"Thứ mà hai người mang về là cái gì vậy?"
Tại hậu viện Miếu Thành Hoàng, Trương Phỉ Dữ tò mò nhìn luồng hắc khí đang bị nhốt trong bình nước. Tề Độ Thành sau khi rời khỏi Vô Tướng Phường liền quay về miếu, dáng vẻ nhếch nhác đó đã làm nhóm Trương Phỉ Dữ giật nảy mình.
Cũng may sau khi kiểm tra kỹ mới thấy, tuy quần áo Tề Độ Thành bị rách nhưng vết thương trên người không nhiều, cũng không có gì nguy hiểm nên họ mới yên tâm. Tề Độ Thành trốn trong miếu xử lý các vết thương, đến khi xong xuôi thì cũng đã tới giờ miếu đóng cửa.
Lúc này nhóm Trương Phỉ Dữ đều đã rảnh rỗi nên cùng vây quanh quan sát luồng hắc khí trong bình nước mà Tề Độ Thành mang về.
Tề Độ Thành thay bộ đồ sạch sẽ bước ra, nghe Trương Phỉ Dữ hỏi vậy, cậu suy nghĩ một lát rồi đáp: "Đây có lẽ là tên Phù Sơn Lợi Tài Tôn Giả đó."
Dù sao lúc ấy La Phó Cận cũng nói gì mà "chân thần giáng lâm", nghĩ lại thì chắc hẳn là luồng hắc khí này rồi. Diệp Vũ Thư thắc mắc: "Phù Sơn Lợi Tài Tôn Giả?"
Anh ta đến muộn, chưa nghe qua những chuyện trước đây nên không quen thuộc với cái tên này. Trương Phỉ Dữ tốt bụng giải thích: "Là một tên dã thần không biết từ đâu tới, chẳng hiểu sao lại có tín đồ ở Nam Thành, còn giúp hắn đi lừa đảo khắp nơi."
Tóm lại là chẳng phải thứ tốt lành gì!
Diệp Vũ Thư tỏ ý đã hiểu, Trương Phỉ Dữ nhìn lại luồng hắc khí, lẩm bẩm: "Dù sao cũng là một vị ngụy thần, chân thân thế mà lại như thế này. Sống thế này thì tệ quá rồi."
Luồng hắc khí cứ lượn lờ trong bình, nó nghe rõ mồn một giọng của Trương Phỉ Dữ nên tức giận đâm sầm liên tục vào thành bình.
Tề Độ Thành giữ chặt chiếc bình đang rung lắc, nói: "Cụ thể thế nào tôi cũng không rõ... lúc bắt được nó đã có hình dạng thế này rồi."
Thực ra có thể hỏi Kiến Uyên, chỉ là không biết vị đại gia đó có vui vẻ giải đáp hay không thôi.
Trương Phỉ Dữ cũng không quá để tâm vào vấn đề này, anh ta vỗ tay nói: "Chưa bàn chuyện khác, lần này cậu trực tiếp tóm được cả boss cuối mang về, tốc độ quá nhanh luôn! Đại lão dạy tôi với!"
Vốn dĩ Trương Phỉ Dữ không ngờ Tề Độ Thành lại đụng độ kẻ đứng sau màn, chỉ nghĩ là tìm được kẻ đến khiêu khích là Vô Tướng Phường rồi cho chúng một trận là được, không ngờ Tề Độ Thành lại mãnh liệt như vậy, trực tiếp xách luôn "cái đùi to" của chúng về đây!
Tề Độ Thành nghe vậy liền xua tay: "Cái này cũng không phải do tôi bắt, là Kiến Uyên đấy, anh ấy bắt một phát được luôn. Muốn thỉnh giáo thì đi mà thỉnh giáo anh ấy."
Vừa dứt lời, Kiến Uyên đã hiện ra từ lúc nào không hay.
Diệp Vũ Thư đối với vị đại quỷ luôn xuất quỷ nhập thần bên cạnh Tề Độ Thành cũng đã coi là quen thuộc, nhưng vẫn giật mình lùi lại hai bước.
TruyenLau.com
Tề Độ Thành quay đầu lại thấy hắn liền nói: "Hóa ra anh ở đây à."
Kiến Uyên đáp khẽ một tiếng "Ừm", liếc nhìn bình nước rồi lại nhìn Trương Phỉ Dữ, mặt không đổi sắc mà chỉ nói: "Ngươi có gì muốn hỏi sao?"
Hắn nói câu này với Tề Độ Thành, nhưng Trương Phỉ Dữ không hiểu sao luôn cảm thấy có gì đó kỳ lạ.
Thời điểm con quỷ này xuất hiện cũng quá trùng hợp đi...
Chẳng lẽ là đang ám chỉ chỉ có hắn mới đủ bản lĩnh để dạy Tề Độ Thành thôi sao?!
Website TruyenLau.com
Trương Phỉ Dữ thầm suy đoán trong lòng. Nhìn sang bên cạnh, Tề Độ Thành đem những thắc mắc về luồng hắc khí trong bình nói với Kiến Uyên, Kiến Uyên lắng nghe và thực sự bắt đầu giảng giải!
Trong lúc đó, ánh mắt hắn lướt qua chỗ Trương Phỉ Dữ đang đứng, không hiểu sao Trương Phỉ Dữ luôn thấy ánh mắt này mang theo vài phần khiêu khích.
Trương Phỉ Dữ: "...!!" TruyenLau
Đúng là đồ trong nóng ngoài lạnh mà! Tuyệt đối là cái hạng tsundere!!
Lại nói về thứ trong bình, Kiến Uyên giải thích: "Đây chính là tinh quái ký sinh trong những bức tượng thần. Tuy tự xưng là thần, nhưng xét cho cùng cũng chỉ là một ngụy thần, rời bỏ bức tượng đó thì chẳng còn lại gì cả. Nguyên hình chính là như vậy."
Phù Sơn Lợi Tài Tôn Giả vốn dĩ không phải kẻ có bản lĩnh lớn lao gì, chỉ là nó giỏi mê hoặc con người để phát triển tín đồ, bắt người sống làm việc cho mình, còn bản thân nó thì trốn đi hưởng thụ những lộc lá từ sự cúng bái của người trần.
Nếu không phải La Phó Cận của Vô Tướng Phường triệu hồi nó ra, lần này nói không chừng đã để nó chạy mất rồi.
Tề Độ Thành gật đầu, sau đó hỏi: "Vậy cái này xử lý thế nào?"
Kiến Uyên nhìn cậu nói: "Đây là việc ngươi nên suy nghĩ, đừng hỏi ta."
Ý tứ rõ ràng, Tề Độ Thành là Thành Hoàng Nam Thành thì nên có dáng vẻ của một Thành Hoàng.
Tề Độ Thành không chép được bài mẫu, hừ hừ vài tiếng nhưng cũng không quá để tâm.
Kiến Uyên không cho ý kiến thì vẫn còn Chung phán quan mà. Tề Độ Thành đem luồng hắc khí đó giao cho Chung phán quan, đối phương rất nhanh đã biết cách xử lý. Luồng hắc khí trực bị tiếp nhốt vào đại lao, phải trấn áp trăm năm mới có thể đi đầu thai lần nữa.
Giải quyết xong vụ Vô Tướng Phường, Miếu Thành Hoàng không còn ai đến gây sự nữa. Thậm chí vì có một võ tăng cực kỳ giỏi đánh đấm hỗ trợ mà miếu còn được lên tin tức nổi bật một lần, thu hút thêm không ít khách hành hương.
Diệp Vũ Thư thích nghi cực kỳ tốt tại Miếu Thành Hoàng, thành thục như thể vốn dĩ đã là một thành viên của nơi này vậy. Cũng chính vì dáng vẻ thuần thục đó mà những khách hành hương từ bên ngoài đến đều trở nên mơ hồ.
Mối quan hệ giữa Phật giáo và Đạo giáo này cũng quá tốt rồi đi.
Về sau, Diệp Vũ Thư trong miệng khách hành hương bỗng chốc trở thành đại sứ giao lưu Phật - Đạo của Nam Thành một cách khó hiểu; người ta nói rằng hai nhà Phật - Đạo hòa thuận có công lao rất lớn của Diệp Vũ Thư ở trong đó.
Chuyện hậu quả tạm gác lại không bàn.
Diệp Vũ Thư ở chỗ Tề Độ Thành không chỉ vì anh ta không có nơi nào để đi tại Nam Thành, mà còn là vì để tu hành. Diệp Vũ Thư sau đó có giải thích với Tề Độ Thành rằng sau khi gia đình chuyển khỏi Nam Thành, anh ta bỗng đổ một trận bệnh kỳ lạ. Cả nhà đã tìm khắp các bác sĩ nhưng bệnh tình vẫn tái đi tái lại, suýt chút nữa đã tưởng Diệp Vũ Thư không thể sống tiếp được.
Cha của Diệp lúc đó ôm tâm lý "còn nước còn tát" đã đến chùa cầu Phật, không ngờ một vị đại sư trong chùa vừa thấy Diệp Vũ Thư đã bảo Diệp Vũ Thư chính là đồ đệ của ông, nếu không bái sư thì bệnh này không khỏi được.
Diệp gia lúc đó cũng hoảng loạn cả lên, hòa thượng hay không hòa thượng không quan trọng, giữ mạng mới là hàng đầu. Hơn nữa, Diệp Vũ Thư khi đó đang ở tuổi nghịch ngợm, người nhà nghĩ rằng vừa có thể chữa bệnh, vừa có thể để Phật pháp rèn giũa cái tính bướng bỉnh của anh ta, nên đã cho Diệp Vũ Thư bái sư.
Sau này đúng như lời sư phụ anh ta nói, Diệp Vũ Thư có Phật duyên, việc tu tập Phật pháp của anh ta cũng nhanh hơn rất nhiều so với những người khác trong sư môn.
Chỉ là đến năm nay, việc tu hành của Diệp Vũ Thư đã bước vào giai đoạn thắt nút cổ chai. Sư phụ của Diệp Vũ Thư đã gieo cho anh ta một quẻ, chỉ dẫn anh ta đi về phía Nam, tìm một vị cố nhân có thể giúp anh ta đột phá.
Tìm tới tìm lui, rốt cuộc lại tìm đến trước mặt Tề Độ Thành.
Trải nghiệm này của Diệp Vũ Thư cũng có thể gọi là thần kỳ, nhưng Diệp Vũ Thư nhìn Tề Độ Thành nói: "Anh thì chẳng là gì, trái lại cậu mới là người khiến người ta kinh ngạc hơn."
Diệp Vũ Thư chỉ là đi làm hòa thượng, còn Tề Độ Thành thì trực tiếp làm chủ sự Miếu Thành Hoàng, hơn nữa bên cạnh còn có một con lệ quỷ làm bạn! Chưa kể đến những nhân viên kỳ lạ trong Miếu Thành Hoàng kia nữa.
Diệp Vũ Thư không nhịn được hỏi: "Cậu làm những việc này, chú dì có biết không?"
Diệp Vũ Thư không hề biết gia đình Tề Độ Thành đã phá sản, cũng không biết vợ chồng Tề gia hiện đang nằm trong bệnh viện, vì thế mới hỏi như vậy. Vừa nghe hỏi đến, thần sắc của Tề Độ Thành liền có chút bất thường.
Tề Độ Thành cũng không định giấu anh ta, liền đơn giản kể lại chuyện của Tề gia cho Diệp Vũ Thư nghe.
Diệp Vũ Thư: "... Xin lỗi cậu."
Anh ta không ngờ Tề gia lại trải qua những biến cố như vậy, nhất thời không biết nói gì cho phải.
Tề Độ Thành lắc đầu, cậu hiện tại đã qua thời điểm đau buồn nhất rồi, nói về những chuyện này cảm xúc cũng không còn quá kích động. Dù Tề gia đã phá sản nhưng cha mẹ vẫn còn sống, cậu tận tâm chăm sóc thì kiểu gì cũng đợi được đến ngày cha mẹ tỉnh lại.
Diệp Vũ Thư liền nói: "Khi nào rảnh anh có thể đi thăm chú dì được không?"
Đây không phải là yêu cầu gì khó khăn, Tề Độ Thành không suy nghĩ nhiều liền gật đầu: "Dĩ nhiên là được."
Bệnh viện Trung tâm Nam Thành.
Cha mẹ của Tề Độ Thành sau khi hôn mê vẫn luôn được điều trị tại bệnh viện này.
Phần lớn tài sản của Tề gia đã dùng để trả nợ và bồi thường cho nhân viên. Đa số người thân Tề gia khi gia đình cậu phá sản đều trốn biệt tăm, chẳng nói đến việc giúp đỡ một tay, vì thế phí chữa trị của vợ chồng Tề gia phần lớn đều do một mình Tề Độ Thành gánh vác.
Nhưng cũng may, lúc Tề gia làm ăn đã kết không ít thiện duyên.
Khi Tề gia gặp chuyện, những đối tác cũ tuy không thể giúp đỡ việc lớn, nhưng nhìn thấy Tề Độ Thành một mình chống đỡ gia đình vẫn ra tay hỗ trợ một phần, nếu không Tề Độ Thành hiện tại cũng không thể sống một cách tươm tất thế này.
Vì phải làm việc nên Tề Độ Thành đã thuê hộ lý chăm sóc cha mẹ, bản thân thì định kỳ đóng viện phí cho bệnh viện, thỉnh thoảng rảnh rỗi mới đến bệnh viện thăm nom.
Đi cùng Tề Độ Thành lần này ngoài Diệp Vũ Thư còn có Kiến Uyên.
Diệp Vũ Thư là người nhìn thấy được ma quỷ, vì vậy thấy con đại quỷ trong Miếu Thành Hoàng cứ luôn đi theo Tề Độ Thành, thậm chí còn đi theo gặp cả phụ huynh, trong lòng không khỏi lầm bầm.
"Đây chắc không phải là con quỷ đến từ chùa Lan Nhược đấy chứ."
Dĩ nhiên câu này anh ta cũng chỉ tự lẩm bẩm vài câu, còn vẻ mặt thì vẫn là bộ dạng thản nhiên với đời.
A Di Đà Phật, bần tăng cái gì cũng không biết.
Hộ lý mà Tề Độ Thành thuê là một người phụ nữ hơi đẫy đà, tuổi tác xấp xỉ mẹ Tề, họ Dương. Tề Độ Thành gọi bà là dì Dương. Dì Dương khi thấy Tề Độ Thành liền niềm nở nói: "Tiểu Tề đến rồi à. Tình trạng sức khỏe của cha mẹ cháu rất ổn định, cháu cứ yên tâm, dì Dương đều chăm sóc chu đáo cả rồi!"
Dì Dương chào hỏi Tề Độ Thành xong liền đi làm việc của mình, không nói gì thêm.
Diệp Vũ Thư gặp vợ chồng Tề gia, anh ta cũng không thể làm gì khác, chỉ có thể thầm cầu phúc để an ủi Tề Độ Thành phần nào. Diệp Vũ Thư không ở lại lâu, anh ta rời bệnh viện quay về Miếu Thành Hoàng trước. Nhưng Tề Độ Thành thì ở lại, hôm nay cậu nghỉ ngơi, đến bệnh viện một phần là đưa Diệp Vũ Thư đến thăm, một phần là giống như trước đây cùng dì Dương chăm sóc cha mẹ.
Tề Độ Thành làm công việc chăm sóc người bệnh so với dì Dương cũng chẳng kém cạnh là bao, có thể thấy cậu vô cùng tâm huyết với cha mẹ. Kiến Uyên cứ thế đi theo Tề Độ Thành qua lại trong bệnh viện.
Khu vực phòng bệnh này có không ít người cũng đang chăm sóc người nhà giống như Tề Độ Thành, nhiều người trong số họ còn quen biết và chào hỏi cậu.
Kiến Uyên đi theo sau Tề Độ Thành, không khỏi chú ý thấy sau khi Tề Độ Thành xuất hiện, chủ đề trò chuyện của những người ở đây cũng xoay quanh cậu.
"Đây là cậu thanh niên có cha mẹ bị hôn mê đó à? Haiz, thật không dễ dàng gì!"
"Đúng vậy, hôn mê lâu lắm rồi, mà trông không giống người thực vật, chẳng biết sao mãi không tỉnh lại. Phải tôi thì tôi đã không kiên trì nổi từ lâu rồi..."
"Suỵt suỵt! Đừng nói nữa!"
Thấy Tề Độ Thành đi tới, những người đó liền vội vàng im bặt. Tề Độ Thành cũng không để tâm, lấy xong những món đồ cần thiết rồi chuẩn bị rời đi. Khi cậu đang định quay về phòng bệnh thì đột nhiên có người vỗ vào vai.
"Này cậu em!"
Tề Độ Thành và Kiến Uyên đồng thời nhìn về phía người đó. Đó là một người đàn ông cao gầy, đầu đinh, tướng mạo bình thường, đôi mắt hẹp dài cười híp lại nhìn người khác, trông có vẻ rất tinh ranh.
"Có chuyện gì không?" Tề Độ Thành không quen biết đối phương nhưng vẫn dừng lại hỏi.
Gã đầu đinh hì hì cười hai tiếng, thấp giọng nói: "Cậu em, đừng trách tôi lắm chuyện nhé, tôi cũng là muốn giúp cậu thôi!"
Tề Độ Thành nhìn quanh một lượt, mình vẫn đang ở trong bệnh viện, người này trông chẳng giống bác sĩ chút nào, thế là cậu nhướng mày hỏi: "Giúp tôi?"
Gã đầu đinh nhìn Tề Độ Thành cười nói: "Đúng vậy! Chẳng lẽ cậu không muốn cha mẹ mình mau chóng tỉnh lại sao?"
Tề Độ Thành và Kiến Uyên đều nhìn gã, thầm nghĩ xem người này có thể thốt ra được lời gì. Sau đó, gã đầu đinh kéo Tề Độ Thành đến một góc tương đối yên tĩnh, nhìn vào ánh mắt nghi hoặc của cậu rồi mở lời: "Vừa nãy tôi đứng đó nghe được mốt chút, cha mẹ cậu có phải là vô cớ hôn mê bất tỉnh không? Các chức năng cơ thể bình thường nhưng cứ mãi không tỉnh?"
Bệnh trạng này cũng không phải bí mật gì, Tề Độ Thành gật đầu: "Anh muốn nói gì?"
Gã đầu đinh ngẩng cao đầu nói: "Tôi có cách chữa trị!"
Tề Độ Thành nhướng mày tỏ ý nghi ngờ: "Anh còn là bác sĩ nữa cơ à? Trông không giống lắm nhỉ."
Gã đầu đinh đưa ngón tay ra lắc lắc, vẻ mặt đầy bí hiểm: "Không không, tôi không phải bác sĩ, nhưng tôi có cách còn linh nghiệm hơn cả bác sĩ!"
Gã hạ thấp giọng nói: "Tình trạng này chẳng lẽ cậu chưa từng nghĩ tới... là về phương diện huyền học sao?"
Tề Độ Thành: "..."
Gã đầu đinh tiếp tục: "Tôi quen biết một vị cao nhân, ông ấy chuyên môn giải quyết loại vấn đề này." Nói đoạn gã giả vờ thần bí: "Nói thật với cậu nhé, bệnh nhân ở Nam Thành này, chỉ cần ông ấy muốn là đều không chết được đâu!"
Tề Độ Thành: "Ồ? Thần kỳ vậy sao."
Gã đầu đinh dường như cảm thấy có hy vọng nên vội vàng nói: "Chứ còn gì nữa! Vị cao nhân đó có quan hệ ở "dưới" đấy! Cậu biết mỗi tòa thành đều có một vị Thành Hoàng cai quản đúng không? Quan hệ giữa ông ấy và Thành Hoàng Nam Thành ấy à, là như thế này này!" Nói rồi gã giơ ngón tay cái lên với Tề Độ Thành, "Chỉ cần ông ấy đánh tiếng một câu, Sổ Sinh Tử cũng sửa lại cho cậu luôn!"
Tề Độ Thành: "..."
Tác giả có lời muốn nói:
Tề Độ Thành: Cảm ơn lời mời, tôi không có người bạn này.
Sau Khi Phá Sản Tôi Trở Thành Tân Thành Hoàng
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.