Hoàng lùi người ra gần cửa xe, tránh gần Cao Tuệ Mẫn nhất có thể.
Nhà Hưng cũng không xa lắm, chừng mươi, mười lăm phút đã đến nơi.
Họ hàng anh em thân thiết đã chờ sẵn ở trong nhà, bên ngoài cửa nhà đã có rạp bày sẵn, trống kèn cũng đã được mời tới, nhưng vì chưa có hai cốt gì nên chưa nổi lên. Ai cũng mong không phải con cháu mình bị nạn.
Người phụ nữ khá giống bác Tâm vội vàng ra đỡ chị, cái tiểu được hai người đàn ông trung niên bê cẩn thận vào sân.
"Em à em ơi, cháu nó về đến nhà rồi em ơi, nó về với mọi người rồi em ơi..."
Đúng là dì của Hưng thật. Người kia cũng không chịu được nữa, khóc nức nở, không kiểm soát được bản thân, đành vậy mà người nhà hai bên phải dìu hai bà vào.
Theo tục lệ, người nào chết ngoài đường sẽ không được mang quan tài vào trong nhà, vì vậy nên cái tiểu đựng hài cốt kia cũng chỉ được để ở bên ngoài sân.
"Con đi vào đây, đi vào đây với bác."
Bác Tâm túm lấy tay Hoàng kéo đi vào trong phòng của Hưng, căn phòng âm u lạnh lẽo, không một chút ánh sáng nào khiến người ta buốt sống lưng. Đi theo cậu còn có Cao Tuệ Mẫn nữa, một lát sau, bác trai cũng vào theo.
Bác Tâm ôm lấy áo con trai, nói trong nước mắt.
"Đêm nào bác cũng ôm áo nó thì mơia đi ngủ được..."
Hoàng không biết nói gì, chỉ ngậm ngùi ngồi xuống nền nhà lạnh kia cùng bác.
"Nhà bác có bốn người. Thằng Hưng là cả, dưới nó còn một em trai 5 tuổi. Trước đây nó ngoan lắm, không biết tệ nạn là gì, từ khi lên đại học bị bạn bè lôi kéo rủ rê, nào lô, nào cờ bạc, rượu chè bê tha, năm ngoái ôm cho bác món nợ mấy chục triệu. Tuy không phải là món tiền lớn nhưng bác thất vọng, suy sụp về nó thực sự... Dạo gần đây, nó bắt đầu giao du, đi nhiều, có những đợt cả tuần không thấy về, cho nên... cho nên nó mất tích lần cuối, bác cũng vẫn cho rằng là nó đi chơi quá đà với lũ bạn hư của nó thôi... Huhu con ơi là con, con giết mẹ đi này con ơi..."
TruyenLau.com
Bác Tâm dày vò chiếc áo trên tay, ngất lên ngất xuống làm bác trai bên cạnh phải nắm chặt tay lại.
"Các cháu thông cảm..."
"Nếu vậy... Bây giờ con gọi Hưng về nhà nói chuyện giúp hai bác nhé?"
Cậu cẩn thận lấy chiếc áo kia đặt xuống nên đất, xong lấy một bát gạo sống và một quả trứng gà đặt lên trên, thắp ba nén hương, Cao Tuệ Mẫn im lặng ngồi bên cạnh nhìn cậu, khuôn mặt vô cùng bình thản.
Bài chú đã được đọc xong, 5 phút, rồi lại 10 phút, xung quanh không có một bóng hình nào xuất hiện, cậu bắt đầu lo lắng.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Sao mãi vẫn chưa thấy Hưng quay về vậy?
Bố mẹ Hưng ngồi yên lặng chờ đợi, họ chấp nhận chờ lâu để gặp con, không màng ý kiến gì.
Cậu bắt đầu lo lắng, quay sang nhìn Cao Tuệ Mẫn. Website TruyenLau.com
"Mau đứng dậy ra ngoài xem xét đi."
Cô cau mày.
"Hai bác... Hai bác đợi con một tí nhé. Con ra ngoài..."
"Được, cứ đi đi..."
Cậu cùng Cao Tuệ Mẫn ra khỏi phòng, bên ngoài mọi người vẫn đang chuẩn bị cho đám ma, người nấu nước, người xếp khăn.
"Hưng cậu có ở gần đây thì mau lên tiếng đi?"
"Hưng?"
Cảm nhận được khí tức của tên này khi bước ra khỏi phòng, Hoàng không khỏi thắc mắc tại sao cậu ta không đi vào trong?
Ra đến tận sân, rồi ngoài ngõ, nhưng tuyệt nhiên không có một ai đáng nghi ngờ.
Kì lạ, rõ ràng khi tức vẫn ở đây.
"Thằng bé kia là em trai Hưng à?"
Cao Tuệ Mẫn từ đâu bước tới, chỉ tay vào thằng bé con đang ngồi góc sân kia.
"Chắc thế."
Nó ngồi trên một chiếc ghế nhỏ, tay ôm một chiếc ô tô điều khiển từ xa trong lòng, mắt đăm chiêu nhìn vào bộ hài cốt bên trong cái tiểu.
"Chết tiệt, người lớn đâu hết rồi sao không trông chừng nó vậy? Nó còn bé, để nó nhìn mấy thứ này thật không hay."
Hoàng cáu kỉnh chạy lại bế thằng bé 5 tuổi kia lên, ôm vào lòng, chuẩn bị bế nó vào nhà.
Cao Tuệ Mẫn không nói gì, chỉ lẳng lặng vòng theo sau.
Thằng bé kia không giãy dụa gì cả, nó ngồi yên trong lòng Hoàng, nhưng tuyệt nhiên bước qua cửa nhà, nó khóc ré lên, vùng vẫy cho bằng được.
"Nín nào nín nào, em ngoan, em ngoan."
"Ngươi dám?"
Cao Tuệ Mẫn trừng mắt lên với bàn thờ thổ công, lập tức thằng bé nín khóc hẳn.
Ngay lúc ấy, Hoàng đã hiểu ra vấn đề.
Hưng đã nhập hồn vào trong cơ thể của em trai cậu ta.
Thấy không hợp tình hợp lý lắm, cậu đặt thằng bé xuống đất cho nó tự đi bộ.
"Vào phòng của cậu thôi."
Thằng bé nhìn Hoàng, cái nhìn với ánh mắt của một người lớn tuổi chứ không phải là sự ngây ngô toát ra từ một đứa trẻ nít.
Hoàng mở cửa ra, hai vợ chồng bác Tâm giật mình.
"Hoàn, sao lại đi theo anh chị thế này?"
Cao Tuệ Mẫn đóng cửa cái cạch, năm người ngồi dưới nền nhà nhìn nhau, không ai nói ai.
Bác Tâm kéo Hoàn vào trong lòng mình.
"Con dẫn Hưng tới nói chuyện với hai bác đây ạ"
"Sao cơ?"
Bác Tâm nghe vậy thì hoảng hốt.
"Bố, mẹ..."
Bỗng nhiên Hoàn đứng dậy, quay ngoắt người ra, với thân hình của một đứa bé con, bỗng nhiên đứa bé gập người xuống, hai tay làm lễ, rạp đầu xuống đất.
Quỳ?
"Con trai cả bất hiếu mượn thân thể em để được nói chuyện trực tiếp với bố mẹ. Con xin lỗi bố mẹ và em..."
Giọng điệu non nớt kia thốt ra, bác Tâm òa khóc nức nở, tay liên tục đấm mạnh vào ngực.
"Ối con ơi là con ơi..."
"Em, bình tĩnh nói chuyện với con..."
Hoàng vội lại đỡ Hoàn, bấy giờ là Hưng trong thân thể kia ngồi dậy.
Hưng ngồi xuống, ngơ ngác nhìn Hoàng cùng Cao Tuệ Mẫn.
"Hoàng, sao cậu lại ở đây?"
Hoàng gãi gãi đầu, giải thích như nào cho nhanh gọn dứt khoát nhỉ?
"Thôi, chuyện đó để sau hẵng nói. Bây giờ, quan trọng là cậu, làm sao cậu mất mạng? Có phải do con yêu quái dưới hồ hay không?"
Nghe vậy, Hưng lắc đầu nguầy nguậy rồi quay sang bố mẹ.
"Không phải. Con trai bất hiếu ăn chơi, trót dại vay nặng lãi quá nhiều, phải đi trốn, bị bọn xã hội đen đuổi đánh, hôm đấy chúng truy sát con ở ngay gần cổng trường, con vội vàng chạy vào trong này, chúng đuổi cùng giết tận, con vấp vào hòn đá, ngã xuống bị chúng chém chết ngay tại chỗ, sau đấy thì chúng ném xác con xuống dưới hồ nước, linh hồn con lang thang lang thang, xác trôi nổi chưa được một ngày, tới nửa đêm, con thủy quái trồi lên mặt hồ, rỉa xác con đến tận xương, con bị nó giam cầm dưới đáy hồ, tới tối hôm qua, bằng một lý do nào đấy mà được giải thoát."
Vậy ra là không phải con thủy quái kia giết người, đây là thuộc bản năng hám án của nó, thấy xác là rỉa.
"Có lần con báo mộng về được cho mẹ, xin mẹ tới cứu con, nhưng ngay sau đấy lại bị giam lại..."
"Con ơi, làm người có sai mới có sửa, có đau đớn vất vả mới có nên người lớn khôn. Sao con dại thế hả con ơi? Con thiếu nợ thì về đây nói thật với bố mẹ, rồi ta làm lại từ đầu, con đi rồi bỏ lại bố mẹ già, bỏ lại em trai con không thấy có lỗi à con ơi? Ai? Là ai đã hại chết con? Con có thiêng thì về báo mộng cho mẹ biết, nhất định mẹ sẽ đòi lại công bằng cho con..."
"Không, không đâu mẹ ạ, bọn chúng nhất định sẽ phải chịu quả báo. Con bất trung bất hiếu với bố mẹ, con bị quả báo thế này là đúng lắm rồi. Bố mẹ ở lại, cố gắng chăm lo cho em Hoàn được nên người. Dành nhiều thời gian chăm sóc em hơn, đừng bỏ bê nó hay cho nó tiền, đồ chơi tự chơi một mình. Con không muốn nó trở thành một đứa như con đâu. Bố mẹ, con trai vái lạy bố mẹ."
Hưng cúi rạp đầu, đập xuống 3 lần.
Sau khi lạy xong, Hưng lập tức rời hồn ra khỏi người em trai.
Hoàn mở to mắt ngồi dậy, loạng choạng chạy về phía bố mẹ.
"Anh đâu? Anh đâu?"
"Anh con đi rồi..."
Bác trai lau vội một giọt nước mắt rơi trên má, đỡ con trai bé bỏng của mình lại.
Từ ngày anh mất tích, nó luôn miệng hỏi tìm anh trai, luôn tay luôn chân đi tìm anh.
Hoàng biết thời gian gấp gáp, linh hồn Hưng chỉ bợp với vía của Hoàn, lại chỉ có thể ở lại ngắn giờ trong người em trai, nó còn bé, để lâu âm khí lạnh xâm nhập vào lục phủ ngũ tạng của em trai rất nguy hiểm.
Cao Tuệ Mẫn nãy giờ không nói gì, chỉ thở dài ngao ngán rồi đứng lên đi ra ngoài cửa trước.
Bản thân nàng rất chán ghét cảnh loài người chia ly, trong lòng có chút bực bội.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295
- Chương 296
- Chương 297
- Chương 298
- Chương 299
- Chương 300
- Chương 301
- Chương 302
- Chương 303
- Chương 304
- Chương 305
- Chương 306
- Chương 307
- Chương 308
- Chương 309
- Chương 310
- Chương 311
- Chương 312
- Chương 313
- Chương 314
- Chương 315
- Chương 316
- Chương 317
- Chương 318
- Chương 319
- Chương 320
- Chương 321
- Chương 322
- Chương 323
- Chương 324
- Chương 325
- Chương 326
- Chương 327
- Chương 328
- Chương 329
- Chương 330
- Chương 331
- Chương 332
- Chương 333
- Chương 334
- Chương 335
- Chương 336
- Chương 337
- Chương 338
- Chương 339
- Chương 340
- Chương 341
- Chương 342
- Chương 343
- Chương 344
- Chương 345
- Chương 346
- Chương 347
- Chương 348
- Chương 349
- Chương 350
- Chương 351
- Chương 352
- Chương 353
- Chương 354
- Chương 355
- Chương 356
- Chương 357
- Chương 358
- Chương 359
- Chương 360
- Chương 361
- Chương 362
- Chương 363
- Chương 364
- Chương 365
- Chương 366
- Chương 367
- Chương 368
- Chương 369
- Chương 370
- Chương 371
- Chương 372
- Chương 373
- Chương 374
- Chương 375
- Chương 376
- Chương 377
- Chương 378
- Chương 379
Pháp Sư Đôi Mươi
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.