"Hoàng, mau mau lui 4 cái tiểu này ra khỏi đây, chuyển nó về mạn hồ phía trên kia cho thầy."
Lão Long giơ tay ra chỉ đạo gấp gáp, Hoàng đứng tắc ngơ, không hiểu ý thầy là gì.
"Còn đứng đực ra đấy làm gì nữa? Tao bảo mau mang mấy cái tiểu này lui khuất mắt đi!"
"Vâ... Vâng."
Hoàng bỗng sợ thái độ sốt ruột của thầy, vội vàng lui xuống, chạy nhanh hai chuyến nâng bốn cái tiểu kia ra khỏi tầm mắt về phía bên kia mạn hồ.
"Anh Long!"
Tiếng gọi càng ngày càng rõ ràng tiến đến phía hai bên thầy trò. Đến đây Hoàng trong đầu cũng đã phân tích được người kia là ai.
"Em chào thầy."
"Cả Hoàng nữa à?"
Lâm nheo nheo mắt nhìn Hoàng với tâm thế hơi bất ngờ.
Ông Lâm.
"Anh Long, anh không bị sao chứ?"
Ông Lam hốt hoảng nhìn cánh tay bị thương của lão Long, lập tức ngồi xuống phía dưới, đưa tay ra xem vết thương của sư huynh.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Tôi không làm sao. Sau cậu biết mà tìm tới tận đây vậy?"
Ông Long nhăn mặt lại vì đau, rút tay đau khe khẽ ra khỏi người Lâm, cắn răng chịu đựng.
"Anh còn phải hỏi. Tối này tôi thức xuyên đêm làm nốt tập hồ sơ ở trong phòng làm việc riêng trên trường, đột nhiên phát hiện khí tức nơi này đầy rẫy oán khí. Nghi có chuyện chẳng lành liền chạy tới đây xem."
Lão Long nghe vậy, xoa xoa cái trán hói bằng cánh tay còn lại, thở dài. Website TruyenLau.com
"Không có gì. Mặt hồ này thiếu ánh sáng mặt trời, trường lại xây trên nền đất khu tha ma cũ, oán ma oán quỷ lảng vảng khu vực này mạnh lên, tôi cùng với thằng này tới xem tình hình thế nào. Không ngờ lại bị mấy con quỷ yêu nhỏ nhoi này đánh đến gãy cả tay. Không có gì đáng ngại."
"Thật chứ?"
Ông Lâm đẩy gọng kính lên, nheo mắt nhìn thầy Long.
"Thật." TruyenLau
Lão Long gật đầu lia lịa, Hoàng đứng ngay bên, một câu tường thuật lại câu chuyện hai thầy trò vừa chứng kiến cũng không dám hé răng ra nửa lời, sợ lại lỡ miệng nói gì không đúng ý thầy mình.
"Mau, mau tìm người tới đây đỡ thầy trò nhà cậu ra ngoài."
Ông Lâm thấy ở cổ Hoàng bê bết máu thì phát hoảng, tất tưởi lôi điện thoại gọi điện cho nhân viên bảo vệ trường đang trực đêm tới đây, phải mất gần nửa tiếng sau, họ mới tìm ra được chỗ hồ nước phía sau tòa nhà này, thực sự nơi này rất kín và ít người phát hiện được. Đến nỗi ông Lâm phải đích thân ra dẫn đường họ vào đây thì mới xong.
Hai ông bảo vệ trạc trung niên dìu lão Long đi trước, tới lượt Hoàng, cậu lắc đầu nguầy nguậy.
"Không sao ạ. Em tự đi được."
"Cũng được."
Ông Lâm nhìn bộ dạng cậu, không quan tâm tới hành động kia nữa, trực tiếp tiến về phía trước, Hoàng chầm chậm theo sau, trong lòng còn nhiều dấu chấm hỏi đè nặng lên người, và đặc biệt là nỗi lo lắng về bốn cái tiểu vừa đưa ra phía mạn bờ hồ kia nữa.
***
Tầm 6h sáng, trời tờ mờ chưa tỏ với làn sương mờ, bà Liên đã tất tưởi mang làn đồ đạc đến phòng bệnh của chồng.
"Tên Lâm kia cũng không tệ, sắp xếp cho hai thầy trò chúng ta căn phòng Vip của bệnh viện."
Lão Long một tay đã được nẹp cố định bó bột, nằm trên giường bệnh vắt vắt vẻo vẻo.
Hoàng ngồi giường kế bên, cổ bị băng vài vòng trắng phía trên, cố gắng hóng hớt lại.
"Thầy còn không mau nhìn lại bản thân người ta bây giờ là ai à?"
"Ý mày là khinh thường tao? Á à thằng kia..."
"Á à ông kia...."
Bỗng nhiên chất giọng lanh lảnh cất lên từ phía cửa phòng. Mợ Liên với khuôn mặt tối sầm lại nhìn hai người đàn ông tronh nhà, kẻ thì bó cổ người thì nẹp tay mà vẫn còn tân trạng cà khịa nhau.
"Cái ông kia, còn không biết lỗi của mình, nằm đấy mà cười."
Cái bà cáu giận không phải là thái độ nhơn nhơn kia, mà là sự không màng sống chết nguy hiểm, dám cả gan hành động không qua ý kiến của bà.
Hoàng giật mình, ngồi ngay ngắn qua một bên. Chất giọng lanh lảnh kia của mợ làm cậu biết hồi còn trẻ giọng bà vĩ đại cỡ nào giữa núi rừng Tây Nguyên.
"Bà nó..."
"Im đi. Thấy cười khỏe thế này rồi chắc cũng không cần tôi đến chăm nữa đâu. Đồ đạc mang sẵn hết ở đây rồi đây này. Mau tự xuống lấy mà thay đi. Tôi đi về."
"Ơ kìa, tôi đùa mà..."
Lão Long mếu máo nhìn bà Liên bằng ánh mắt van xin khiến cậu nổi hết cả da gà. Có lẽ cậu nên lê lết ra ngoài thì tốt hơn.
Hoàng thở dài, xin phép hai vợ chồng thầy ra khỏi phòng hít thở không khí cho đỡ ngột ngạt. Bà Liên quan ngại về vết thương nơi cổ cậu, Hoàng xua tay báo chỉ trầy xước bên ngoài, không cần thiết phải quan trọng hóa nó quá. Nói đoạn, Hoàng mở cửa, rảo bước nhanh ra ngoài.
Cậu cố gắng cúi gằm mặt xuống, đi nhanh qua các hành lang chẹt cứng người. Kể từ khi nằm viện hồi đầu năm vì bị tên cùng phòng đâm, Hoàng mắc chứng bệnh ám ảnh bệnh viện đến sợ. Nó thường trực nơi sâu trong cậu, đó là cột mốc cậu không bao giờ quên, hễ cứ mở mắt ra, hành lang lại đông gấp 10 lần trong mắt người bình thường. Mồ hôi rịn ra, khó thở thực sự. Những người đang nhìn chằm chằm cậu cũng mặc áo bệnh nhân, nhưng rất tiếc, đó là linh hồn của những bệnh nhân mới mất hoặc mất cách đây đã lâu, người nhà sơ suất không biết cách gọi hồn về nhà, cứ lảng vảng quanh khu vực này không thoát ra được. Khi họ trở thành những linh hồn, trong bản năng nhận thức họ đã hiểu rõ được hết thế giới quan âm dương xung quanh, họ cảm nhận được Hoàng có một nguồn năng lượng đặc biệt giao kết với cậu, duy chỉ có cậu là trốn tránh, không dám nhìn thẳng mặt họ, Hoàng đi một mạch ra vườn hoa bệnh viện.
Bớt ngột ngạt thật...
Khí trời ngoài này khiến cậu dễ thở hơn, Hoàng tìm một chiếc ghế đá, ngồi xuống nhìn mây trời, đầu óc bắt đầu suy nghĩ miên man.
Thanh kiếm Cao Tuệ Mẫn đưa cho cậu, vẫn được cậu cất vội cùng chỗ với bốn cái tiểu phía bên mạn hồ kia, không biết đã có ai phát hiện ra chưa. Cô ta lấy đâu ra thanh kiếm kì lạ đó vậy? Cậu còn chưa kể với thầy kình về chuyện này.
"Này..."
Bỗng từ phía sau có một cánh tay đạp nhẹ vào bả vai cậu, Hoàng mắt đang nhắm hờ ngẩng lên trời, bỗng giật mình quay đầu lại nhìn qua.
"Ơ? Dạ..."
Lão Long ra ngoài này từ lúc nào không tiếng động, Hoàng nhăn mặt lại.
"Sao thầy lại ra ngoài này? Mợ Liên đâu? Mợ để cho thầy ra đây à?"
"Đi giặt đồ cho tao rồi."
Lão Long muốn nhún vai xuề xòa mà không được, nói xong thì ngồi ngay xuống bên cạnh Hoàng.
"Khi nào ta có thể xuất viện được thầy nhỉ?"
"Mai tao sẽ được ra viện, còn mày thì ra chiều nay cũng được. Nãy nghe mợ mày nói thế."
Lão một tay bó bột, tay còn lại vuốt vuốt cái trán hói sáng bóng kia.
Thầy không sợ trán thầy nó bóng lộn, mà còn xoa nhiều thế nó chưa đủ sáng à?
"Thầy ơi, vậy con thủy quái kia chết rồi, xác nó vài hôm nữa bị chôn vùi xuống mặt hồ hay sao?"
"Mày đang nói chuyện trên trời đấy à?"
"Dạ? Sao cơ?"
"Con thủy quái, đã lấy đâu ra chết?"
Hả?!?
"Ý... Ý thầy là.... Chẳng phải chúng ta đã tận mắt chứng kiến Cao Tuệ Mẫn lôi nó xuống dưới mặt hồ, rồi nhấn chìm nó một đi không trở lại hay sao?"
"Không sai. Quả là nhấn chìm xuống mặt hồ."
Lão Long gật gù với Hoàng, ánh mắt nhìn xa xăm ra bờ tường bệnh viện.
"Thầy, thầy nói rõ ra con nghe với."
"Ban đầu, thật ra thầy cũng đã suy nghĩ nông cạn như mày, nhưng sau đấy, khi tao được dìu lên để đi ra ngoài, lúc đấy có vội vàng lướt qua quan sát mặt hồ, lập tức phát hiện ra, con thủy quái kia thực chất chỉ đang bị thương nặng, Cao Tuệ Mẫn nhân cơ hội phong ấn nó xuống hồ sâu, đối với trình của cô ta hiện tại, mặt trăng khi ấy suy yếu, không thể nào một phát ăn đứt tiễn nó đi hồn xiêu phách tán được. Thầy nghi ngờ việc phong ấn này chỉ có thể kéo dài một vài năm thôi. Nhất định sau khi ra viện, chúng ta phải nghĩ cávh để tiêu diệt tận gốc."
"Vâng... Con hiểu ạ."
"Còn nữa, về chuyện cây kiếm của Cao Tuệ Mẫn đưa cho mày..."
"Vâng, đúng rồi thầy, lúc đấy con vội quá, không kịp cầm theo nên đã vứt cạnh bốn cái tiểu kia rồi."
"Đừng bao giờ nói cho ai biết đến sự tồn tại của chúng. Không một ai, kể cả những người thân quen. Sau khi ra ngoài phải lập tức tới lấy nó đem về thư phòng cất đi, rõ chưa?"
"Rõ ạ."
"Được rồi. Bây giờ phải gọi điện cho nhân thân nhà của bốn nạn nhân kia, báo họ mời thầy về lập đàn cầu siêu gọi hồn về đi, ngày mai khi ra khỏi viện thầy sẽ tới đưa từng bộ hài cốt cho họ."
Nghe đến đây, Hoàng bất giác khựng lại, nghĩ đến cảnh mẹ của Hưng mắt đỏ sưng nhớ con làm cậu không khỏi không nhớ đến bà Châu.
"Thôi thầy ạ, ta vào trong nhà đi thôi, ngoài này hơi lành lạnh rồi."
Lão Long không kịp nghe hết câu, thở dài, đã phủi đít đứng lên trước cậu từ bao giờ.
"Thầy được lắm."
Hoàng vội vàng chạy lẽo đẽo theo thầy mình, níu vạt áo bệnh của lão đi qua hành lang. Có lão thấy yên tâm hơn hẳn. Thôi Chấn Long đại hiệp biết có bóng ma tâm lý nơi tên đệ tử của mình nên cũng không cằn nhằn gì cả.
Vừa đến phòng, chuẩn bị đẩy cửa vào, đập vào mắt hai thầy trò là cảnh tượng ông Lâm cùng bà Liên đang căng chiếc ga trải giường bệnh với những hành động nhìn thật mờ ám.
À, mờ ám đối với ông Long thôi, chứ cậu thì thấy bình thường.
"Để anh trải giúp em."
"Vâng, cảm ơn anh nhé."
"Không cần, cứ để vợ tôi làm."
Bà Liên nheo mắt lại nhìn chồng, trong ánh mắt hiện rõ tia cười.
Hoàng đứng cạnh bên, nhìn thấy một màn này, không khỏi lắc đầu cảm thán.
Nhìn đi nhìn lại, trước nay cậu luôn thấy mợ Liên tuy có hay cáu giận với lão Long Thối Chân, nhưng mợ vẫn dành tình yêu của mình với ông từ ấy đến giờ vẫn như vậy.
Đôi mắt của mợ nhìn thầy hệt như đôi mắt của thiếu nữ nhìn người yêu vậy.
Qua bao năm, hình ảnh của Đại đội trưởng vẫn mãi thế trong lòng cô quân y xinh đẹp năm xưa mà thôi.
Tình yêu thời loạn lạc, thật bền như keo sơn mà.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295
- Chương 296
- Chương 297
- Chương 298
- Chương 299
- Chương 300
- Chương 301
- Chương 302
- Chương 303
- Chương 304
- Chương 305
- Chương 306
- Chương 307
- Chương 308
- Chương 309
- Chương 310
- Chương 311
- Chương 312
- Chương 313
- Chương 314
- Chương 315
- Chương 316
- Chương 317
- Chương 318
- Chương 319
- Chương 320
- Chương 321
- Chương 322
- Chương 323
- Chương 324
- Chương 325
- Chương 326
- Chương 327
- Chương 328
- Chương 329
- Chương 330
- Chương 331
- Chương 332
- Chương 333
- Chương 334
- Chương 335
- Chương 336
- Chương 337
- Chương 338
- Chương 339
- Chương 340
- Chương 341
- Chương 342
- Chương 343
- Chương 344
- Chương 345
- Chương 346
- Chương 347
- Chương 348
- Chương 349
- Chương 350
- Chương 351
- Chương 352
- Chương 353
- Chương 354
- Chương 355
- Chương 356
- Chương 357
- Chương 358
- Chương 359
- Chương 360
- Chương 361
- Chương 362
- Chương 363
- Chương 364
- Chương 365
- Chương 366
- Chương 367
- Chương 368
- Chương 369
- Chương 370
- Chương 371
- Chương 372
- Chương 373
- Chương 374
- Chương 375
- Chương 376
- Chương 377
- Chương 378
- Chương 379
Pháp Sư Đôi Mươi
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.