Do phải dậy quá sớm, người Hoàng uể oải không còn sức sống, cậu ngó xuống dưới nhà vẫn chưa có dấu hiệu của mẹ xậu về nhà, bèn phóng lên giường với dự định ngủ một giấc cho thật đã đời.
Lát sau, Hoàng miên man đi vào giấc ngủ, bà Châu cũng đi chợ về, tìm khắp nơi không thấy con trai đâu, cất làn vừa đi chợ về cá chắc chỉ cần mở cửa ra sẽ nhìn thấy nó nằm trên giường. Sáng nay c* cậu không biết đã dậy từ lúc nào đưa Mai về nhà, khi bà tỉnh dậy đã không thấy hai đứa đâu.
Quả nhiên không sai. Tật ngủ nướng chẳng bao giờ sửa được cả.
Cái tướng ngủ xấu tợn thật.
Bà châu lấy chân khều khều tay con trai đang ngủ kia, gọi giật dậy.
"Biết bây giờ là mấy giờ rồi không? Dậy mà phụ mẹ nấu cơm."
Hoàng vội vàng lấy cái gối úp vào mặt bịt kín tai lại làu nhàu.
"Mẹ ơi nhưng mà con buồn ngủ lâm."
"Không nhưng nhị gì cả. Lâu mới về với mẹ thế mà chẳng chịu nói chuyện với mẹ gì cả. Chắc cùng lắm cũng ngủ với đi đâu mất như mọi lần ấy. Cả ngày có thấy tăm hơi đâu?"
Bà Châu vừa nói vừa bỏ đi xuống chân cầu thang.
Được lắm mẹ ơi, cách gọi này hữu hiệu đấy. Con hai mắt đã thao láo ra không dám nhắm nữa rồi đây. Đứa nào nhắm mắt đứa đấy là đồ bất hiếu, phải không mẹ?
Cậu lừ đừ vào nhà tắm rửa mặt cho tỉnh ngủ, trong đầu vẫn là một chuỗi những suy nghĩ vẩn vơ liên quan đến chuyện cái quan tài kia.
"Mẹ để con nhặt rau cho."
"Ừ. Đằng kia."
Bà Châu đang nấu cơm trưa dưới bếp. Hoàng ngồi xuống ghế nhặt rau, đang định tìm chuyện để kể với mẹ thì bà Châu lại mở lời trước.
"Nay đi chợ qua nhà Mai thấy nhà nó đang um sùm lên."
Website TruyenLau.com
"Sao thế ạ? À vâng nay nhà nó có giỗ còn gì. Đông người là đúng."
"Biết là nhà nó có giỗ rồi nhưng mà nãy nghe phong thanh hình như nhà chồng con bé lại đến đấy làm to chuyện lên ấy."
"Gì cơ? Ý mẹ là nhà chồng cô của Mai ấy ạ?" Website TruyenLau.com
"Ừ đúng rồi đấy."
"Sao thế nhỉ? Con nghe nói nhà đấy đã từ mặt con dâu xem như không có quan hệ gì nữa mà?"
Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Mẹ cũng không rõ nữa. Nhưng thấy om sòm quá nên cũng không đứng lại."
"Mẹ... Con cần ra ngoài một lát, mẹ cứ nấu cơm đi nhé, lát còn về ăn."
"Ờ. Lại đi."
Hoàng nói xong tức tốc khoác áo vào phi xe ra nhà Mai, trong lòng bồn chồn không yên. Vậy thì thủ phạm yểm hài cốt gần như chắc chắn nằm trong nhà chồng của cô Tâm thật. Điều đấy lại càng thêm khẳng định lý luận của cậu là đúng.
Đúng là vừa ở cổng tới nơi xong cậu phát hiện thấy nhà Mai đông kín người. Hàng xóm hiếu kì đứng ngoài đường vàn tán chỉ trỏ soi mói, người thân trong nhà mặt ai cũng căng thẳng. Cậu dựng xe bên ngoài, len qua đám đông kia chạy vào được khuôn viên nhà Mai, rút điện thoại gọi cho cô.
"Mày ơi ra ngoài sân dẫn tao đi đằng khác với. Chen chân không nổi qua cửa nhà mày."
"Sao mày biết mà đến đây đấy? Thôi được rồi từ chờ tao tí."
Giọng Mai có vẻ rất căng thẳng nhưng cô hành động nhanh gọn lẹ. Chỉ trong phút mốt cô đã đứng bên cạnh Hoàng túm lấy tay cậu dẫn vài trong nhà.
Nhà Mai làm kiểu sân vườn, nhiều cửa nhỏ đi ngang vào nhà khách, Mai dẫn cậu vào trong góc phòng khách, đúng là đông thật. Cả họ ngoại lẫn nội nhà cô Tâm cùng đến đây. Nhà chồng cô kéo sang đây khá nhiều? Để làm gì thế?
Hoàng trợn mắt nhìn người đàn bà già với những vết đồi mồi chi chít trên mặt một cách đáng sợ, hai hốc má hằn vào da nhăn nhúm lại những vết to lớn, cộng thên đôi mắt to nhưng trắng đục trợn lên phát khiếp. Đúng là tâm sinh tướng, bà ta trông chẳng khác gì mụ phù thủy trong các bộ phim hoạt hình mà cậu hay xem. Khi sống đối xử độc ác với con dâu, chết đi đến giờ muốn gì ở cô đây?
Oh...
Điều đáng chú ý hơn là bên cạnh bà ta là bốn người con trai quỳ xếp thành hàng ngang từ bé đến lớn, ai nấy đều chít khăn tang trắng muốt. Người thứ trai lớn thứ hai đang ôm thứ gì trước ngực, như là bài vị???
Cậu hiểu ra rồi. Đây là chồng cô Tâm, và ba đứa con của cô ấy. Vì đẻ sát nhau nên đứa lớn mới có 15 tuổi, đứa bé cũng chỉ 11 tuổi. Đứa con trai lớn bặm môi nhắm chặt mắt lại không quan tâm đến chuyện xung quanh, còn người cha vô tâm kia cứ lờ đa lờ đờ, hình như vẫn phê pha trong men rượu.
Gì đây? Rủ nhau tới đây tấu hài làm trò cười cho thiên hạ à?
"Con Tâm sống làm người nhà họ Lương, chết làm ma nhà họ Lương. Bát nước đổ đi rồi giờ các người lại muốn hất lại à? Đâu có dễ thế đâu? Nhà chúng tôi không có nhu cầu di dời hay tút tát lại phần mộ của con dâu, ai cho các người đụng mà dụng???"
"Này cái bà già kia, đừng có mà già mồm ở đây. Mang cả bài vị con gái tôi đến đây ôm ấp làm gì? Tôi nói cho biết nhé, lúc nó còn sống bà làm nó khổ như một con chó. Sống chui sống nhủi, cơ cực nhem nhuốc, gia đình chúng tôi đã không bắt đền bà vì hành hạ nó thì thôi. Đến lúc nó ốm đau bệnh tật chỉ có nhà tôi thuốc thang chạy chữa, bà và con trai bà vứt nó nơi xó nhà cho nó nằm một mình. Giờ bà còn đến đây già mồm à? Tới lúc chết một tay gia đình tôi ma chay cúng kiếng, duy chỉ có cái quan tài là bà mua được cho nó thôi, bài vị thằng bé đang cầm trên tay kia bà có chắc ngày thường bà sờ được vào nó quá đầu ngón tay không? Giỗ chạp hàng năm nhà này vẫn phải vêu mặt đi lo đây này. Người nhà gì cái loại mẹ con nhà bà??? Bà tin tôi g**t ch*t bà không?"
Người phụ mữ trung niên đứng ra chửi một cách mạnh mẽ đi vào lòng người kia không ai khác chính là bác gái của Mai, cũng là chị gái ruột của cô Tâm, là người đã được cô Tâm về nhà báo mộng.
"Cái gì cái gì??? Các người tin tôi kiện các người về tội xâm phạm thi thể người khác không? Nó đã là dâu nhà này nghĩa là không còn quan hệ gì với nhà mấy người nữa. Bao năm qua xác nó đâu thì để nó nằm yên đấy đi."
Wow... Lý luận xàm xí gì vậy hỡi ôi người mẹ chồng vĩ đại kia? Người ta sang cát thì cũng tốt chứ sao? Bà ta ra vẻ quan tâm con dâu thế này làm gì? Trừ khi bà ta có tật giật mình.
"Bà ta dẫn con trai cùng người nhà đến đây để làm loạn nhà tao lên, từ lúc tao về tầm 30 phút là đã ăn vạ cào cửa rồi. Bố mẹ với cả bác tao cũng nín nhịn lắm không làm gì trái khoáy cả. Vì căn bản nay ngày giỗ của cô, muốn cho cô có về nhà thì cũng có chút bình yên. Nhưng mà..."
"Ừ ừ, tao hiểu."
Cậu thấy Mai thở dài ngao ngán. Mục đích của việc đến đây thế là xong rồi đấy.
"Bà ta chỉ muốn mọi người rời hài cốt của cô về chỗ cũ thôi ấy hả?"
"Đúng rồi đấy chỉ có thế thôi. Cáu gắt thật sự. Lại còn lôi mấy đứa cháu ra đây nữa chứ. Trẻ nhỏ nó có biết gì đâu?"
Cậu thấy đôi bên cãi cự kịch liệt vô cùng, trong lòng chán nản không muốn ở lại, bảo Mai dẫn mình ra khỏi nhà khách, cô tiễn cậu qua cổng, Hoàng trước khi đi vẫn dặn cô câu cũ.
"Có chuyện gì thì báo ngay cho tao nhé. Tao chờ."
"Biết rồi biết rồi. Đi đi."
"Ừm."
Hoàng đi về nhà bắt đầu xâu chuỗi những sự kiện vừa lướt qua trong đầu. Nếu như vì hiềm khích mẹ chồng con dâu bà ta độc ác tới nỗi yển bùa mà cả đóng đinh vào người cô Tâm để cô không thể nào siêu thoát được thì nghiệp của bà hơi bị to đấy. Độc ác hơn cả độc ác.
"Về rồi à? Sao, đi hóng có kết quả gì không?"
"Có một tí thôi ạ. Mẹ chồng nhà này làm loạn lên bên đấy yêu cầu rời hài cốt về lại chỗ cũ. Tất nhiên phía bên nhà Mai không chịu. Thế là ầm ĩ lên. Mà ấy, còn cho cả bài vị tới đây nữa. Thật chẳng ra thể thống gì. Mà mẹ biết bà mẹ chồng không?"
"À... Bà Loan ấy hả? Có, người cùng làng thì biết sơ sơ một ít. Thi thoảng có hay thấy ở chùa mẹ hay đi. Mà với cả hôm qua vừa gặp xong."
"Dạ? Mẹ... Mẹ gặp ở đâu cơ???"
"Gặp ở nhà thầy pháp hôm qua mẹ đi lễ với bác Lan ấy. Thấy bà ta rũ rượi đầu tóc mặt bần tha bần thần bước ra trước khi mẹ vào nhà thầy. Chắc đi cúng kiếng cái gì đấy thôi. Trông thiếu sức sống lắm, mà chắc cũng không để ý đến mẹ nữa, mẹ cũng không chào luôn. Sau rồi mẹ vào thì bà ấy về."
"Sao... Sao cơ???"
Hoàng nghe xong thì sợ hãi nhớ lại tối hôm qua, khoảng khắc cậu cùng Mai đi qua căn nhà ngập tràn âm binh ấy.
Lẽ nào... Lẽ nào là???
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295
- Chương 296
- Chương 297
- Chương 298
- Chương 299
- Chương 300
- Chương 301
- Chương 302
- Chương 303
- Chương 304
- Chương 305
- Chương 306
- Chương 307
- Chương 308
- Chương 309
- Chương 310
- Chương 311
- Chương 312
- Chương 313
- Chương 314
- Chương 315
- Chương 316
- Chương 317
- Chương 318
- Chương 319
- Chương 320
- Chương 321
- Chương 322
- Chương 323
- Chương 324
- Chương 325
- Chương 326
- Chương 327
- Chương 328
- Chương 329
- Chương 330
- Chương 331
- Chương 332
- Chương 333
- Chương 334
- Chương 335
- Chương 336
- Chương 337
- Chương 338
- Chương 339
- Chương 340
- Chương 341
- Chương 342
- Chương 343
- Chương 344
- Chương 345
- Chương 346
- Chương 347
- Chương 348
- Chương 349
- Chương 350
- Chương 351
- Chương 352
- Chương 353
- Chương 354
- Chương 355
- Chương 356
- Chương 357
- Chương 358
- Chương 359
- Chương 360
- Chương 361
- Chương 362
- Chương 363
- Chương 364
- Chương 365
- Chương 366
- Chương 367
- Chương 368
- Chương 369
- Chương 370
- Chương 371
- Chương 372
- Chương 373
- Chương 374
- Chương 375
- Chương 376
- Chương 377
- Chương 378
- Chương 379
Pháp Sư Đôi Mươi
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.