“Thế nào? Mày bảo mày không có hứng thú gì với người ta cơ mà?”
“Tao không hứng thú kệ tao.”
Hoàng lắc đầu bỏ đi trước, đương nhiên ba người còn lại cũng không thể ở lại để cậu một mình đi như thế được.
“Thế đi về trường mình xem thế nào nhé? Ta về ta ngắm ao ta.”
“Là ta về ta tắm ao ta, cái thằng mập dốt này.”
“Cút cút.”
Hoàng xua tay đi không thèm nhìn ba người kia lấy một lần, cái lũ này mới là lũ ngốc nhất cậu từng quen.
“Hoàng ơi Hoàng, mày tuy không thèm để ý tới những người xung quanh nhưng mà nãy giờ nhiều em nhìn mày lắm rồi đấy.”
“Phải đấy, nếu mày không thích thì mày có thể xin số cho tao được không?”
Hoàng nghe xong thì buồn cười, cũng tự nhiên đưa mắt ra xem xung quanh, đúng là cũng có người nhìn mình thật, liền đỏ mặt cúi xuống, ho khan một cái.
“Lắm chuyện, đi về trường mau lên.”
“Ui chao ơi, nôn nóng gặp gái trường mình quá rồi này.” Đọc truyện tại TruyenLau.com
Vãi, đúng là cái gì cũng bị bọn này nói cho được.
Vừa về đến trường, đám Minh mập đã ngán ngẩm.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Này mấy thằng, chúng mày nghĩ trường mình mà có gái xinh à?”
“Phải đấy, năm nào cũng toàn đực rựa vào trong trường, nữ không cận lòi mắt thì tóc cũng bết mặt cũng mụn vì thức khuya, tướng tá như đàn ông.”
“Chúng mày đừng nói tiêu cực thế chứ, vẫn có vài người xinh xắn đáng yêu mà.”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Nhưng đó chỉ là những hạt cát xa xăm hiếm có nào đấy thôi, so với trường hàng xóm, đừng nói là Cao Thanh Anh, gái xinh trường đấy chọn bừa cũng có một người đem về đây làm nữ hoàng.”
Bốn người vẫn tiếp tục tản bộ vào trong trường, mắt không ngừng đảo qua đảo lại.
“Ê ê, gái xinh kìa.”
“Người này xấu hơn Cao Thanh Anh.”
“Đúng thế, sao lại so với nữ hoàng thế?”
Hoàng mặc kệ bọn họ, chân thì vẫn tiếp tục đi theo, nhưng mắt thì lại chăm chăm nhìn xuống điện thoại xem tin tức. Cứ thế đi được một lúc, bỗng nhiên ba người kia dừng lại làm Hoàng không chú ý đâm sầm vào lưng Minh mập.
“Ôi mẹ ơi…”
“Gái…. Gái này xinh, xinh vậy?”
“Đẹp, đẹp gái hơn Cao Thanh Anh… Hoàng, Hoàng, mày ngẩng đầu lên nhìn mà xem.”
Cái gì mà đẹp hơn Cao Thanh Anh, trên đời này làm gì có, nếu xứng với sắc đẹp quốc sắc thiên hương hơn cô gái tấu độc huyền cầm hồi nãy, thì chắc chỉ có Giao Linh và mụ bà chằn Cao Tuệ Mẫn mới sánh được thôi.
Nhảm nhí!
Cậu bị đám người kia giật điện thoại, đành bất lực miễn cưỡng ngẩng đầu lên nhìn một cái.
Người con gái được chỉ kia đúng là đẹp thật, cô ngồi trên băng ghế đá trong khuôn viên, tay dựa vào thành ghế chống hờ chiếc cằm nhỏ, môi rất đỏ, như màu máu tươi vậy, mắt mở to nhìn xung quanh, tóc xoăn nhẹ tới eo thả dài xuống, mũi rất cao, môi chúm chím như miệng hoa đào, trên người mặc một chiếc váy liền họa tiết hoa cổ điển màu nâu sữa, đúng rồi, đẹp hơn Cao Thanh Anh là cái chắc.
Hoàng nhìn thấy liền cứng đờ người, hơi thở như bị bóp nghẹt, mở to mắt ra nhìn người kia, mãi mới lấy lại được bình tĩnh liền hít một hơi thật sâu.
“Tuệ Mẫn!”
Cô gái kia giật mình, tay không chống cằm nữa, khuôn mặt hiện lên đầy sự bất ngờ nhìn Hoàng, nhưng cái bất ngờ này chỉ trong một khắc, duy chỉ mình Hoàng nhìn thấy được, rồi ngay lập tức cô trở về khuôn mặt như cũ.
“Hoàng… Mày quen em gái này à?”
“Trời ơi?”
“Không, không có, hình như tao nhận nhầm người rồi.”
Hoàng vội vàng nhét điện thoại vào túi, tái mặt lại, không thể có chuyện người giống người được, Cao Tuệ Mẫn mỗi lần xuất hiện trước mặt cậu đều bất ngờ như thế, lần nào cậu cũng ngỡ là nhận nhầm nhưng cuối cùng lại chính là cô ta.
“Ui trời ơi, tao bảo mà, làm sao mày có thể quen được mỹ nhân thế này.”
“Muộn rồi, chúng mày có mau lên lớp học hay không?”
“Chết! Nhanh nhanh, tiết đầu của ông thầy thét ra lửa đấy.”
Ba người bọn họ chạy nhanh như một cơn gió, chỉ riêng cậu đứng im như tượng, cũng toan quay đầu bỏ đi, thâm tâm như ngàn mũi kim nhọn.
“Sao đi đâu cũng thấy ngươi.”
“Hả…”
Cậu định đưa người rời đi, bỗng dưng lại bị giọng nói kia làm cho sững sờ. Thôi rồi đã rõ, không cần nhìn mặt mà nghe giọng đã muốn đóng băng thế kia, không phải Cao Tuệ Mẫn thì còn ai?
“Tính giả vờ không quen ta nữa à?”
“Đâu có, đâu có…”
Cao Tuệ Mẫn bước đến bên cạnh Hoàng, chau mày lại quan sát cậu một hồi.
“Không cần căng thẳng, ta đâu có làm gì ngươi?”
“Cô đâu có làm gì được tôi thì có.”
Bây giờ cô ta cũng là người trần mắt thịt như người thường mà thôi, gớm đời, cậu chỉ sợ mỗi khi lui về đêm trăng tròn, chứ trăng khuyết thì cũng…
Nhưng đây không phải là vấn đề quan trọng nhất.
“Cao Tuệ Mẫn, cô xuất hiện ở đây làm gì?”
“Đừng có gọi tên ta ra như thế, ta đi đâu thì liên quan gì tới nhà ngươi? Mà câu đấy phải hỏi ngươi mới đúng.”
“Cao Tuệ Mẫn không gọi là Cao Tuệ Mẫn thì gọi là gì? Mẫn Mẫn? Tiểu Mẫn? Tiểu Mẫn Mẫn?”
“Ngươi có thấy ai gọi ngươi là Vũ Thế Hoàng bao giờ chưa?”
“Chỉ khi thầy giáo gọi sổ thôi…”
“Thế ngươi là thầy giáo của ta à?”
Hoàng nhớ lại thì gật gật đầu, tự cho rằng mình gọi thẳng tên Cao Tuệ Mẫn như vậy cũng là một loại thất đức.
“Cái tên ngốc này.”
Cao Tuệ Mẫn xùy một cái, bỗng nhiên đứng dậy đi về phía Hoàng, ánh mắt nhìn xung quanh cậu, khuôn viên này vắng ít người qua lại, vả chăng nó ở gần cây liễu đáng sợ kia, sinh viên trong trường cũng ít ai gan dạ mà mò tới đây.
“Ngươi học ở đây à?”
Hoàng gật gật đầu.
“Có phát hiện xung quanh đây có thứ gì đáng để tâm không?”
Hoàng nghĩ ngợi một lúc rồi lắc đầu thành thật.
“Không có.”
“Ngu dốt, cây liễu kia thì thế nào?”
“A.”
Nghe Tuệ Mẫn gợi ý xong cậu à lên một tiếng, đúng vậy, đây cũng chính là thứ mà chính cậu luôn băn khoăn trong lòng bấy lâu nay.
“Cô đánh hơi được khí tức ở đây à?”
“Đánh… Đánh hơi?”
Cao Tuệ Mẫn tái mặt lại, giơ tay ra tính đánh một cái vào bả vai Hoàng nhưng bị cậu tránh được.
“Cao Tuệ Mẫn, bây giờ cô cũng chỉ là người bình thường mà đòi đánh đươc tôi à? Lêu lêu, không có cửa đâu.”
Hoàng cười đắc chí, tay ôm bả vai mình vừa tránh được, phát hiện nay đúng là Cao Tuệ Mẫn này ăn mặc giống phong thái của người bình thường thật sự, trông vẻ mặt tức giận này cũng giống lắm, giống lắm.
“Nhìn cái gì?”
“Không có, Tuệ M…”
“Không được gọi ta là Tuệ Mẫn nữa, hiện tại tên của ta là Trà.”
“Trà sao? Trà gì? Cái gì Trà cơ?”
“Mạt Trà.”
“Mạt? Mạt matcha trà xanh?”
“Cái gì?”
“Phụt, muahahaha, tôi không có ý gì đâu, nhưng mà nghe sao giống như matcha trà xanh thế không biết, này, cô có biết matcha…”
“Ngậm mồm của ngươi lại.”
“Thế không phải à?”
“Đó là chuyện của ngày xưa, cái thời ngươi còn chưa đẻ ra, muốn biết à?”
Hoàng lắc đầu, không thèm.
“Vậy cô lấy tên là Nguyễn Hữu Mạt Trà thật sao?”
“Sao ngươi biết cái tên đó?”
Hoàng bỗng nhớ lại Tùng – người yêu Mai, kẻ đáng nghi ngờ kia đã từng đề cập tới cái tên này rồi. Không ngờ đấy lại là sự thật.
“Tên cô lạ lắm.”
“Không phải chuyện của ngươi.”
“Vâng vâng.”
Hoàng nhún vai tỏ vẻ không cần.
“Nhưng mà cô tới đây làm gì?”
“Chắc ngươi cũng biết vì sao ta tới đây rồi, nguồn tà khí ta phát hiện gần đây có vẻ như xuất hiện ở trong chính ngôi trường này, ta đoán ngươi là tên pháp sư quèn nhưng cũng có thể nhận biết được sự hiện diện này, đặc biệt là cây liễu phía đằng kia.”
“Sao có thể không biết được.” – Hoàng gãi gãi đầu rồi lại nói tiếp – “Cao, à nhầm, Mạt Trà cô cô, đấy chính là lý do tôi có đôi mắt âm dương khác người kia đấy.”
“Thật?”
“Đúng. Nói ra thì thật đáng xấu hổ, nhưng mà tôi vào hồi năm ngoái đã bị một người đâm rất nặng ở dưới gốc cây liễu này, máu chảy xuống lòng đất mà khi tỉnh lại may mắn sống sót, lại được trời ban cho đôi mắt này.”
“Ngươi? Trời ban? Ngươi có chắc là ông trời ban cho ngươi không? Hay lão chỉ trả lại những gì đã mất cho ngươi thôi?”
“Trả lại những gì đã mất cho tôi là sao cơ?”
“Lão già trên đầu ngươi rất rất keo kiệt và độc đoán đấy, lão ta không cho không ai bất cứ thứ gì đâu.”
Lão già? Ý là Cao Tuệ Mẫn nói tới ông trời là lão già hay sao?
“Cao Tuệ Mẫn, cô không sợ trời phạt cô à?”
“Không sợ.” - Cao Tuệ Mẫn gương mặt tươi cười ngẩng đầu lên trời đầy thách thức. – “không hiểu trước khi mất trí ta đã gây nên đại họa gì mà lão già nhà ông rất không vừa ý tới ta, uống chén trà cũng không trôi, thật ngứa mắt.”
Hoàng trông thấy vậy vội vàng túm người trước mặt xuống dưới đất.
“Cô bị điên à? Ngời ta nhìn vào lại tưởng cô bị thần kinh đấy.”
“Buông tay ta ra.”
Nàng không thèm đếm xỉa nữa, lại ngẩng mặt nhìn trời hừ một tiếng rồi thôi.
Hoàng nghe nói xong thì vội vàng buông tay, còn có hơi ấm của người, không phải là thứ khí lành lạnh như lần trước nữa, hay thật.
“Ngươi không vào đi học à?”
“Không vào nữa, Cao Tuệ Mẫn, cô nói xem, cô giữ tôi lại tới tận giờ này thì còn vào học kiểu gì nữa?”
Cậu nói xong chính bản thân phát hiện ra mình liên tục gọi tên Cao Tuệ Mẫn liền lén lút nhìn nàng.
“Không sao, gọi khi không có ai biết về ta cũng được, dù sao thì Mạt Trà cũng là cái tên ta không thích nhất.”
“Không thích sao còn lấy?” – Hoàng lầm bầm.
“Ngươi nói gì cơ?”
“Không không, ý tôi là tên hay sao cô không thích.”
“Thôi đừng nhiều lời, thực ra ta vẫn chưa thông thạo địa hình nơi đây, cũng may có ngươi ở đây rồi, giúp ta tìm hiểu sơ qua là được, còn nữa, ta lấy thân phận là sinh viên năm nhất tới nhập học, ngươi mà tiết lộ nửa lời, lập tức chết với ta.”
“Êu, giấy tờ cô làm giả được ở đâu đấy? Giỏi vãi.”
“Không phải việc của ngươi, dù sao thời gian tới cũng phải nhờ ngươi nhiều thứ, khi nào cần ta sẽ tự biết đường tới tìm ngươi.”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295
- Chương 296
- Chương 297
- Chương 298
- Chương 299
- Chương 300
- Chương 301
- Chương 302
- Chương 303
- Chương 304
- Chương 305
- Chương 306
- Chương 307
- Chương 308
- Chương 309
- Chương 310
- Chương 311
- Chương 312
- Chương 313
- Chương 314
- Chương 315
- Chương 316
- Chương 317
- Chương 318
- Chương 319
- Chương 320
- Chương 321
- Chương 322
- Chương 323
- Chương 324
- Chương 325
- Chương 326
- Chương 327
- Chương 328
- Chương 329
- Chương 330
- Chương 331
- Chương 332
- Chương 333
- Chương 334
- Chương 335
- Chương 336
- Chương 337
- Chương 338
- Chương 339
- Chương 340
- Chương 341
- Chương 342
- Chương 343
- Chương 344
- Chương 345
- Chương 346
- Chương 347
- Chương 348
- Chương 349
- Chương 350
- Chương 351
- Chương 352
- Chương 353
- Chương 354
- Chương 355
- Chương 356
- Chương 357
- Chương 358
- Chương 359
- Chương 360
- Chương 361
- Chương 362
- Chương 363
- Chương 364
- Chương 365
- Chương 366
- Chương 367
- Chương 368
- Chương 369
- Chương 370
- Chương 371
- Chương 372
- Chương 373
- Chương 374
- Chương 375
- Chương 376
- Chương 377
- Chương 378
- Chương 379
Pháp Sư Đôi Mươi
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.