Đám tang của Hưng được diễn ra ngay sau đó. Hoàng xin phép cáo về nhà, cùng Cao Tuệ Mẫn ra khỏi cổng.
"Bây giờ tôi phải về đây, cô có về chung với tôi không?"
Vãi...
Quay đi quay lại chẳng thấy người đẹp xấu nết kia đâu, lại biến mất rồi, tài thật.
Hoàng nhún vai, ban đầu khi mới biết sự tồn tại của nữ câu quỷ này, với mỗi lần biến mất kì lạ nhanh như chớp thế kia, còn thấy giật mình lo sợ, nhưng giờ thì cũng thành quen. Quanh đi quẩn lại trời cũng đã tối om, cậu lật đật trở về nhà. Lão Long giờ này vẫn đang còn trong viện với mợ Liên.
"Anh về rồi ạ?"
Cái Ngọc có một mình ở nhà, nhác thấy Hoàng ngoài cổng nó đã chạy ra.
"Anh vào tắm rửa rồi ra đây ăn cơm đi. Mẹ mới về lấy đồ cho thầy lại đi mất rồi."
"Sao bảo mai thầy ra viện cơ mà? Lấy thêm đồ làm gì?"
"Vâng ạ, nghe nói là mai xuất viện... Mà thôi em cũng không biết nữa."
Cái Ngọc lắc lắc đầu đi vào trong nhà, Hoàng không nói gì nữa, lẳng lặng về phòng.
Suốt cả một buổi tối cậu chỉ nghĩ tới chuyện dạo gần đây Cao Tuệ Mẫn xuất hiện xung quanh mình hơi nhiều.
Đi như ma về như quỷ vậy.
Sáng ngày hôm sau, cậu vừa mở mắt đã thấy ông Long ngồi trước sân vườn.
"Aaaa... Sao thầy xuất viện sớm vậy? Cái tay bó bột cơ mà? Nó đâu rồi?"
"Bó bột cái đầu mày. Xin lỗi đi, đấy là quấn băng, mắt mày bị quáng gà à?"
Lão nói xong dí dí cái điếu cày vào đầu Hoàng.
Chịu thôi chịu thôi.
Hoàng ngồi xuống bên cạnh thầy, gãi đầu.
"Ngày mai là giỗ bác Sen phải không ạ?" TruyenLau.com
"Phải. Mợ mày đã đi chợ từ sáng sớm tinh mơ rồi."
"Nhưng mà..." - cậu gãi gãi đầu, quên mất chưa hỏi điều quan trọng - "Nhà bác ấy ở đâu ạ?"
"Quảng Nam." Website TruyenLau.com
"Sao xa vậy ạ?"
"Sao mày hỏi ngu vậy?"
"Vậy... Vậy khi nào chúng ta tới đó?"
Nguồn copy từ TruyenLau.com
"Nếu đi cũng phải tầm 10 tiếng. Chúng ta sẽ đi trong đêm. Tới nơi sáng mai là vừa."
Vl?
"Sao thầy không nói cho con trước?"
"Đổi ý thì ở nhà một mình nhé?"
"À dạ thôi ạ."
"Tên Lâm sẽ là người thức lái xe, mày yên tâm."
Nghe vậy Hoàng thở phào nhẹ nhõm.
Mợ Liên từng kể, Sen lúc còn sống không lấy chồng, không con cái, chỉ sống độc một mình trong ngôi nhà nhỏ ở mạn vùng Tây Giang, làm trưởng trạm y tế của trạm xá gần đấy cho đến cuối đời.
Tây Giang là một vùng núi cao phía Tây của Quảng Nam, cậu nghe nói nơi đây đa số là dân tộc thiểu số.
"Không có gì phải thắc mắc cả. Tuy Sen là người Kinh nhưng có mẹ là người Cơ Tu, Tây Giang là quê ngoại cô ấy."
"À vâng."
Cậu gật gật đầu, không hỏi gì nữa, lủi thủi đi vào trong phòng sắp xếp đồ đạc.
Tới giờ cơm tối, như thường lệ, cái Ngọc gõ cửa gọi cậu ra ăn cơm.
"Hình như hôm nay nhà mình ăn cơm sớm nhỉ?"
"Vâng."
Ngọc gật gật đầu.
"Tại nay có bác Lâm tới ăn cơm với nhà mình."
Bác Lâm?
Không để cậu ngơ ngác thêm một giây phút nào nữa, cái Ngọc dẫn cậu xuống nhà bếp đã thấy mọi người an vị trên bàn ăn, mọi thứ đã chuẩn bị đầy đủ. Ông Lâm vẫn phong thái tỏa ra từ một người có học thức, đưa gọng kính lên gật đầu cười với cậu.
"Lề mề thế nhỉ, mau vào bàn ăn."
"Con... Con chào mọi người. Vâng."
Cậu cúi người ngoan ngoãn ngồi ngay cạnh lão Long đầu hói rất mất khí phách kia của mình.
"Nói bao lần là tới giờ tự mò xuống nhà ăn cơm rồi, mày là đệ tử của tao hay là ông cố nội nhà tao vậy?"
"Thầy!"
Cái Ngọc thái độ ra mặt làm lão chun người lại.
"Con gái, sao con lại đi bênh nó?"
"Thầy, anh Hoàng là người trong gia đình chúng ta. Mẹ cũng xem anh là người trong nhà, sao thầy nỡ coi anh ấy là người ngoài?"
"Con gái, thầy có nói nó không phải người nhà mình bao giờ, nhưng nó tuyệt đối không phải ông cố nội."
"Cũng hợp lý."
Ngọc gật gật đầu không nói gì nữa, ngoan ngoan xếp bát đũa ra.
"Cha con nhà này làm loạn quá đi rồi đấy. Bác Lâm ngồi đây cười cho nayc giờ rồi."
"Không không, nào ai dám."
Ông Lâm xua xua tay cười rất hiền, Hoàng đưa tay ra đỡ bát cơm mợ Liên mới lấy cho vừa thắc mắc.
"Sao nay thầy lại đến nhà con ăn cơm thế ạ?"
"Cậu trai, ngày mai chúng ta xuất phát sớm. Ta qua đây dùng bữa rồi nghỉ ngơi, tờ mờ sáng cả nhà đồ đoàn tới nơi là vừa."
"Vâng ạ."
Cậu không thắc mắc gì nữa, cả buổi cứ cúi đầu xuống ăn miết ăn mải. Người này không được sự tin tưởng tuyệt đối của thầy mình nên cậu nhất định không thân thiết.
Ăn xong, sau khi đã dọn rửa xong xuôi, mọi người ra ngoài ghế đá vườn uống trà.
Tối hôm ấy ông Lâm được ngủ ngay cạnh phòng sát vách của cậu, căn phòng dành cho khách, từ 1h sáng mọi người đã xuất phát từ rất sớm.
Hoàng cùng mợ Liên và Ngọc ngồi ghế sau, còn lão Long đầu hói cùng ông Lâm ngồi ngay ghế trước.
Cái Ngọc ngồi giữa dựa vào vai mợ Liên ngủ ngon lành, cậu cũng thoáng mệt mỏi với mấy ngày qua, dựa tay vào cửa xe, gối đầu lên chợp mắt một lúc.
Khi Hoàng mở mắt tỉnh dậy, thấy những người trong xe vẫn im lặng không ai nói với ai câu nào, ông Lâm vẫn chuyên tâm lái xe, mợ Liên nhắm mắt dựa vào con gái ngủ, còn lão Long ngồi ghế trước khoanh tay lại nhìn xa xăm ra phía cửa kính.
Bên ngoài trời còn tờ mờ sáng, nhìn ra mãi cũng không thấy cảnh vật gì cả, cậu thò tay ra ngoài cửa xe, sương muối lạnh buốt len lói qua từng kẽ tay khiến cậu giật mình, vội vã kéo tay về.
"Thầy ơi, sắp đến nơi chưa ạ?"
"Theo như chỉ dẫn bản đồ có lẽ sắp đến nơi rồi đấy. 2 tiếng nữa có thể sẽ có mặt tại đây."
"Vâng. Khi nào tới nơi thầy nhớ gọi con nhé."
Nghe đến đoạn 2 tiếng, cậu gật gù yên tâm ngủ tiếp.
Hoàng lại bắt đầu đi vào giấc ngủ chập chờn.
Lần tiếp theo đánh thức cậu dậy lại không phải tiếng gọi của lão Long mà là tiếng chuông điện thoại.
"Vâng, mẹ ạ?"
Bà Châu gọi điện hỏi thăm con đã dậy chưa, sau khi biết con mình đang cạnh lão Long cùng thầy Lâm thì yên tâm cúp máy.
Cậu nhìn đồng hồ trên điện thoại, đã hơn 7h sáng.
"Thôi đừng ngủ nữa, đến nơi rồi."
Cậu dụi dụi mắt, chiếc xe dừng ngay đoạn đường lưng chừng núi, lùi hẳn vào sân dãy nhà cấp 4 sơn vàng đề chữ đỏ rất to: "Trạm y tế".
Có lẽ đây là nơi mà bác Sen ngày xưa đã từng công tác.
Cậu mở cửa xe xuống trước, cái Ngọc cùng mợ Liên đi theo sau. Phía trước mặt sân toàn là núi là rừng, mây trắng lởn vởn quanh các tán cây trên núi, màu xanh của núi đập vào mắt mọi người thật hùng vĩ.
"Oaaaa..."
Cái Ngọc bước từ xe ra phấn khích tột độ, cô vội vã chạy ra ngoài sân. Mợ Liên nhăn mặt lại gọi với theo sau.
"Ngọc, cẩn thận."
Nhóm người Hoàng đi bộ vào bên trong phòng tiếp khách. Trưởng trạm thấy có ô tô đỗ trước sân, đoán được có khách quý đến liền vội vã ra ngoài đoán tiếp.
"Các vị có phải là bạn của cô Sen không?"
Vị trưởng trạm này đã tầm 50, trên người khoác áo blouse trắng đã sờn, trên cổ đeo ống nghe, khuôn mặt sạm đen nhiều nếp nhăn đeo kính, chậm rãi hỏi thăm mọi người.
"Vâng, chính là chúng tôi, người hôm qua đã gọi điện tới đây đấy ạ."
Ông Lâm theo thói quen đẩy đẩy gọng kính lên rồi đưa tay ra bắt với vị trưởng trạm kia.
Phải mất rất nhiều thời gian Hoàng mới nhận ra được, ông Lâm có thói quen đẩy gọng kính trước những người lạ và khi gặp chuyện trước mắt. Đấy chính là cách ông ta nhìn nhận và đánh giá vấn đề và đánh giá con người trước mặt của mình.
"Tôi là Lâm, đây là hai vợ chồng, cũng là bạn của Sen, Long và Liên."
"Chào."
Ông Long đáp ngắn gọn, gật đầu bắt tay với vị trưởng trạm luống tuổi.
"Phía sau là hai con của tôi. Một trai một gái."
"À vâng. Mời mọi người vào."
Người đàn ông dẫn đầu đi phía trước, dẫn vào căn phòng tiếp khách.
"Thầy ơi, con ra ngoài một chút nhé."
Lão Long nhăn mặt lại nhìn cậu, đoán ngay đệ tử muốn đi vệ sinh, cũng may nó không thô thiển hỏi đường.
"Đi đi."
"Anh Hoàng, em đi với."
"Đi đâu mà đi."
Cậu vội vã chạy ra bên ngoài, phải tự mò đường vậy.
Hành lang trạm y tế này mốc rêu loang lổ vài phần, cậu men theo đấy, có cánh cửa nhỏ phía cuối đường, chắc chắn là nhà vệ sinh.
Hoàng toan mở cửa, nhưng vừa cầm vào đã bị sặc hô hấp.
"Ặc... Khụ khụ..."
"Này cậu kia! Làm gì đấy, nhà vệ sinh hướng này cơ mà?"
Cô y tế ngồi phía sau trưởng trạm trong phòng bỗng nhiên xuất hiện, chỉ tay về hướng ngược lại.
"Vâng vâng. Em xin lỗi ạ."
Cậu bước nhanh chân ra khỏi xa cánh cửa.
Thật là, phía sau cánh cửa nồng nặc mùi âm khí!
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295
- Chương 296
- Chương 297
- Chương 298
- Chương 299
- Chương 300
- Chương 301
- Chương 302
- Chương 303
- Chương 304
- Chương 305
- Chương 306
- Chương 307
- Chương 308
- Chương 309
- Chương 310
- Chương 311
- Chương 312
- Chương 313
- Chương 314
- Chương 315
- Chương 316
- Chương 317
- Chương 318
- Chương 319
- Chương 320
- Chương 321
- Chương 322
- Chương 323
- Chương 324
- Chương 325
- Chương 326
- Chương 327
- Chương 328
- Chương 329
- Chương 330
- Chương 331
- Chương 332
- Chương 333
- Chương 334
- Chương 335
- Chương 336
- Chương 337
- Chương 338
- Chương 339
- Chương 340
- Chương 341
- Chương 342
- Chương 343
- Chương 344
- Chương 345
- Chương 346
- Chương 347
- Chương 348
- Chương 349
- Chương 350
- Chương 351
- Chương 352
- Chương 353
- Chương 354
- Chương 355
- Chương 356
- Chương 357
- Chương 358
- Chương 359
- Chương 360
- Chương 361
- Chương 362
- Chương 363
- Chương 364
- Chương 365
- Chương 366
- Chương 367
- Chương 368
- Chương 369
- Chương 370
- Chương 371
- Chương 372
- Chương 373
- Chương 374
- Chương 375
- Chương 376
- Chương 377
- Chương 378
- Chương 379
Pháp Sư Đôi Mươi
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.