Hoàng cất điện thoại sang một bên, lau lau trán, vứt con bù nhìn kia sang một bên, trong người ngập tràn lo lắng, đi đi lại lại quanh phòng nghỉ miệng liên tục lẩm bẩm.
"Giao Linh, có lỗi với em quá. Có phải em đã chịu đựng khổ sở suốt thời gian qua hay không?"
"Em giờ ra sao rồi? Hồn bay phách tán chưa? Có còn lành lặn không vậy?"
Cậu cắn cắn môi, lại nhớ đến lần cuối khi gọi linh hồn Giao Linh về nhà, đáng lí hôm đấy không nên đưa Giao Linh đi ra ngoài lấy le với đám bạn.
Là lỗi của cậu.
Chết tiệt.
Hoàng ngồi xuống giường, gục mặt xuống ôm đầu, trong lòng vừa bực tức mình lại vừa có lỗi với Giao Linh.
Trong lúc ấy, chợt bên ngoài có tiếng gõ cửa, cậu ngẩng đầu lên uể oải.
"Ai vậy ạ? Vào đi."
"Em Ngọc đây ạ. Em không vào đâu, thầy gọi anh sang phòng thầy đấy."
"À ừ. Giờ anh ra ngay."
Đoán chắc cái Ngọc đã đi rồi, cậu lững thững mở cửa bước sang phòng kế bên. Con bé không vào có lẽ do mẹ đã dặn trước, nam nữ thụ thụ bất thân, kiểu kiểu thế. Dạo nay rất biết giữ ý, chắc mợ Liên răn đe điều gì rồi.
"Con vào được không ạ?"
"Được. Cửa mở đấy, vào đi."
Lão Long từ trong phòng nói vọng ra. Cậu mở cửa bước vào thì đạp vào mặt cậu một cảnh tượng choáng ngợp.
Website TruyenLau.com
Trên bàn là la liệt là quần áo phấn son, váy vóc, ba bốn tấc lụa đẹp, gương soi, tiền vàng.
Nhưng tất cả đều là đồ mã.
"Cái này... Làm cho bác Sen ạ?"
"Đúng rồi."
TruyenLau.com
Lão Long tay vẫn cắt một tờ giấy, gật đầu với cậu, mợ Liên đang cầm bút mực vẽ vẽ mấy họa tiết lên trên mấy bộ quần áo giấy lão vừa cắt.
Vợ chồng nhà này đúng là hợp nhau, được cả đôi.
"Nhưng như thế này chẳng phải là nhiều quá ạ?"
"Thì tao cũng đã nói rồi nhưng bà ấy vẫn quyết làm đấy chứ."
Nguồn copy từ TruyenLau.com
"Tầm bậy. Đàn ông con trai lại không hiểu tâm tình phụ nữ chúng tôi rồi. Bốn năm bộ thì mặc cái gì mà mặc?"
"Vâng, vâng ạ."
Cậu cũng lão Long nhìn thấy bộ dạng hăm dọa của bà Liên thì vã mồ hôi, không dám ho he ý kiến gì nữa.
"Thế mợ với thầy gọi con đến đây làm gì ạ?"
"Còn làm gì nữa. Gấp giúp thầy mấy cái bên kia rồi chuẩn bị đi ăn thôi."
Hoàng gật gật đầu, bắt tay vào công việc luôn. Nhưng lão Long thấy có gì đó không đúng, liền nhìn chăm chăm học trò một hồi.
"Này, mày lo lắng điều gì vậy?"
"Sao ạ?"
Cậu ngẩng mặt lên ngơ ngác hỏi lại thầy mình. Lão già hói này sao lại hỏi thế, nay tinh ý đến vậy cơ?
"Tao hỏi mày đang nghĩ gì mà lo lắng vậy? Mặt mày biểu hiện ra hết rồi kìa."
"Không... Không có gì đâu."
Hoàng xua xua tay, lắc đầu nguầy nguậy. Thôi Chấn Long đại hiệp không thèm đếm xỉa gì tới cậu nữa, chỉ cau có một hồi rồi lại tiếp tục cắt giấy. Bẵng đi tầm 30 phút, chỉ có hai vợ chồng nhà thầy là thi thoảng đá qua đá lại vài câu với nhau, bằng không trong phòng toàn tiếng loạt xoạt cắt giấy và tiếng thở đều.
"Thôi, nấy là tàm tạm rồi. Đi ăn cơm thôi."
Bà Liên cuối cùng cũng chịu buông bút xuống.
Hoàng cùng với lão Long đầu hói ngơi tay, thở phào nhẹ nhõm, bụng đói cồn cào đến run cả chân tay nhưng không dám ý kiến gì nãy giờ, hai người nhìn nhau hăm hở, phóng xuống dưới tầng trước.
Nhà nghỉ nơi này được một cái có khu bếp ăn riêng biệt cho khách đặt trước nếu có nhu cầu, vợ chồng lão Long đã đặt trước mâm cơm này từ trước khi tới đây. Xuống dưới mới chỉ thấy cái Ngọc đang ngồi so đũa lau lại bát, còn ông Lâm thì không thấy đâu.
"Thầy quên mợ trên trển à?"
Ông Long ngớ ra, nhìn đi nhìn lại không thấy vợ mình đầu, gầm lên một tiếng nơi cổ họng nhưng Hoàng cũng nghe thấy.
"Chết tiệt."
Lão đi lên trên cầu thang, từ đấy nghe được tiếng bà Liên rất vui vẻ. Có hai tiếng bước chân xuống tầng.
"Anh xem, em làm rất nhiều quần áo cho chị. Ngắn có dài có, có cả váy nữa. Tuy biết Sen không quen mặc váy nhưng em cứ gửi cả xuống. Không mặc cũng phải mặc, haha."
"Em nói đúng..."
Ông Long nghe xong biết họ chuẩn bị xuống đến nơi, đi nhanh chóng đi về chỗ ngồi trên bàn ăn, Hoàng lấy làm lạ lắm, ngó nghiêng một hồi, à thì ra là thầy Lâm và mợ Liên đang vui vẻ nói chuyện. Thân già hói kia nghe lén nên ngượng, vờ như không biết.
Chỉ thấy lão tức tím cả mặt thôi, chết cười mất.
Cậu uống một ngụm nước, nhịn cười lại, quan sát thấy ông Lâm thái độ rất miễn cưỡng khi bà Liên nhắc đến Sen, đây không phải là lần đầu cậu phát hiện thấy ông Lâm có thái độ thế này.
Xong bữa cơm, ông Long vừa xỉa răng quay ra nói nhỏ với Hoàng.
"Lên bỏ hết quần áo giấy kia vào trong túi hay đựng đồ nghề đi con. Mau lên đừng để ai biết."
Hoàng trợn mắt khó hiểu nhìn lão.
Làm vậy chi?
Cậu nghĩ vậy nhưng không dám ho he, lủi thủi lên nhà trước.
Trong bữa cơm kia, lão Long đã đề cập đến việc chiều nay ra thăm lại mộ Sen, dọn dẹp lại cỏ rác. Tất nhiên ông Lâm nghe xong chối đây đẩy, mợ Liên cũng đòi đi, nhưng tiết trời đang mưa lun phun, ông Long lẫn thầy Lâm không đồng ý. Cái Ngọc chỉ biết tròn mắt nhìn hai người đàn ông luống tuổi hầm hè với nhau. Tất nhiên con bé cũng ở lại nhà nghỉ.
Cậu xin phép mọi người lên phòng trước, qua phòng mình lấy hình nhân vải ông Long hồi bữa đưa cho, nhét vào túi ngay đầu tiên, sau đấy lò dò nhảy qua phòng mợ Liên, sắp xếp lại vàng mã kia, đặt cẩn thận vào túi cho đỡ rách.
"Khiếp, lắm quần lắm áo lắm phấn lắm son thế."
Hoàng vừa xếp vừa cằn nhằn, bỗng nhiên giật bắn mình vì vừa sờ phải vật gì nhọn phía sau lớp giấy.
"Ai ui. Đau thế."
Cậu tò mò lật lại đống giấy kia, cuối cùng cũng đã xác định được thứ vừa đâm vào tay cậu là gì.
"Ơ..."
Một hình nhân lính bằng giấy?
Hình nhân này đầu đội nón, mặc áo lính vải, tay cầm một chiếc giáo dài từ đầu đến chân, phía sau được cố định bằng một chiếc que gỗ nhỏ mà nhọn, giúp nó đứng thẳng lên.
Ra đây là thứ mà lão Long đã chuẩn bị sẵn, không muốn cho ai biết nên đã kêu cậu lên đây cất trước. Cậu cũng đã lờ mờ đoán ra được mục đích của lão Long đầu hói kia làm ra nó để làm gì, vì thế Hoàng rất biết điều, cất riêng vào túi áo của mình cẩn thận.
Một lúc sau mọi người cũng vãn từ mâm dưới nhà lên, ai về phòng nấy, riêng Hoàng cũng đã về phòng từ lâu, đang thiu thiu ngủ thì có tiếng gõ cửa. Là thầy Long đáng kính của cậu.
"Hoàng, dậy đi đừng ngủ nữa. Ra mộ Sen với thầy."
"Đang còn sớm ạ."
"Dậy mau đi, mày tin tao đánh chết này không? Lấy xe chở thầy mau."
Lão Long bặm môi lại hăm dọa, lôi xềnh xệch cậu ra ngoài.
Hoàng đứng nhăn nhó dưới sảnh nhà nghỉ, chống nạnh khó hiểu nhìn lão.
Chở thầy đi sao? Nhưng mà...
Xe đâu?
"Thầy, thầy bảo thầy từng là tay đua tốc độ với con Dream chiến đi từ Nam ra Bắc cơ mà? Dăm ba con đèo này thầy không đổ được sao? Có đáng làm thầy con không vậy?"
"Đấy là xe máy. Ở đây mày đòi đâu ra?"
"Thế..."
Không kịp để cậu ú ớ hết câu, lão đã ném cho cậu một chiếc chìa khóa.
Đù, là khóa xe của thầy Lâm.
Haha, đúng rồi, Thôi Chấn Long đại hiệp của chúng ta không biết lái ô tô.
Hoàng cười thầm trong bụng, tay đưa ra bắt lấy chiếc chìa khóa.
"Thôi được rồi, đi nào."
Lão Long từ lúc ngồi trên xe rất hậm hực, tuy là vẫn chỉ cho cậu đường tới nghĩa trang, nhưng không mấy gì là nhiệt tình.
"Thầy, cau có vậy."
"Kệ cha tao."
"Ờ thì thôi."
Hoàng nhún vai, rẽ xe vào con đường đất nhỏ bên hông núi. Cuối cùng cũng tới nơi rồi.
Ông Long mở cửa xe ra trước, chau này quan sát tình hình. Cậu cũng đi theo sau, nơi đây rừng núi, âm khí tụ nơi nghĩa trang này đặc hơn so với những nơi mà cậu từng đi, trờ âm u xám xịt, cơn mưa phùn khiến cho cậu lạnh run rẩy.
Lão dẫn cậu tới ngôi mộ mới của Sen, thắp ba nén nhang trước.
Hoàng thấy hình ảnh một người phụ nữ hiền hậu cười trong tấm bia kia, có chút chạnh lòng.
Sen trạc tuổi mẹ cậu.
Nhưng ngôi mộ này không có hồn.
Ông Long sau khi thắp nhang, liền đấy quay qua xòe tay ra với cậu.
"Gì đấy ạ?"
"Hình nhân hồi trưa nay đâu?"
"À đây."
Cậu loay hoay mở túi áo ra đưa cho thầy, cũng may mà lúc đấy nhét mẹ vào túi áo đấy nhé.
Lão Long cầm lấy, lôi một chai sành nhỏ màu trắng ra, bôi một ít nước vào nó, đoạn đi vòng quanh nghĩa địa một hồi, liền lập tức quan sát được một cây cáo gai, ngay đấy treo luôn ở tầng cao.
Cây cáo này có vẻ là cây cổ thụ. Thân nó bằng một cánh tay ôm, xung quanh các tầng gai nhọn chi chít chồng lên nhau, nơi thì lở loét, nơi thì sùi lên trông rất gớm. Rết rắn và kiến ba khoang có vẻ đã làm tổ ở phía dưới này rất lâu rồi.
Cây cáo gai ở quê cậu được xem là nhà của ma quỷ, nó hay mọc ở đầu làng hoặc các chợ quê, thân mọc nhiều gai nhọn, rất đau, người lớn chỗ cậu thường truyền tai nhau, ma quỷ hay trú ngự trên tán cây rất nhiều.
Ấy, có phải nói đâu xa, trên kia sơ sơ cũng ba con ma đói đang lòi cả mắt nhìn thầy trò cậu kìa. Chắc chúng nó không cảm nhận được khí tức từ hai người.
Đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ mà.
Hoàng hừ mũi, xoa xoa tay vào nhau cho bớt lạnh. Lão Long cũng vừa xuống, hai thầy trò nhìn nhau, chẳng nói lời nào. Mùi nhang nơi mộ Sen ập vào mũi Hoàng cay xè.
Cậu đoán không sai. Lão Long đang cố gắng làm thuật người giấy để tạo ra tà linh.
Tà linh, thuộc kiểu sinh thứ tư của nhân gian, nhưng lại không phải chịu sự quản lý của luân hồi.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295
- Chương 296
- Chương 297
- Chương 298
- Chương 299
- Chương 300
- Chương 301
- Chương 302
- Chương 303
- Chương 304
- Chương 305
- Chương 306
- Chương 307
- Chương 308
- Chương 309
- Chương 310
- Chương 311
- Chương 312
- Chương 313
- Chương 314
- Chương 315
- Chương 316
- Chương 317
- Chương 318
- Chương 319
- Chương 320
- Chương 321
- Chương 322
- Chương 323
- Chương 324
- Chương 325
- Chương 326
- Chương 327
- Chương 328
- Chương 329
- Chương 330
- Chương 331
- Chương 332
- Chương 333
- Chương 334
- Chương 335
- Chương 336
- Chương 337
- Chương 338
- Chương 339
- Chương 340
- Chương 341
- Chương 342
- Chương 343
- Chương 344
- Chương 345
- Chương 346
- Chương 347
- Chương 348
- Chương 349
- Chương 350
- Chương 351
- Chương 352
- Chương 353
- Chương 354
- Chương 355
- Chương 356
- Chương 357
- Chương 358
- Chương 359
- Chương 360
- Chương 361
- Chương 362
- Chương 363
- Chương 364
- Chương 365
- Chương 366
- Chương 367
- Chương 368
- Chương 369
- Chương 370
- Chương 371
- Chương 372
- Chương 373
- Chương 374
- Chương 375
- Chương 376
- Chương 377
- Chương 378
- Chương 379
Pháp Sư Đôi Mươi
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.