Sau Khi Phá Sản Tôi Trở Thành Tân Thành Hoàng

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Sau Khi Phá Sản Tôi Trở Thành Tân Thành Hoàng

Tác giả : Giao Dã Quân

Chương 1: Chương 1

Ngoại ô Nam Thành có gì?
Câu hỏi này trước đây Tề Độ Thành chưa từng nghĩ tới, nhưng bây giờ cậu có thể trả lời được.
Hoang vắng, đổ nát, ngoại trừ ngôi miếu đổ nát trước mắt trông còn tạm được thì chẳng có gì cả. Tề Độ Thành lớn ngần này tuổi cũng là lần đầu tiên đến đây.
Phía sau là một con đường quốc lộ không có mấy xe cộ qua lại, còn trước mặt là ngôi miếu được bao quanh bởi rừng cây. Tề Độ Thành còn có chút lạc quan nghĩ rằng, những năm qua Nam Thành hô hào bảo vệ môi trường, nâng cao tỷ lệ phủ xanh xem ra cũng có chút hiệu quả.
Nhưng những điều đó cũng không thay đổi được hiện trạng cậu đang lang thang ở vùng ngoại ô vào đêm hôm khuya khoắt.
Tề Độ Thành nhìn thời gian, đã tám giờ tối. Cậu thử gọi xe trên mạng, nhưng vì vị trí quá xa xôi nên mãi không có tài xế nhận đơn, khó khăn lắm mới có người nhận thì sau khi thấy địa chỉ cũng lập tức hủy chuyến. Thêm vào đó, cách đó không xa có đường cao tốc mới xây, xe cộ qua lại đường này càng ít ỏi thảm thương.
Điều tệ hơn là chiếc điện thoại vốn đã cạn pin của cậu lúc này đã bắt đầu đếm ngược tắt nguồn.
Tất cả những điều này đều báo trước rằng đêm nay cậu chắc chắn không thể rời khỏi cái nơi quỷ quái này rồi.
Tề Độ Thành thở dài một hơi thật sâu, sau đó cam chịu số phận đi về phía con đường nhỏ trước mặt.
Điện thoại còn năm phút nữa là sập nguồn, cậu bật chế độ tiết kiệm pin, chỉ để lại chức năng đèn pin, rồi tiến lại gần ngôi miếu đổ nát cách đó không xa.
Ngôi miếu này xây giữa rừng cây, dưới ánh trăng thanh lãnh của màn đêm, những bóng đen chập chờn trên bức tường đổ nát trông vô cùng âm u và đáng sợ. TruyenLau
Tề Độ Thành vừa tiến lại gần đẩy cửa ra, liền cảm thấy một luồng gió âm u thổi thốc vào mặt. Luồng sáng trên tay cậu khẽ động, sau đó soi lên tấm biển trên cổng miếu.
Chỉ thấy trên biển viết ba chữ lớn: Miếu Thành Hoàng.
Website TruyenLau.com Không ngờ đây lại là một ngôi miếu Thành Hoàng.
Tề Độ Thành thầm nghĩ bao nhiêu năm nay, vậy mà chưa từng nghe nói Nam Thành có một ngôi miếu Thành Hoàng như này. Sau đó cậu nhìn vào bên trong, hai bên cửa miếu có viết một đôi câu đối: "Dân gian làm ác, thương thiên hại lý đều do người; Cõi âm báo ứng, xưa nay chưa từng bỏ qua ai" .
Đôi câu đối này nét chữ cứng cáp, mang phong thái của bậc đại gia, cậu không kìm được mà nhìn thêm vài lần, nhưng khi nhìn lên bức hoành phi thì thấy đề chữ: "Ngươi đã tới."
Tề Độ Thành: "..."
Đọc truyện tại TruyenLau.com Tim cậu đập thình thịch, nhưng cơn gió âm bên ngoài miếu càng lúc càng thổi gấp, hối thúc cậu nhanh chân bước vào trong.
Cứ ngỡ bên ngoài nhìn đổ nát thì bên trong cũng vậy, nào ngờ trong Miếu Thành Hoàng lại vẫn còn nguyên vẹn, ngoại trừ đơn sơ ra thì lại không có bụi bặm đóng dày. Trong miếu bày biện không ít tượng thần, chính giữa là tượng Thành Hoàng, Tề Độ Thành chỉ liếc sơ qua chứ không nhìn kỹ, rồi quay sang gian phòng phụ không có tượng thần bên cạnh.
Điều thần kỳ là cách bài trí của căn phòng này rõ ràng là một phòng ngủ.
Tề Độ Thành đầu tiên là vui mừng, sau đó lại giật mình kinh hãi, tại sao một ngôi miếu nát lại có phòng ngủ? Hơn nữa đồ đạc trông còn rất sạch sẽ, đặc biệt là giường chiếu, chỉnh tề đến mức như thể chỉ cần nằm xuống là ngủ được ngay.
Ánh mắt cậu đảo quanh căn phòng vài lần, trong lòng suy tính liên hồi, thầm nghĩ có lẽ phòng ngủ này là dành cho Thủ từ, người trông coi miếu ngủ. Ngôi miếu này tuy nát nhưng xét theo phong cách kiến trúc cũng được coi là kiến trúc cổ, đáng lẽ phải có người trông coi mới đúng.
Vả lại, đồ dùng trong phòng đều không bám bụi, trông giống như có người định kỳ dọn dẹp.
Nghĩ đến đây, ánh mắt Tề Độ Thành nhìn chiếc giường kia không khỏi lộ ra một tia dao động.
Dù sao cũng không về được nữa, chi bằng cứ ngủ lại đây một đêm, đợi đến sáng mai dù không tìm được xe thì đi bộ cũng có thể về đến nơi.
Hơn nữa cậu cũng không phải đến để phá hoại, cây ngay không sợ chết đứng, không làm việc khuất tất thì sợ gì quỷ gõ cửa?
Nghĩ vậy, Tề Độ Thành liền đi tới bên chiếc giường kia. Vừa chạm lưng xuống giường, sự mệt mỏi của cả ngày hôm nay tức thì ập đến, cậu gần như vừa chạm vào gối là đã ngủ thiếp đi.
"Đến giờ rồi phải không?"
"Đến rồi, đến rồi!"
"... Đại nhân, đại nhân!"
Trong cơn mơ màng, Tề Độ Thành dường như nghe thấy tiếng thì thầm bên tai, ríu rít đầy vẻ nôn nóng. Sau đó, cậu cảm thấy có người đẩy vai mình, cưỡng ép lôi cậu ra khỏi giấc nồng.
Tề Độ Thành ngủ đến lú lẫn, nhất thời không phân biệt được đâu là mơ đâu là thực. Cậu thấy trong căn phòng này chẳng biết từ bao giờ đã xuất hiện rất nhiều người, rồi từ trong đám đông có hai người bước ra kéo cậu dậy khỏi giường, vây quanh đưa cậu ra ngoài.
"Làm cái gì vậy?"
Người đang kéo cậu nghe vậy thì nói: "Tổ chức sinh nhật mà!"
Ồ... tổ chức sinh nhật à. Tề Độ Thành lơ mơ nghĩ, đây là kéo mình đi mừng sinh nhật sao? Sau đó cậu thấy ngôi miếu Thành Hoàng vốn đổ nát đã trở nên đèn hoa rực rỡ, những cây nến đỏ lớn thắp sáng cả ngôi miếu.
Tề Độ Thành vừa ra ngoài đã thấy bên ngoài cũng có không ít người, cậu quay một vòng, thắc mắc hỏi: "Hôm nay là sinh nhật của ai?"
Chưa đợi ai trả lời, trong đám đông lại có người chen ra, tay cầm một chiếc mũ ô sa đội lên đầu cậu, trong lúc mơ mơ màng màng lại có người mang đến một bộ mãng bào đỏ khoác lên người cậu, bảy tay tám chân giúp cậu chỉnh đốn trang phục.
Lúc này, cậu nghe thấy có người trả lời: "Hôm nay là ngày 28 tháng 5, là sinh nhật của ngài mà!"
Ồ, sinh nhật mình sao? Hình như là vậy...
Tề Độ Thành vẫn còn đang choáng váng, cho đến khi bị đưa lên ngồi vào chiếc ghế ở vị trí trang trọng nhất. Cảm giác lạnh lẽo của chất gỗ khiến cậu tỉnh táo lại đôi chút.
Ngày 28 tháng 5... Trong đầu Tề Độ Thành đột nhiên vang lên ngày này mà cậu từng nghe những người già kể lại, chẳng phải đó là ngày đản sinh của Thần Thành Hoàng sao?! Thì có liên quan gì đến cậu?
Tề Độ Thành rùng mình một cái, tức khắc tỉnh hẳn ra, lúc này nhìn xuống phía dưới, liền phát hiện cả một căn phòng này nào phải là người!
"Người" trong phòng ai nấy mặt trắng như tờ giấy, có kẻ nanh xanh mỏ đỏ, kẻ thì thất khiếu chảy máu, thậm chí có kẻ còn chẳng có lấy một khuôn mặt người...
Mà những "người" này lúc này đều đang nhìn chằm chằm vào cậu.
"Thành Hoàng quy vị!"
"Thành Hoàng quy vị rồi!"
Tề Độ Thành: "..."
Tề Độ Thành: "...?!!"
Cậu nhìn cảnh tượng hỗn loạn đầy phòng, cổ họng khô khốc, hồi lâu sau mới chậm rãi nói: "Các người... đang gọi tôi à?"
Từ trong đám "người" bên dưới đi ra một người đàn ông trung niên, nhìn Tề Độ Thành cười hớn hở nói: "Phải! Ngài là Thành Hoàng của Nam Thành, hôm nay là ngày ngài quy vị." Người này tướng mạo bình thường, không có gì nổi bật, chỉ là trên mặt ông ta có một vết cắt chạy thẳng từ góc trán bên phải xuống đến cằm bên trái, lúc nói chuyện phải lấy tay giữ mặt, nếu không cái mặt đó sẽ nứt ra làm đôi mất...
Tề Độ Thành nhìn ông ta một cái rồi nhắm nghiền mắt lại, quay đầu sang hướng khác.
Nhưng ở hướng này, người đứng đó thấy cậu quay đầu sang nhìn thì vội vàng nở một nụ cười với cậu, cái cười này làm cả lớp da mặt nhăn nhúm lại, thấp thoáng thấy cả máu thịt dưới lớp da.
Tề Độ Thành: "............"
Người đàn ông trung niên kia ghé sát lại nịnh nọt: "Thưa lão gia, những vị này đều là quỷ sai tại chức của Miếu Thành Hoàng chúng ta, chuyến này đến là để nhận mặt ngài, sau này làm việc qua lại cũng thuận tiện."
"Làm việc qua lại?"
Người đó đáp: "Vâng, mọi việc lớn nhỏ ở Nam Thành âm ty này chẳng phải đều do ngài quyết định sao? Từ nay về sau, hồn phách ở Nam Thành không cần phải đi nơi khác trình báo nữa rồi!"
"... Từ nay về sau?"
"Đúng ạ, dù sao thì Nam Thành chúng ta cũng đã có lão gia rồi mà!"
Giọng nói của Tề Độ Thành yếu ớt như sợi tơ: "Ý của ông là, sau này ngày nào tôi cũng sẽ phải gặp những người này?"
Người đàn ông kia vẻ mặt chân thành: "Đúng vậy ạ! Quỷ Nam Thành mà không gặp Thành Hoàng Nam Thành thì còn đi đâu được nữa?"
Tề Độ Thành: "..."
Tề Độ Thành không nói thêm lời nào, cậu cứ thế đi thẳng vào phòng ngủ trước mặt đám quỷ, nhắm mắt ngủ tiếp.
Đây nhất định là mơ!
"Không phải nằm mơ."
Một giọng nói vang lên bên tai Tề Độ Thành, giọng điệu lạnh lùng.
"Đông Nhạc Âm Ty Lục viết: "Tề Độ Thành, năm Kỷ Mão làm Thành Hoàng Nam Thành. Do gặp sự cố nên không nhậm chức." Người đó đứng bên cạnh Tề Độ Thành, giọng nói lãnh đạm: "Ngươi đã trễ mất hai mươi năm, hôm nay không cho phép ngươi không nhận."
Tề Độ Thành không nhịn được mở mắt ra, chỉ thấy bên đầu giường có một người đàn ông cao lớn đang đứng từ trên cao nhìn xuống cậu. Đối phương mặc huyền bào thêu hoa văn chìm mạ vàng, khoanh tay đứng trước mặt cậu, đôi mắt sắc lẹm nhìn cậu trân trân, giữa lông mày toát ra khí thế âm u đầy áp lực, dường như giây tiếp theo có thể đưa tay ra vặn gãy cổ cậu vậy.
Một người như vậy đứng trước mặt, phản ứng đầu tiên của Tề Độ Thành là chạy mau, nhưng thực tế cậu bị chặn trên chiếc giường gỗ, hoàn toàn không có khả năng chạy thoát.
Lời của đối phương cậu nghe cũng đã hiểu, cậu cũng không ngờ âm ty lại chọn cậu làm Thành Hoàng từ sớm như vậy! Lòng Tề Độ Thành không thể không nói là vô cùng chấn động, một mặt thấy kinh ngạc, một mặt lại cảm thấy mình vẫn có thể vùng vẫy thêm một chút.
Cậu nhìn đối phương, dùng giọng điệu dò xét hỏi: "Đã hơn hai mươi năm không có Thành Hoàng nhậm chức... vậy thì cũng chẳng thiếu lúc này mà."
Người đàn ông ngước mắt nhìn cậu nói: "Ngươi lại chẳng hề nghĩ xem, tại sao nơi này suốt hai mươi năm không có Thành Hoàng nhậm chức."
Tề Độ Thành không hiểu, thầm nghĩ chuyện này mà người sống cũng biết được sao?!
Lúc này, ông chú nứt đầu kia không biết từ đâu chui ra giải thích: "Lão gia ngài không biết đó thôi, kiếp trước ngài vốn đã là Thành Hoàng Nam Thành do âm ty định sẵn, chỉ là ngay trước đêm nhậm chức, ngài uống say ở cầu Nại Hà, lỡ chân uống canh rồi ngã lộn nhào vào luân hồi, thế mới khiến vị trí Thành Hoàng Nam Thành bỏ trống lâu như vậy đấy ạ!"
Tề Độ Thành: "..."
Ông chú tiếp tục nói: "Bản bổ nhiệm đã hạ xuống, âm ty cũng không thể thu hồi. Vì thế Đông Nhạc âm ty đành phải tạm treo chức Thành Hoàng Nam Thành, đợi hai mươi năm sau mới triệu hồi làm "Thành Hoàng sống"."
Vừa nói ông chú vừa thêm vào: "Thành Hoàng sống đấy, đây là trường hợp đầu tiên của âm ty chúng ta luôn!"
Giọng điệu tràn đầy vẻ tự hào.
Tề Độ Thành: "..." Tôi còn phải cảm ơn nữa chắc?
Tề Độ Thành nhìn họ một cái, mở miệng nói: "Hai mươi năm qua các người không có Thành Hoàng chẳng phải vẫn sống tốt đó sao, tôi cũng chẳng biết việc của Thành Hoàng là gì, năng lực làm việc không ổn đâu. Hay là thế này đi, hai mươi năm qua các người sống thế nào thì cứ tiếp tục thế ấy, tôi không xen vào nữa."
Lời này vừa thốt ra, nụ cười trên mặt ông chú kia xịu xuống, nhìn Tề Độ Thành nói: "Sao ngài có thể nói vậy chứ! Một thành không thể một ngày không có Thành Hoàng, ngài làm vậy thì chúng tôi biết phải làm sao đây!"
Trong lúc nói chuyện, Tề Độ Thành nghe thấy bên ngoài vang lên một tiếng gà gáy, hóa ra trời đã sáng từ lúc nào không hay.
Cậu thấy vậy liền xuống giường, lách qua hai người, không, là hai con quỷ, nói: "Làm sao là việc của các người, vả lại tôi thấy các người cũng chẳng thiếu một vị Thành Hoàng như tôi."
Nói xong liền bước chân ra ngoài cửa.
Ông chú nứt đầu định đuổi theo, nhưng ánh sáng bên ngoài khiến ông ta do dự, Tề Độ Thành thấy ông ta không định đuổi tới thì vội vàng chạy ra ngoài.
Ngay khoảnh khắc cậu chạy ra khỏi Miếu Thành Hoàng!
Tề Độ Thành chỉ cảm thấy sau lưng có một luồng cuồng phong ập đến, sau đó bị ai đó thô bạo đẩy mạnh vào tường! Người đàn ông mặc huyền bào lúc nãy một tay bóp cổ Tề Độ Thành, nhấc bổng cậu lên áp sát vào tường!
"!!!"
"Ngươi...! Khụ!"
Tề Độ Thành không ngờ con quỷ này lại hung tàn đến vậy! Bị bóp nghẹt cổ, cậu chỉ thấy một cơn nghẹt thở ập đến, huyết sắc trên mặt dần tan biến, trước mắt thậm chí hiện lên những vệt sáng trắng, mà ánh mắt người đàn ông kia nhìn cậu đầy lạnh lẽo, lúc này chỉ cần hắn dùng lực thêm một chút là Tề Độ Thành sẽ mất mạng tại đây.
Người đàn ông không nói lời nào, nhưng ánh mắt viết rõ ràng rằng, nếu Tề Độ Thành còn "không biết điều" thì hậu quả khôn lường!
Xuất phát từ nỗi sợ hãi cái chết, cộng thêm việc hô hấp càng lúc càng khó khăn, Tề Độ Thành dùng hết sức bình sinh thốt ra: "Đợi, đợi một chút... tôi đồng ý... tôi nguyện ý, khụ, làm Thành Hoàng..."
Người đàn ông lúc này mới buông tay, quăng cậu xuống đất. Tề Độ Thành nằm bò trên đất há miệng thở dốc, nhìn người đàn ông đứng trước mặt mình mà vẫn còn chưa hoàn hồn.
Tề Độ Thành do dự một chút, vẫn đánh bạo nói: "Nhưng mà, tôi có một điều kiện..."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu