Con cương thi bật người về phía đông mà bỏ qua Hoàng, cậu vội vã hét lên xua mọi người xa ngoài, cả căn phòng nháo nhào chạy tán loạn, riêng bà lão được hai cậu con trai bế ra ngoài ngõ.
Tùng không thể ngồi yên nữa. Cương thi cũng không phải lần đầu cậu nhìn thấy, thế nhưng những lúc ấy đều có các bậc pháp sư bô lão ứng phó, nhưng lần này chỉ có duy nhất một thanh niên trẻ mới bước vào nghề cầm thanh đào mộc kiếm đơn độc.
Hoàng thấy nó có xu hướng chạy ra ngoài sân nơi tụ tập đông người, vội vàng chạy thật nhanh lên đón đầu. Cương thi không có hồn, không có trí khôn và mắt nó bị mù không nhìn thấy được gì, nhưng cương thi hoạt động chủ yếu dựa trên hơi thở con người, nó đánh hơi mùi máu và hơi thở rất giỏi. Khi con người thở toát ra dương khí nó đánh hơi được, theo bản năng nhất định sẽ chạy đến, bắt được người rồi sẽ dùng hai răng nanh nhọn hoắt kia của mình hút hết dịch não của con người. Cương thi ăn dịch não mục đích chính không phải để no bụng mà ăn vào chủ yếu giúp nó tu luyện tăng tu vi. Con mồi không phải lúc nào cũng là con người, thực ra khi không có con người, nó thậm chí còn có thể ăn cả động vật, ngay cả chuột nó cũng có thể ăn.
Răng nanh thi thể Hoa mọc dài ra tới tận hàm, làn da nhăn nheo teo tóp lại hóp hết vào đôi gò má nhọn cùng chất nhầy vàng kia khiến người ta nhìn vào cũng thấy buồn nôn, Hoàng đưa tay vào túi hùng hoàng trộn lẫn gạo nếp ban nãy phả vào người cương thi đón đầu ngăn không cho nó tiến lại gần đám người nhà đang nháo nhào. Cương thi sợ gạo nếp và hùng hoàng, gạo nếp vừa chạm vào người, da nó nổ lên tách tách như người bị tích điện, bong tróc từng mảng thịt thối xuống dưới đất. Chất dịch như huyết tương cùng thứ thịt thối xỉn màu rụng xuống mang lại mùi tanh khiến Tùng không chịu nổi liền quay người nhằm đấy mà nôn ọe.
Thấy Hoàng chỉ đứng đấy ném gạo nếp, kiếm trong tay nhưng không đâm chém gì, hơn nữa bản thân là người có trách nhiệm, Tùng đứng lên hét với Hoàng.
"Này có cần tôi giúp gì không?"
"Có."
Hoàng trong lúc nhất thời buột miệng có, chết thật, gã chỉ hỏi kiểu chơi chơi nhưng cuối cùng vẫn phải tham gia.
Trong đầu Hoàng lúc này nhớ đến với những lần lão Long dẫn cậu đi bắt cương thi có làm trận pháp giam nó lại khiến nó không ra ngoài rồi hạ gục.
Chết tiệt còn trận pháp gì thì cậu không nhớ. Trong cuốn sách đọc ở phòng sách của thầy Long kia, có gần chục cách lập trận phá hủy cương thi nhưng cái thì thiếu này, cái thì thiếu nọ cậu bây giờ cuống quýt lấy đâu ra chúng?
Khoan đã! Hình như có một trận pháp chỉ dùng cờ lập trận. Nhưng bây giờ lấy cờ đâu ra?
Hoàng lục lại trí nhớ, ban nãy trong túi kia hình như cậu có vứt gọn mấy lá cờ sang một góc, lúc đấy còn thắc mắc không biết mấy lá cờ tam giác màu mè kia dùng để làm gì.
Được lắm, cuối cùng cũng có cách giải quyết.
"Mau cầm lấy túi gạo nếp này rồi ném vào người nó đi, mong anh thông minh nhanh nhẹn với nghiệp vụ của mình, số phận may mắn mà né được con quỷ cương thi này nhé."
Hoàng dẫn nó chạy lại phía Tùng ném trước túi gạo nếp trộn lẫn hùng hoàng kia, gã ta luống cuống đỡ lấy rồi ném vào người cương thi, Hoàng tiện đấy ném luôn thanh đào mộc kiếm.
"Hãy cứ nhằm đầu cương thi mà chém. Tôi sẽ bày cách tiêu diệt nó. Tôi tin ở anh."
Chết tiệt.
Tùng lâm vào tình cảnh bất đắc dĩ không thể tiến càng không thể lùi.
TruyenLau.com
Gã hết lượt này đến lượt khác liên tục ném gạo nếp cùng hùng hoàng đè thằng mặt cương thi, con cương thi loạng choạng nhảy tưng tưng không vững nữa nhìn rất buồn cười, gạo tới đâu da thịt nó nổ tanh tách tới đấy. Đến lúc phát hiện túi gạo nếp đã dần cạn kiệt, gã hoảng loạn không biết làm thế nào. Quay qua Hoàng thấy cậu dùng đang sức miết chất lỏng từ lọ sứ trắng nhỏ vào sợi chỉ đỏ thì vừa khó hiểu lại vừa bực mình.
Đến giờ đấu đá căng thẳng, sợi chỉ đỏ này mục đích gì? Tính làm ông Tơ bà Nguyệt à?
Chợt nhớ ra bên tay mình vẫn có thanh kiếm gỗ của pháp sư hay dùng mà cậu ta vừa đưa cho hồi nãy, này thì nhè đầu ra mà đánh.
Tùng nhớ lại môn đấu kiếm khi được huấn luyện chuyên nghiệp, gã ta từng đạt giải rất cao trong những lần giao lưu đấu kiếm với anh em trong ngành. Đối với cương thi bình thường thì chỉ cần đánh trúng đầu nó cho văng óc ra là được, nhưng con cương thi này có vẻ rất khôn và lợi hại, vung nhát nào nó tránh được phát ấy.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Về phần Hoàng, sau khi miết pháp dược vào chỉ đỏ, bản thân đứng giữa phòng khách nhanh chóng dùng gậy vẽ ra một hình ngũ giác, đặt năm lá cờ c*m v** mỗi góc hình. Trận pháp này có tên là ngũ hành kì trận, bày trận sao cho nó có hình dáng bao bọc cương thi, giống như trận pháp là một vòng tròn khép kín. Cậu cắn răng cắn lợi vận dụng hết khả năng nhớ lại câu chú khởi động trận pháp.
"Tùng, mau ném đào mộc kiếm cho tôi."
Tùng vẫn mải mê đè đầu cương thi ra mà đánh, nó rất nhanh nhưng so với động tác của gã thì không tài nào so nổi. Gã ta không quay đầu, tay vẫn vung kiếm chém nhiều nhát miệng hét ầm lên.
"Cậu muốn nó hút hết não tôi à? Giờ mà buông kiếm ra nó nhai đầu tôi chết." Nguồn copy từ TruyenLau.com
Hoàng tức giận với câu trả lời kia, hóa ra tên này chẳng có tài cán gì. Ngó ra ngoài phát hiện ra hai anh con trai khỏe mạnh nhà kia đang từ sân bước vào cậu còn bực hơn nữa.
"Hai anh bị làm sao đấy? Muốn lấn vào chỗ chết à?"
"Mẹ chúng tôi nói vào đây yểm trợ cho mọi người."
Hoàng tức giận chạy ra phía hai người cầm con dao nhỏ, bắt một người đưa tay ra.
"Đưa tay đây."
"Gì... Gì thế?"
Không nói một lời, cậu rạch một vết cắt ngay lòng bàn tay, máu bắt đầu chảy ra Hoàng vội vàng đưa hai tay hứng lại.
"Chạy nhanh ra ngoài kia."
Nói đoạn cậu đưa vốc máu nhoe hết lên mặt, mùi máu tanh nồng hăng vào mũi cậu khiến cậu trực nôn. Hơi thở người và máu, một con mồi quá lí tưởng cho cương thi. Ngay lập tức nó đổi mục tiêu qua Hoàng, bật tưng tưng ra đằng sau mặc kệ Tùng ôm cây kiếm, Hoàng cũng không vừa lợi dụng nó đi theo mình một phát nhảy ngay vào trong trận pháp, lúc này cương thi cũng mắc bẫy mà chui tọt vào bên trong. Cậu đọc chú khởi động, cả ngũ hành kì trận bắt đầu phát sáng, Tùng há mồm trợn ngược lên không tin vào mắt mình.
"Mau ném cây kiếm vào đây cho tôi."
Hoàng cuống quýt hét to. Một khi nó chui vào trận pháp này thì đừng hòng chui ra được với cậu. Tùng e dè đưa cây kiếm bị Hoàng giật lấy.
"Không phải sợ. Trừ khi anh là yêu tinh, người thường sẽ không gây hấn gì với trận pháp này. "
Con cương thi phát hiện linh lực tỏa ra xing quanh từ trận pháp thì loay hoay tìm cách ra ngoài. Nhưng chân vừa động tới vạch giới nghiêm thì bật ngửa lại kêu ồ ồ lên đau đớn. Thịt mảng từ người bị nổ lên như pháo nóng rát, nó rất sợ những thứ như lửa. Cậu lấy sợi chỉ đỏ trên tay quấn quanh người trói cương thi lại rồi dùng kiếm chém vào người, máu đỏ thẫm chảy ngay trong trận pháp. Nó r*n r* ra sức bật lại nhưng không thể, tay chân bị trói không làm gì được, hàm nanh cùng móng tay dài bây giờ đều là vô ích. Hoàng xác định cương thi đã yếu thế thì thở phào nhẹ nhõm, lấy trong túi ra một lá phù màu vàng, dán lên đầu nó cho nó nằm yên không cựa quậy được gì.
Định thi phù.
Tùng thấy một màn này không khỏi hoa mắt, gã không ngờ...
Trên tay vẫn cầm đào mộc kiếm, quần áo người ngợm từ trên xuống bị những giọt máu tanh bẩn từ người cương thi bắn lên nhem nhuốc, trên mặt Hoàng còn nguyên máu đỏ tự bôi trông như một siêu anh hùng sừng sững hạ gục kẻ địch một cách oai vệ.
"Xong chưa?"
Gã ái ngại nhìn vào cương thi bị trói đang nằm chờ chết dưới chân Hoàng. Cậu thở hổn hển đưa tay lên trán quệt mồ hôi, sờ tay lại thấy bê bết máu, mùi tanh của máu và mùi mồ hôi trộn lại thật khủng khiếp, cậu biết việc cần làm bây giờ là đi rửa mặt. Trước khi mò mẫm xuống nhà bếp, Hoàng quay lại dặn Tùng.
"Anh giúp tôi kêu người nhà vào."
"Được."
Vài phút sau, người nhà đang trốn ngoài ngõ kia từ từ đi vào. Họ sửng sốt thấy căn nhà bị biến thành một bãi chiến trường. Bà lão nhìn con cương thi, gục đầu xuống khóc.
"Hoa ơi..."
"Đó không phải Hoa, đó chỉ là cái xác của cô ấy thôi. Bà đừng kích động quá."
Hoàng lắc đầu cúi xuống đỡ bà lão lên.
"Rất tiếc nhưng Hoa không thể chôn cất như người thường được."
Nói đoạn cậu lôi một lá phù ra thở dài, cương thi có hai hướng giải quyết. Nó rất sợ lửa, một là dùng lửa dưới địa ngục để thiêu đốt nó, hai là vẫn dán định thi phù để mang đi chôn, nhưng cách này giải quyết không triệt để.
Lá bùa trên tay cậu là liệt hỏa phù, nó có công dụng giúp pháp sư gọi lửa dưới âm ti lên.
"Vậy thì dùng liệt hỏa thiêu đốt nó đi."
Bà lão quỳ xuống trước bài vị của Hoa, không dám nhìn cương thi nữa.
Hả? Sao bà ta biết liệt hỏa đốt cương thi?
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295
- Chương 296
- Chương 297
- Chương 298
- Chương 299
- Chương 300
- Chương 301
- Chương 302
- Chương 303
- Chương 304
- Chương 305
- Chương 306
- Chương 307
- Chương 308
- Chương 309
- Chương 310
- Chương 311
- Chương 312
- Chương 313
- Chương 314
- Chương 315
- Chương 316
- Chương 317
- Chương 318
- Chương 319
- Chương 320
- Chương 321
- Chương 322
- Chương 323
- Chương 324
- Chương 325
- Chương 326
- Chương 327
- Chương 328
- Chương 329
- Chương 330
- Chương 331
- Chương 332
- Chương 333
- Chương 334
- Chương 335
- Chương 336
- Chương 337
- Chương 338
- Chương 339
- Chương 340
- Chương 341
- Chương 342
- Chương 343
- Chương 344
- Chương 345
- Chương 346
- Chương 347
- Chương 348
- Chương 349
- Chương 350
- Chương 351
- Chương 352
- Chương 353
- Chương 354
- Chương 355
- Chương 356
- Chương 357
- Chương 358
- Chương 359
- Chương 360
- Chương 361
- Chương 362
- Chương 363
- Chương 364
- Chương 365
- Chương 366
- Chương 367
- Chương 368
- Chương 369
- Chương 370
- Chương 371
- Chương 372
- Chương 373
- Chương 374
- Chương 375
- Chương 376
- Chương 377
- Chương 378
- Chương 379
Pháp Sư Đôi Mươi
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.