trọng đã đến, xác của Hoa được đặt xuống một miếng vải trắng to, phía dưới bố trí ba đai vải trắng ngang bắp chân, mông và vai.
Thật... Thật không thể tin được... Đúng như những gì cậu dự đoán.
Thi thể vừa mang ra, cả căn phòng nhốn nháo gết cả lên, có người thì khóc, có người lại nôn ọe, có kẻ bình tĩnh thì chỉ bịt mũi không dám nhìn vào.
Thi thể của Hoa tiếp xúc lâu với không khí, không còn được căng mọng như lần trước cậu gặp, mà biến thành một cái xác khô, da bên ngoài nhăn nheo thô ráp lại đen thui như người bị điện giật, các dịch nhầy màu vàng tiết ra từ gốc mắt, mũi, miệng liên tục.
Thi biến!
Thi biến là quá trình hình thành cương thi, có lẽ tên Tuấn kia đã giở trò gì với xác của Hoa rồi.
"Mau! Mau chuẩn bị một chiếc áo vải vàng tới đây!"
Hoàng gắt lên.
"Tại sao chúng tôi phải tin cậu?"
Một ngưòi đàn ông vẻ mặt dữ tợn nhìn Hoàng.
"Tin hay không thì tùy! Con gái nhà các người sắp biến thành cương thi rồi!"
Cả phòng lại được phen hoảng loạn, chỉ có duy nhất người bà kia bình tĩnh nhìn Hoàng chăm chú mất vài giây.
"Nhanh chuẩn bị cho cậu ấy đi."
Hoàng lo lắng không biết nên lấy đồ nghề ở đâu, đang tính quay qua nhờ Tùng chở về để lấy nhưng bà già kia đi từ trong nhà lôi ra một túi vải bao bố to.
"Dùng được cái gì thì dùng. Đây là của ông nhà để lại."
Hoàng vui mừng mở ra, đây rồi, chu sa!
Hoàng lập tức cuống cuồng tay chân, chỉ duy nhất có Tùng nãy giờ là bình chân như vai, nhấp một chén trà chăm chú xem kịch hay.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295
- Chương 296
- Chương 297
- Chương 298
- Chương 299
- Chương 300
- Chương 301
- Chương 302
- Chương 303
- Chương 304
- Chương 305
- Chương 306
- Chương 307
- Chương 308
- Chương 309
- Chương 310
- Chương 311
- Chương 312
- Chương 313
- Chương 314
- Chương 315
- Chương 316
- Chương 317
- Chương 318
- Chương 319
- Chương 320
- Chương 321
- Chương 322
- Chương 323
- Chương 324
- Chương 325
- Chương 326
- Chương 327
- Chương 328
- Chương 329
- Chương 330
- Chương 331
- Chương 332
- Chương 333
- Chương 334
- Chương 335
- Chương 336
- Chương 337
- Chương 338
- Chương 339
- Chương 340
- Chương 341
- Chương 342
- Chương 343
- Chương 344
- Chương 345
- Chương 346
- Chương 347
- Chương 348
- Chương 349
- Chương 350
- Chương 351
- Chương 352
- Chương 353
- Chương 354
- Chương 355
- Chương 356
- Chương 357
- Chương 358
- Chương 359
- Chương 360
- Chương 361
- Chương 362
- Chương 363
- Chương 364
- Chương 365
- Chương 366
- Chương 367
- Chương 368
- Chương 369
- Chương 370
- Chương 371
- Chương 372
- Chương 373
- Chương 374
- Chương 375
- Chương 376
- Chương 377
- Chương 378
- Chương 379
Pháp Sư Đôi Mươi
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.