"Sao mặt mày thất thần thế kia? Nhà bị mất sổ gạo à?"
"Điên. Thôi tám rưỡi hơn rồi, về nhà chứ kẻo mẹ tao về trước không thấy tao ở nhà lại lo."
"Bác Châu đi đâu à?"
"Thấy không nói gì nhưng hình như là đi cúng lễ cúng đàn gì đấy. Lên nhà lấy áo khoác đi rồi đi, ngoài kia lạnh lắm."
"Ờ."
Cậu đi ra ngoài sân lấy xe trước, Mai ra sau, vừa xỏ tay vào áo vừa đóng cổng.
"Đi đường làng đi đừng đi đường lớn nữa. Lâu lắm rồi chưa vòng qua đường đấy."
"Ừ."
Đường làng là con đường tắt về nhà chỗ cậu. Nó là đường bê tông nhỏ không có đèn đường chiếu sáng, xung quanh lại chỉ có mấy nhà từ xưa, toàn là con cháu thanh niên đều đi làm ăn xa chỉ còn các cặp vợ chồng già cũng lũ trẻ con, thành thử khu này luôn vắng lạnh nhưng yên bình. Hồi còn đi học phổ thông Hoàng cũng hay đi vào đường này, vừa để về nhanh hơn mà vừa có bóng cây mát.
Cậu rẽ trái vào con đường kia, đi được một đoạn Mai không nói gì, bỗng nhiên phía xa cậu nhìn thấy nhang nhác có bóng vài người đứng thấp thỏm trước cổng nhà nọ.
Tién thêm một đoạn nữa, cậu phát hiện có nhiều hơn hai người đang đứng trước sân nhà kia. Mắt người nào người mấy đều dữ tợn quay lại khè vào mặt Hoàng như cố ý dọa nạt.
Tay lái Hoàng hơi lạc đi, nhưng rất nhanh sau đó đã điều chỉnh. Mai phát hiện ra sự chếnh choáng này thì nghển cổ ra phía trước.
"Đi đứng kiểu gì đấy? Không đi được thì để tao đi cho."
"À ừm..."
Một đám âm binh đứng la liệt từ sân tràn ra ngoài đường, Hoàng phải giả vờ như không nhìn thấy chúng, nếu chúng biết cậu nhìn thấy nhất định sẽ tìm cách moi mắt cậu ra hoặc đeo bám về nhà. Thật sự bị bọn này đeo vào rất phiền toái. Hơn nữa đám âm binh này có vẻ rất mạnh, xem ra người tu luyện và nuôi dưỡng chúng không phải loại tầm thường.
Cậu đi từ từ qua ngôi nhà kia, nhà cũ lụp xụp nhưng ở giữa sân có một bàn thờ. Ngày trước đi qua thì không để ý lắm, nhưng giờ trông lại cậu đã biết đấy là bàn thờ âm binh. Để xem nào, ai là chủ nhân của cái nhà này nhỉ? Website TruyenLau.com
"Ơ, bác Châu kìa?"
Mai đưa tay chỉ vào căn nhà ánh đèn lờ mờ kia. Hoàng cũng đưa mắt nhìn vào, đúng thật rồi, bà Châu và một người nữa đang chắp tay khấn vái gì với một ông già lưng còng ăn mặc rách rưới. Xem ra ông ta cũng là một pháp sư. Sao cậu lại không biết đến sự tồn tại của lão nhỉ?
"Mày biết đấy là ai không?"
"Biết chứ. Ông Mười ấy."
Website TruyenLau.com
"Là ông nào?"
"Mày còn nhớ cái ông hay đi bắt rắn ngoài đồng không? Ông còng còng lưng mà hồi bé hai đứa mình cứ tưởng là ngáo ộp ấy."
"A..."
Hóa ra là ông ấy. Hoàng còn tưởng ông ta là một lão già cô độc không con không cháu chứ. Hóa ra là pháp sư, trình độ chắc hẳn khá cao tay. Mẹ cậu đi xem bói ở đây cũng không tệ. Còn việc nuôi âm binh thì hầu như ai trong nghề cũng có, cậu cũng không đả động gì đến làm gì. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Cậu chở Mai về nhà đưa chìa khóa cho cô mở của trước rồi đi lên phòng. Theo thói quen mỗi khi chỉ có mình Hoàng ở nhà, Mai mở tủ lạnh ra nhìn đồ ăn trước. Cậu quay đi quay lại không thấy Mai đâu, lúc hoảng hốt xuống nhà thấy cô đang thò tay ra bóc bánh ăn.
"Hà Thanh Mai."
"Gì? Sao đọc cả họ cả tên cúng cơm nhà người ta ra thế? Đánh cho giờ."
"Mày cứ la mày giảm cân nhưng miệng thì liên tục nhai không để cho nó nghỉ. Mới một thời gian không gặp mà giờ mày đã béo lên rồi đấy."
"Mặc kệ."
Mai vừa nói vừa ôm túi bánh lên tầng đi qua cả người Hoàng. Hình như cậu quên rồi, mỗi khi buồn cô có thói quen ăn rất nhiều.
Cậu lò dò bước lên theo, bâng quơ hỏi đại một câu mà từ lâu đã có ý muốn biết.
"Sau khi chia tay lão kia, hai bên vẫn không có dấu hiệu quay lại, không ai chịu nhường ai?"
"Dở hơi à? Chia tay thì chia tay luôn chứ. Ai lại quay lại bao giờ? Người lớn với nhau cả rồi."
Mai bỏ miếng bánh vào miệng, vừa ra ban công vừa ăn.
"Này này đừng có mà vứt luôn vỏ ra ngoài đấy, không mai mẹ tao lên mà thấy lại đánh tao."
Mai không nói gì, lườm Hoàng một cái rõ sắc nhưng miệng vẫn nhai. Hoàng cũng đi ra đấy đứng cùng với Mai,
"Này, còn buồn nữa không?"
"Không, tao không buồn, sau khi chia tay tao chỉ ăn nhiều hơn thôi. Làm ơn đừng nhắc mấy chuyện này trước mặt tao nữa. Tao đã cố quên rồi. Mày biết đấy, cái gì cứng quá thì gãy, mà tao gồng một mình mãi rồi, nhìn xem phía bên kia bập bênh có chút nào muốn chơi với tao không? Tao thậm chí còn chưa thấy lão một lần quan tâm thật lòng. Lão chưa từng coi tao là người yêu ấy. Chắc chia tay tao coi như bớt được một gánh nặng phiền toái, lão mừng lắm ý nhỉ? Đời tao xem như chưa xuất hiện người nào tên Tùng đi."
Chọc nhầm phải ổ điện rồi...
Trong đầu Hoàng lại hiện lên hình ảnh Tùng châm điếu thuốc trong đêm tối, cái hôm đánh nhau với cương thi, từ lúc đi tới lúc về Tùng như một người mất hồn. Đáng lý ra cậu nên an ủi Mai và bày cách cho hai người làm hòa lại.
Nhưng mà thôi. Hyhy, chia tay đi càng tốt, cậu không muốn để bạn mình phải tiếp tục khổ sở nữa đâu. Lần đầu gặp mặt Hoàng cũng có ưa Tùng đâu.
"Thế tối nay ngủ lại đây nhá."
"Không, tí sang phòng bác Châu ngủ. Tao vẫn ám ảnh hôm nọ ngủ tại giường mày sáng về có ngay một vết thương nơi cổ như có ai cấu vào ấy. Cũng may là mày còn rạch máu vào cho tao. Ui không thể quên nổi cái giọt máu đen tiết ra từ bả vai tao. Ghê tởm."
Ơ...
Mai nhắc Hoàng mới nhớ ra, đúng là có lần Mai bị thế thật. Cậu tới tận bây giờ vẫn chưa hiểu nguyên nhân vì sao Mai lại bị như vậy.
Bỗng nhiên trong đầu cậu lại hiện ra khuôn mặt Giao Linh. Có lẽ nào là Giao Linh đánh Mai không nhỉ?
Nghĩ xong câu lại thấy hư cấu. Mai có làm cái gì để Giao Linh phải động thủ đâu chứ.
Bỗng nhiên hai dứa lại có một khoảng thời gian im lặng, Mai nhìn xuống đèn đường dưới nhà, ngẩn ngơ không hiểu đang nghĩ gì. Hoàng thì cắn răng cắn lợi lại trong lòng bứt rứt, bỗng nhiên lại nhớ đến Giao Linh, không biết con bé bây giờ có ổn không.
Theo tình trạng con búp bê thì Giao Linh không thể bị hãm hại được. Chắc lấy lại thần thức rồi nên đã cắt hết mọi thứ đi.
Một lúc sau phía dưới nhà có tiếng mở cổng, bà Châu phát hiện bên ngoài có thêm một đôi dép, biết ngay là Mai tới chơi.
"Mẹ về đấy à?"
"Mai đấy à? Con về lúc nào sao không ra bác chơi."
"Con mới về ạ."
Mai nghe tiếng mẹ Hoàng về thì phi thẳng xuống nhà ôm chầm lấy bà.
"Bác tưởng mai nhà con có giỗ gì cơ mà."
"Dạ. Hoàng mới tới đón con sang chơi. Sáng mai nó lại đưa con về sớm, tối nay con ngủ với bác nhớ."
"Thế à? Đi, qua đây bác cho cái này."
Hoàng á khẩu, cảm thấy địa vị trong nhà nên đổi tráo lại Mai mới là con gái bà, còn Hoàng là con hàng xóm.
Cậu tự an ủi bản thân, đi lên nhà mở túi đồ ra. Cũng may trong khi về quê biết có dính chút chuyện của Giao Linh nên đã mang ít đồ nghề về. Sang mai đưa Mai về nhà nhất định phải mang theo đề phòng.
Như ban nãy cậu nghe nói từ lúc 4h sáng người nhà Mai đã ra bốc mộ rồi. Thường thì người ta chọn lúc trời sắp sáng hoặc lúc tối để bốc mộ, tránh cho hài cốt tiếp xúc với ánh mặt trời.
Cậu nhắn tin cho Mai dặn sáng mai nhớ dậy sớm dẫn cậu ra mộ, ban đầu Mai chối, giãy đành đạch vì sợ, nhưng Hoàng nói đi nói lại vài câu, không biết khi nào mà lại xuôi xuôi, ngày mai quyết định dậy sớm đi cùng.
Sáng hôm sau hoàng dậy rất sớm nhưng không dám mở điện lên, Mai cũng dậy từ lúc nào, rón rén đi từ phòng bà Châu sang chỗ cậu.
"Trời tối thế này còn muốn đi à?"
"Phải đi chứ, 4h bât đầu mà giờ hơn 4h rồi."
"Được."
Một người lén mở cửa một người lén dắt xe, cậu phải dắt bộ xe cách một đoạn khỏi nhà rồi mới dám nổ máy vì sợ bà Châu biết được lại quở.
Lâu lắm rồi Hoàng mới chạy xe ra đồi cây Lim. Đường đi xung quanh toàn ruộng mía, ruộng sắn nhà người ta, gió lùa vào lạnh buốt sương sớm rơi lộp bộp vào đầu. Mai ngồi sau rét run cầm cập, vừa chửi rủa Hoàng vừa sợ hãi.
Cả nghĩa địa bên mạn đồi bao la, nhưng từ xa Hoàng đã thấy bóng đèn sáng ở ngoài kia,biết Mai sợ, cậu nắm chặt tay Mai lại, kéo băng băng cô đi sau mình.
Cánh đàn ông lớn tuổi trong nhà thấy sự xuất hiện của hai đứa thì rất tức giận. Đặc biệt là bố Mai, nhưng Mai mở chiêu nước mắt cá sấu, ông đành thôi.
"Hai đứa ra đây làm gì? Chuyện của người lớn chứ chuyện của chúng mày à? Cút về!"
"Bố. Con muốn ra với cô mà..."
"Được được. Tùy chúng mày."
Hoàng quan sát thấy họ đã đào được gần đến đích, không thèm để ý đến bố của Mai cùng nỗi sợ ông nữa. Một người đàn ông phát hiện ra đã thấu quan tài thì báo hiệu cho cộng sự dừng tay, ông ta lấy chiếc xẻng, cào nhẹ nhàng từng lớp đất phía trên đi, nghe cái cốp một tiếng. Tiếng lưỡi xẻng va chạm kim loại với một vật khác.
Cậu đứng vươn người lên, phát hiện thấy có 5 cái đinh đóng vào 5 vị trí quan tài. Ai nấy nhìn nhau ái ngại, không biết ai giở trò đóng đinh hãm hại người ta?
"Vậy là đúng như em nói rồi, em bị loại vô phúc nào đóng đinh cố định tứ chi em hả em ơi? Mau, mau mở ra cho chị nhìn mặt em, xem em làm sao lại không về nhà với chị được nào?"
Bác gái của Mai thấy vậy thì rùng mình, khóc lên khóc xuống, giục những người kia cậy nắp quan tài ra, để xem còn gì bên trong.
Những người đàn ông cẩn trọng cạy nắp quan tài ra, mùi thi hài lâu năm dưới lòng đất cộng thêm chướng khí không được thoát ra làm sình bộ hài cốt lên.
Bao nhiêu năm nhưng thịt không có dấu hiệu bị thối rữa. Da mặt dính nhăn lại vào xương cho hàm răng trồi ra, màu vàng cùng chất dịch nhầy khắp cơ thể.
Ơ...
Nhìn qua quan tài không thấy gì bất thường thế nhưng thi hài bị mai táng ngược, đầu nó bị đặt ngay dưới tấm bia thế kia, bảo sao hiện về la rằng bị đè đá vào cổ.
Mai sợ hãi trước màn cậy nắp này, lại ngửi thấy mùi chướng khí, cả người khó chịu bám lấy tay Hoàng.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295
- Chương 296
- Chương 297
- Chương 298
- Chương 299
- Chương 300
- Chương 301
- Chương 302
- Chương 303
- Chương 304
- Chương 305
- Chương 306
- Chương 307
- Chương 308
- Chương 309
- Chương 310
- Chương 311
- Chương 312
- Chương 313
- Chương 314
- Chương 315
- Chương 316
- Chương 317
- Chương 318
- Chương 319
- Chương 320
- Chương 321
- Chương 322
- Chương 323
- Chương 324
- Chương 325
- Chương 326
- Chương 327
- Chương 328
- Chương 329
- Chương 330
- Chương 331
- Chương 332
- Chương 333
- Chương 334
- Chương 335
- Chương 336
- Chương 337
- Chương 338
- Chương 339
- Chương 340
- Chương 341
- Chương 342
- Chương 343
- Chương 344
- Chương 345
- Chương 346
- Chương 347
- Chương 348
- Chương 349
- Chương 350
- Chương 351
- Chương 352
- Chương 353
- Chương 354
- Chương 355
- Chương 356
- Chương 357
- Chương 358
- Chương 359
- Chương 360
- Chương 361
- Chương 362
- Chương 363
- Chương 364
- Chương 365
- Chương 366
- Chương 367
- Chương 368
- Chương 369
- Chương 370
- Chương 371
- Chương 372
- Chương 373
- Chương 374
- Chương 375
- Chương 376
- Chương 377
- Chương 378
- Chương 379
Pháp Sư Đôi Mươi
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.