Cậu hoảng hốt quan sát khuôn mặt người kia. Đầu tiên là bất ngờ rồi tiếp đến là tức giận, những sự tức giận hằn lên các tia mạch máu đỏ trên mắt khiến nó trợn lên to tướng, trông dữ dằn như mắt các pho tượng giữ đền mà cậu hay gặp.
Lão ta chạy một mạch đến chỗ hai thầy trò, giơ chiếc xẻng trên tay ra vung về phía sau lấy đà, miệng hét lớn.
"Aaaa..."
Thôi xong! Hoàng không có thời gian phân tích tình hình, biết lão Long vẫn đang chuyên tâm công việc, không kịp phản ứng gì vội vã lao về phía trước làm lá chắn cho lão, tay cũng cầm chiếc cuốc khi nãy đào huyệt, hất ra đằng trước đỡ một đòn từ gã trưởng trạm này.
"Keng..."
Hai lưỡi kim loại cùng lúc va vào nhau tạo thành tiếng kêu đinh tai nhức óc vô cùng, lão Tuấn bị mất đà, văng về phía sau ngã khuỵu xuống rồi lại đứng lên phẫn nộ.
"Lũ khốn nạn các người đừng ngăn cản ngày tao đoàn tụ với vợ."
Nói xong liền đấy lão lại chạy lên tiếp vung lưỡi xẻng trong vô thức như thù hằn lắm. Một khi đánh nhau mà không chơi chiêu thức gì cứ ỷ mình manh động với có vũ khí phi như trâu điên thế này thì thằng đón đòn chỉ có nước chết một nửa.
Hoàng ngao ngán lùi về phía sau đỡ đòn tránh cho lão ta vồ vập về phía ông Long đang làm phép, đợi lão ta ra đòn nhằm vào mặt cậu, lúc này cậu mới nghiêng mình sang ngang, hay tay đưa cuốc về phía trước đỡ đòn, dưới chân đá một cước vào phía ống đồng của lão khiến lão nằm sõng xoài dưới đất, bị một vố đau, vị trưởng trạm không đứng dậy nổi, lão ta cố lê lết lấy thân xẻng chống gậy đứng lên, đi khập khiểng.
"Thằng ôn con này, mau cút ra khỏi tầm mắt tao..."
"Ông mù quáng quá rồi."
Hoàng lắc đầu thở dài ngao ngán nhìn bóng già tàn tạ trước mặt mình. Cậu vẫn đứng phía trước lão Long để bảo vệ lão khỏi phân tâm, điều mà có thể khiến thầy cậu tàu hỏa nhập ma.
"Là mày tự tìm tới cái chết. Không phải tao cố ý giết thêm một hai mạng người."
Cậu cau mày lại không hiểu lời lão ta nói gì, bỗng nhiên thấy lão lôi một chiếc sáo trúc mão mèo giắt bên hông ra đưa lên miệng kéo dài một hơi. Hoang mang tự nhiên đang điên máu đánh nhau lại thổi nhạc? Bị thần kinh à?
TruyenLau
Sự ngẩn ngơ đến ngáo của Hoàng khiến cậu đứng đực ra đấy không hiểu chuyện gì, tiếng sáo này chỉ lấy một hơi dài vang lên quãng cao chứ không theo một bản nhạc nào hết. Nó giống như là một sự báo hiệu cái gì đó thì đúng hơn.
Phải rồi, báo hiệu gì?
Khả năng phán đoán của cậu không sai, đúng lúc đang ngẩn ngơ, phía chân cậu bắt đầu cảm thấy ran rát ngưa ngứa, như có thứ gì trườn bò lên cổ chân cậu. Hoàng thấy nhột nhột bèn nhùn xuống dưới.
TruyenLau.com
Áaaaa...
Lần này cậu thảng thốt thật sự, nhưng không dám hét lên mà nén lại trong người, sợ lão Long giật mình phân tâm. Một bầy rắn đen nhem nhuốc đang tiến tới chỗ cậu, chúng chui ra từ hai bên góc phòng, tiến về phía cậu và cái huyệt kia, lưỡi đỏ lét thò ra thò vào khiến cậu buồn nôn.
Hoàng nhảy vội ra đằng sau, đưa chiếc cuốc như tay ra, rắn bò tới đâu cậu vung cuốc tới đấy, thế nhưng một con vừa chẻ đôi ra thì con khác lại phóng lên phi vào người cậu.
Đù. Là chúng mày tự tìm cái chết.
Website TruyenLau.com
Hoàng quờ tay ra đằng sau lục túi vải đựng đồ của hai thầy trò, lôi cây kiếm mà Cao Tuệ Mẫn tặng ra, biết đây không phải rắn bình thường, thôi thì đành tặc lưỡi, vuốt lưỡi kiếm ra mu bàn tay một đường, máu dính từ đầu nhọn tới cuống cầm kiếm. Lúc này thì có thể yên tâm cười hề hề, cậu đưa tay lên nếm mùi máu tanh của mình, vung về phía trước.
Lưỡi kiếm có mùi máu pháp sư, đám rắn này rất tinh, ngửi thấy mùi máu một số con lườn ra phía sau quay đầu lại chùn ngay, một số con điếc không sợ súng vẫn lao đầu vào phía trước bị cậu cho một nhát kiếm chia làm hai khúc, oằn oại một hồi chúng biến tan mất xuống dưới đất. Lũ này khiến cậu phải mất thêm máu thực bực mình. Mất mươi phút sau mới thực sự khiến chúng biến mất hoàn toàn. Quay đầu lại thấy sợi chỉ đỏ cuối cùng đã sáng rực hoàn toàn. Một thứ đỏ tròn như hồn phách chạy từ hình nhân rơm kia lao thẳng vào ngón tay cái xác người con gái kia, khiến ngón út được buộc đầu chỉ bắt đầu cử động. Khi này lão Long mới được thả lỏng thở phào nhẹ nhõm.
"Không được!!!!!"
Giây phút lão Tuấn phát hiện hồn phách người vợ nhập vào thân xác chính chủ thì hét lên căm phân. Lão ta khập khiễng điên cuồng chạy lại phía quan tài gào lên thảm thiết như mới đánh mất thứ gì quan trọng. Hoàng vội đưa tay ra cản nhưng bị lão Long ngăn lại.
"Kệ đi, hắn ta không làm được trò gì đâu."
Cậu lại thắc mắc thêm lần nữa, lão Tuấn đã đứng ngay cạnh thân xác người vợ, hắn ta đưa tay áp lên vai cô day day, miệng lầm bầm.
"Này này, em có linh khí rồi thì khi mở mắt phải là Sen chứ không phải em. Anh không mong em mở mắt chút nào hết. Từ từ, từ từ đã."
Lão ta run rẩy lôi trong túi áo ra một chiếc hộp gỗ lim đen chạm hình hoa Sen.
Tên khùng này, nhìn qua là biết hộp đựng linh hồn Sen.
Mở chiếc hộp ra chỉ có một chiếc trâm cài khắc hình hoa sen, ở giữa có một viên ngọc trai.
Hở? Trâm cài áo?
Lão Long không khó để nhận ra chiếc trâm cài áo làm từ bạc trắng này năm xưa khi hành quân thắng lợi, ngày giải phóng, Lâm đã mua bạc về, tự tay chế tác, tự tay khảm ngọc trâm cài hoa sen cho Sen. Thật ra lão không chắc cái trâm cài áo này đại đội phó tính tặng ai, chỉ biết khi vừa chế tác xong đã được Sen cầm lên thích thú, hắn ta ngượng chín mặt, và nghiễm nhiên nó là của Sen.
Vì hoa Liên cũng chính là hoa Sen.
Nghĩ đoạn thầy Long thở dài, thuật nhốt hồn trong đồ vật quý giá của chính chủ, cái này không khó để bắt gặp. Tên trưởng trạm đã không ngần ngại nhốt Sen vào trong chiếc trâm cài áo để giữ lại cô ta bên mình. Đồ vật mà Sen trân quý giờ lại là thứ trân quý của lão ta.
Tại sao con người lại có thể ngu ngốc đến mức như vậy?
Quay trở lại với tên trưởng trạm, hắn ta run rẩy thắp sáng bốn ngọn nến góc phòng lên, điên cuồng dán bùa chú xung quanh quan tài, mặc thây hai thầy trò đang nhìn mình bằng ánh mắt thương hại, hắn tiếp tục công việc của mình. Hoàng vẫn luôn thắc mắc tại sao thầy lại không làm gì để hắn mặc nhiên lộng hành đến thế, hóa ra có lý do cả.
Người vợ kia của hắn...
Phải... Đã tỉnh rồi...
Chỉ là cô gái đáng thương kia đang nhắm mắt lại nhìn người chồng của mình đang làm trò gì trước mặt hay thôi.
Lão Tuấn gõ mỏ tụng chú mãi không được, hắn ta chuyển qua đốt bùa, vẫn không được, liền tức giận quay lại nhìn hai người.
"Hai thằng khốn, mày... chúng này đã làm gì rồi?"
Lão Long nhún vai cười.
"Không có gì đâu, chỉ là hồn vợ ngươi nhập xác rồi mặc nhiên hồn Sen không thể nào vào được nữa. Một con người không thể có hai trái tim."
"Khốn nạn! Ngay từ đầu tao nên sớm biết là mày lừa tao, tao đã nghi ngờ mày có gì không đúng từ buổi chiều nói chuyện, cố tình đi sớm để làm phép cho vợ chồng tao đoàn tụ, nhưng mày còn đến sớm hơn cả tao. ch* đ*. Mày biết tao đã nhẫn nhịn chờ tới ngày này 20 năm nay rồi hay không? Từ lúc người này mất tao đã chuẩn bị cho kế hoạch này tới tận gần giỗ đầu của vợ tao. Vậy mà mày... Mày cùng thằng con mày đã phá hỏng, phá hỏng tất cảaa!!! Tao hận, hận hai đứa chúng mày!!!"
Hắn ta gầm lên thảm thương vô cùng, Hoàng nhìn thấy thật thương hại.
"Anh bảo người kia là vợ của anh, còn em thì sao? Em là gì?"
Một giọng nữ trầm buồn cất lên bên cạnh khiến ba người trong căn phòng bỗng nhiên có chút lúng túng. Cuối cùng cái xác trong phòng cũng chịu ngồi dậy.
"Hoa... Em..."
Lão Tuấn thảng thốt nhìn người con gái trước mặt nghẹn lời không nói được gì nữa.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295
- Chương 296
- Chương 297
- Chương 298
- Chương 299
- Chương 300
- Chương 301
- Chương 302
- Chương 303
- Chương 304
- Chương 305
- Chương 306
- Chương 307
- Chương 308
- Chương 309
- Chương 310
- Chương 311
- Chương 312
- Chương 313
- Chương 314
- Chương 315
- Chương 316
- Chương 317
- Chương 318
- Chương 319
- Chương 320
- Chương 321
- Chương 322
- Chương 323
- Chương 324
- Chương 325
- Chương 326
- Chương 327
- Chương 328
- Chương 329
- Chương 330
- Chương 331
- Chương 332
- Chương 333
- Chương 334
- Chương 335
- Chương 336
- Chương 337
- Chương 338
- Chương 339
- Chương 340
- Chương 341
- Chương 342
- Chương 343
- Chương 344
- Chương 345
- Chương 346
- Chương 347
- Chương 348
- Chương 349
- Chương 350
- Chương 351
- Chương 352
- Chương 353
- Chương 354
- Chương 355
- Chương 356
- Chương 357
- Chương 358
- Chương 359
- Chương 360
- Chương 361
- Chương 362
- Chương 363
- Chương 364
- Chương 365
- Chương 366
- Chương 367
- Chương 368
- Chương 369
- Chương 370
- Chương 371
- Chương 372
- Chương 373
- Chương 374
- Chương 375
- Chương 376
- Chương 377
- Chương 378
- Chương 379
Pháp Sư Đôi Mươi
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.