Nhưng để nói về thuật xăm mình của Thái Lan thì có mà đến nửa đêm mất. Loại bùa xăm này có loại tốt loại xấu, loại cầu may mắn cầu tài lộc, cái cầu sức khỏe, ngược lại, cũng có những hình xăm thuộc phép đen, sự nguy hiểm của nó vượt xa với trí tưởng tượng của người ngoài cuộc.
Mà theo cậu hình xăm nay cũng quen thuộc, chắc là hình phổ biến xăm để chiêu tài lộc thôi chứ cũng không có gì ảnh hưởng.
Cậu bắt đầy đứng từ cửa phòng Mai nhìn lên trên tầng trên. Tầng trên nhà cô dùng để thờ cúng, Hoàng ngửi thấy mùi nhang mới.
"Năm nay cũng biết đường thắp cho chị dâu nén nhang."
Mai đứng bên cạnh Hoàng từ lúc nào, lầm bầm lầm bầm một hồi rồi lại vào phòng.
Ô hay cái con này, mày học đâu ra cái thói ngoa ngoắt thế đấy hả?
Cậu nghĩ thầm trong đầu rồi thở dài đi vào. Nó ngoa ngoắt nhiều khi cũng vô lý lắm. Nhưng ít khi ngoa ngoắt mà không có lý do.
"Mày làm gì mà ghét người ta thế?"
"Làm gì mặc kệ tao."
Hoàng nhạn thấy mặt Mai có chút biến đổi. Chơi với nhau mười mấy năm, Mai nghĩ gì muốn gì cậu thừa hiểu. Chỉ là giờ chưa phải lúc để cậu hỏi sâu thêm. Chắc chắn là có gì đó khiến cô ghét người phụ nữ này như vậy.
"Vậy thôi tao về nhé?"
Sau một hồi đứng như phỗng mà Mai vẫn không thèm nhìn lấy một cái, Hoàng quyết định rút lui.
"Về. Về đi."
Mai xua tay ra đuổi đuổi.
"Tao về mà không nhìn tao à?"
"Không nhìn. Đi đi."
Hoàng không đôi co nữa, bước ra khỏi phòng để về nhà. Trưa rồi cũng nên để Mai nghỉ ngơi. Website TruyenLau.com
Căn phòng chỉ còn lại mỗi mình Mai. Cô quay mặt vào góc tường, thật ra hồi bé Mai rất hay tới thăm cô Tâm. Nhà cô Tâm có em bé, Mai là con út trong ngà, rất thích có em trai nên thường đòi mẹ mang sang chơi với cô miết. Có những hôm chơi cả ngày, ngủ qua đêm với cô, không cần về nhà với mẹ nữa.
Cũng chính vì thế mà Mai từng tận mắt chứng kiến mẹ con nhà bà Minh từng hạch sách, chì chiết cô Tâm, những lần chửi rủa so sánh con dâu nhà người ta, những lần cô Tâm khóc, nuốt uất ức vào trong người, lén lau vội nước mắt ở nơi góc bếp. Thậm chí khi cô lâm bệnh vẫn phải làm việc như osin cho gia đình kia, xanh xao khó thở vẫn cố lao đầu vào. Mai lúc ấy chỉ muốn chạy đến đánh cho hai mẹ con nhà kia không còn gì, nhưng cô còn quá bé chỉ biết đứng nhìn, những lần cô Tâm khóc cũng chỉ biết lại ôm chân. Khi trở về nhà nói với mẹ thì bị mẹ gạt phắt đi, con nít còn bé, chỉ biết nói linh tinh. Hơn nữa mẹ là bạn hàng với cô Minh kia, chơi với cô ta lâu rồi nên càng không tin. Ngày cô Tâm mất Mai còn bé tí, đi học về nghe tin mà khóc ròng không ăn uống gì mấy hôm liền.
TruyenLau
Cứ nghĩ đến cảnh cô mình người như bộ xương khô năm trên giường yếu dần đi cùng máy trợ thở, Mai quặn người lại. Bao năm rồi vẫn không sao quên được hình ảnh ấy, cô khóc đến không thở được.
Mai hận đám người kia.
Hoàng dắt xe đi từ nhà Mai ra, đang loay hoay không biết có nên về hay không, vì giờ này còn sớm chán, căn bản cậu cũng muốn hóng gió một chút. Thật ra chẳng có ai đi hóng gió vào giữa trưa thế này, nhưng mà mặc kệ.
TruyenLau.com
Hoàng vòng xe về phía con đường đất ngày bé hay cùng các bạn ra bãi chơi. Cậu dựng xe lại dưới bóng mát của một bụi tren ven đường, người cũng ngồi xuống ngay đây.
Thật ra gần đấy là một cái mương rộng, không rõ nó dẫn nước từ đâu, hồi bé hay cùng chúng bạn đến đây câu cá, mò cua, mỗi lần về lấm lem bùn đất là bị bà Châu tét đít rõ đau, nhưng đâu rồi lại hoàn đấy. Cậu theo lũ trẻ trong xóm ra bắt ốc bươu vàng về đập cho ngan ăn, dù nhà mình chẳng nuôi con gì nhưng cũng ham hố đi lắm. Cả Mai cũng vậy, không mẹ Hồng thì cũng mẹ Châu, hai đứa ăn no đòn từ hai người mẹ vào buổi chiều tối, có những lần bị lôi xềnh xệch về nhà rồi lại trốn đi, nguyên một mùa hè nắng cháy đen nhẻm như cục than. Phía sau cái mương này là cánh đồng lúa bất tận, đương mùa lúa chín, một cơn gió thoảng cũng đã mang theo bao nhiêu tinh hoa ngào ngạt vào với cậu. Hoàng nhăm mắt lại hít một hơi đầy lồng ngực, rồi nhả ra sảng khoái.
"Ái chà cái thằng này, mày về đây hồi nào thế?"
Không biết tự bao giờ, ngồi kế cạnh cậu là một ông lão tóc bạc phơ, miệng cười phớ lớ, nói đặc giọng làng cậu, hàm răng móm mém chỉ còn một nửa số lượng, khuôn mặt toàn vết nhám nhăn nheo, nhưng khi cười lại thực hiền từ.
Hoàng thấy ông cười thì cũng cười lớn.
"Ông đấy ạ? Nắng thế này ông ra đây làm gì? 12h trưa rồi, ta có tuổi thì vào nhà ngồi cho khỏe."
Không khó để nhận ra đây là ông Hạ, người làng cậu. Ông là người gắn liền với cái khu mương nước này rồi. Cứ mùa này là nước mương lại được xả, ông ham mê kéo vó tép tới nỗi dựng nguyên một cái lều bằng bạt ra giữa ruộng để cả ngày được kéo tép. Con cháu trong nhà ai cũng đau đầu với mức độ "hâm" của ông cha mình. Cứ bắt về ông lại trốn đi, riết rồi cũng nản.
Chính ông là người hồi bé đã dạy cậu kéo vó, dạy cậu mò cua, bắt rắn nước, còn hay bắt cá cờ cờ nhiều màu cho cậu với Mai bỏ vào lọ mang về nuôi.
"Con bé kia đâu rồi?"
"Sao ạ? Ai cơ? À Mai á ông?"
"Ừ nó đó. Lâu không gặp nó ông cũng nhớ lắm. Nó còn siêng về quê, mày thì chỉ có thi thoảng ông mới thấy mày đi qua nhà ông thôi."
"Thế ạ? Sao ông không kêu cháu vào chơi. Cháu biết thế..."
Hoàng gãi đầu gãi tai, đúng là thời gian trôi qua có những thứ thân thuộc bị cậu cho vào quên lãng từ lúc nào không hay.
"Kêu mày vào làm gì? Này tao dặn này, trưa 12h kiêng ra chỗ này lắm biết chưa? Người lớn thì không sao chứ con nít như bọn mày ngày trước, ma dưới mương nó lên nó nhấn đầu xuống nước tế mạng cho nó lên đấy."
"Ông cứ khéo dọa. Trước bọn cháu ra có ai bao giờ?"
Ông Hạ cười xuề xòa ra, chỉ vào cánh đồng lúa.
"Hồi đấy chỗ này có tao. Mà giờ tao không còn nữa, ai trông cho chúng nó?"
"Vâng ông. Trẻ con giờ cũng có ai nữa đâu. Chúng nó điện thoại ti vi cả ngày."
"Mày nói cũng đúng nhỉ?"
Ông Hạ rơi vào trầm ngâm, rồi bỗng dưng nhìn chằm chằm vào người Hoàng.
"Sao vậy ạ?"
"Mày... Ai cho mày đôi mắt này đấy?"
"Ơ ông hỏi buồn cười. Mẹ cháu đẻ ra nó đã thế rồi."
"Haha, tao hỏi vu vơ thế thôi. Đến giờ quan cử lính đi tuần rồi, tao trốn đây không chúng nó mà bắt được thì mệt. Chắc mày cũng không sợ bọn nó đâu nhỉ? Nhìn linh tính mày oai thế cơ mà."
Nói đoạn ông đứng lên, quay người đi vào trong bụi tre đằng sau Hoàng.
"Này, ông có thằng cháu tên Đăng, nó đang ở nhà, hai đứa mày chơi với nhau là hợp lắm đấy nhé."
Gì... Gì cơ?
Hoàng tắc ngơ ra nhìn bóng ông Hạ biến mất. Lúc này cậu mới vỡ òa ra mình vừa nói chuyện với ai.
Ông Hạ... Ông Hạ đã mất vì căn bệnh lao phổi vào ba năm trước rồi.
Tại sao cậu lại quên đi được nhỉ? Thảo nào ban nãy ông đi vội vì sợ quan lại đi tuần.
Cậu khô cả họng, lảo đảo bước lên, vừa gặp ông cả mùa hè tuổi thơ ùa về cay xè cả mắt. Trước khi trở về, cậu còn chào ông mãi.
"Ông Hạ ơi, cháu may mắn lắm mới lại được nhìn thấy ông. Ông mau đi đầu thai đi đừng vương vấn nơi này nữa. Đầu thai rồi lại làm một kiếp con người mới, quên đi kiếp này, đừng để con cháu khổ lòng mãi ông ơi."
Hoàng về đến nhà, vục ngay một vốc nước lạnh vào mặt.
"Con làm sao thế?"
Bà Châu thấy con đi nắng về có chút xanh xao mặt mày, vội vàng pha cốc sắn dây lên đưa cậu uống.
"Con không sao ạ. Nãy đi nắng nên đầu có hơi bị choáng. Mẹ để con nghỉ một lúc là ổn."
Cậu vội đỡ lấy cốc nước trên tay mẹ, dìu mẹ ra khỏi phòng.
"Để mẹ tự đi. Con mệt thì nghỉ đi nhé."
Bà Châu đóng cửa phòng cho cậu rồi đi xuống dưới nhà.
Hoàng uống hết cốc sắn dây, tỉnh táo lại đầu óc, nằm trên giường nghĩ tới mình phải làm gì tiếp theo. Không thể cứ đứng yên như thế này được. Ngôi mộ của cô Tâm chắc chắn có sắp đặt, kẻ chủ mưu là ai?
Nhưng trước tiên, cậu cần tìm ra kẻ có đủ pháp lực để thực hiện yểm bùa vào hài cốt.
Ông thầy mà tối qua mẹ cậu đi cúng lễ...
Xem ra đêm nay phải đi một chuyến rồi.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295
- Chương 296
- Chương 297
- Chương 298
- Chương 299
- Chương 300
- Chương 301
- Chương 302
- Chương 303
- Chương 304
- Chương 305
- Chương 306
- Chương 307
- Chương 308
- Chương 309
- Chương 310
- Chương 311
- Chương 312
- Chương 313
- Chương 314
- Chương 315
- Chương 316
- Chương 317
- Chương 318
- Chương 319
- Chương 320
- Chương 321
- Chương 322
- Chương 323
- Chương 324
- Chương 325
- Chương 326
- Chương 327
- Chương 328
- Chương 329
- Chương 330
- Chương 331
- Chương 332
- Chương 333
- Chương 334
- Chương 335
- Chương 336
- Chương 337
- Chương 338
- Chương 339
- Chương 340
- Chương 341
- Chương 342
- Chương 343
- Chương 344
- Chương 345
- Chương 346
- Chương 347
- Chương 348
- Chương 349
- Chương 350
- Chương 351
- Chương 352
- Chương 353
- Chương 354
- Chương 355
- Chương 356
- Chương 357
- Chương 358
- Chương 359
- Chương 360
- Chương 361
- Chương 362
- Chương 363
- Chương 364
- Chương 365
- Chương 366
- Chương 367
- Chương 368
- Chương 369
- Chương 370
- Chương 371
- Chương 372
- Chương 373
- Chương 374
- Chương 375
- Chương 376
- Chương 377
- Chương 378
- Chương 379
Pháp Sư Đôi Mươi
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.