Mặc dù Miếu Thành Hoàng bây giờ đã nổi tiếng hơn và lượng khách hành hương cũng nhiều hơn hẳn so với trước đây, ngay cả Tề Độ Thành cũng vô tình trở nên có tiếng tăm trong giới khách hành hương.
Chẳng vì gì khác ngoài việc Trương Phỉ Dữ thường lấy danh nghĩa Tề Độ Thành để bán bùa.
Tiền nhang đèn liên quan đến tiền lương, nên Trương Phỉ Dữ đã khen Tề Độ Thành trên trời dưới đất trước mặt các khách hành hương.
Nếu không phải danh xưng "Thành Hoàng sống" đến Trương Phỉ Dữ còn không tin, thì e là thân phận của Tề Độ Thành đã không giấu được, thậm chí còn phải lo lắng liệu có bị mời đi tiếp nhận giáo dục xã hội chủ nghĩa hay không.
Tề Độ Thành vốn dĩ đã có tướng mạo bất phàm, sau một thời gian học tập đạo thuật, khí chất càng thêm vài phần phiêu dật của người tu đạo. Trương Phỉ Dữ mang cậu ra làm "biển quảng cáo" thực sự đã thu hút được không ít khách hành hương thích cái đẹp, cộng thêm việc bùa chú của Miếu Thành Hoàng không đắt nên doanh số bán ra thế mà lại rất tốt.
Trương Phỉ Dữ suốt ngày đếm tiền nhang đèn đến mức cười không thấy mặt mũi, nhìn Tề Độ Thành cũng không còn chút oán hận nào, cấp trên dù có keo kiệt đến đâu, chỉ cần biến thành công cụ kiếm tiền thì trong mắt ai cũng đều thấy đáng yêu cả.
Tề Độ Thành: "..."
Tuy nhiên, dù sao đây cũng là chuyện có lợi cho Miếu Thành Hoàng nên Tề Độ Thành cũng không quá để tâm, trái lại còn vui vẻ phối hợp.
Một ngày nọ.
Một chiếc Lexus đen trầm mặc đỗ trước Miếu Thành Hoàng, từ trên xe bước xuống một người đàn ông mặc vest chỉnh tề cùng một trợ lý đi về phía miếu.
Hôm nay khách hành hương ở Miếu Thành Hoàng không đông, do đó Trương Phỉ Dữ liếc mắt một cái đã thấy chiếc xe sang ở cửa, thấp giọng nói: "Chà, đúng là đại gia rồi."
Tề Độ Thành thuận theo lời anh ta nhìn ra ngoài thì thấy người đàn ông vừa bước vào cửa. Người này trông điển trai nhưng gương mặt tiều tụy, bước đi có phần lảo đảo, thiếu vững chãi.
Vào đến Miếu Thành Hoàng, Trương Phỉ Dữ hỏi theo lệ thường: "Xin hỏi quý khách đến dâng hương hay cầu bùa?"
"Nếu muốn thỉnh Kim Đồng thì mời đi vào bên trong." TruyenLau.com
Người đàn ông xua tay, vị trợ lý của ông ta lên tiếng: "Chúng tôi không đến để thắp hương. Xin hỏi vị đạo trưởng họ Tề có ở đây không?"
Trương Phỉ Dữ nghe vậy liền nhìn sang Tề Độ Thành, dùng ánh mắt ra hiệu "tìm cậu kìa". Tề Độ Thành trong lòng thắc mắc, mình từng giao thiệp với người như thế này từ bao giờ nhỉ? Cậu bước tới trước mặt họ hỏi: "Tôi họ Tề, nhưng không phải đạo sĩ. Các vị tìm tôi có việc gì?"
Vị trợ lý nhìn thấy Tề Độ Thành thì thoáng vẻ kinh ngạc: "Thế mà lại trẻ tuổi như vậy." Đọc truyện tại TruyenLau.com
Sau đó anh ta tự thấy mình lỡ lời, vội nói: "Xin lỗi, tôi không có ý gì khác."
Sau khi Tề Độ Thành ra hiệu không sao, vị trợ lý mới giải thích mục đích đến đây.
"Tề tiên sinh, thực không giấu gì, chúng tôi nghe nói ngài có đạo thuật cao cường, đối phó với những chuyện linh dị quỷ quái rất có phương pháp. Lần này chúng tôi muốn mời ngài ra tay giúp đỡ bắt quỷ." Đọc truyện tại TruyenLau.com
Vị trợ lý cho biết mình đến đây qua lời giới thiệu của người khác, vô cùng khẩn thiết muốn mời Tề Độ Thành giúp đỡ. Những vụ làm ăn mà Miếu Thành Hoàng từng tiếp nhận chỉ đếm trên đầu ngón tay, Tề Độ Thành khẽ suy nghĩ một chút là đoán ra ngay vị khách hành hương nào đã giới thiệu.
Tề Độ Thành không đồng ý ngay, đối phương thấy vậy có phần sốt ruột, nói: "Đạo trưởng, đại sư, chúng tôi thành tâm cầu cứu! Nếu không giải quyết được cuộc khủng hoảng này, chúng tôi có thể sẽ phá sản mất!"
Chuyện này có vẻ rất khẩn cấp, Tề Độ Thành nghĩ một lát rồi hỏi trước: "Hay là các vị cứ nói thử xem tại sao lại tìm đến đây?"
Vị trợ lý liếc nhìn ông chủ bên cạnh, sau khi thấy ông chủ gật đầu mới nói: "Thực ra, chúng tôi làm trong ngành ngân hàng, ở Nam Thành cũng có chút danh tiếng. Vì hệ số an toàn cao nên rất nhiều người sẵn sàng gửi tiền chỗ chúng tôi. Nhưng cách đây không lâu, kho bảo hiểm của ngân hàng chúng tôi đã xảy ra vài vụ mất trộm!"
Vừa nói, vị trợ lý vừa đưa danh thiếp cho Tề Độ Thành và Trương Phỉ Dữ. Tề Độ Thành cầm lấy danh thiếp liếc nhìn, thầm kinh ngạc, vị trợ lý này rõ ràng là quá khiêm tốn rồi, Ngân hàng Nam Kim mà chỉ gọi là có chút danh tiếng sao? Đây là ngân hàng uy tín nhất địa phương Nam Thành, lúc nhà Tề Độ Thành chưa phá sản chính là khách hàng VIP hàng đầu của ngân hàng này.
Vị trợ lý tiếp tục: "Chúng tôi có rất nhiều khách hàng thực hiện dịch vụ bảo hiểm tại ngân hàng, vật quý giá trong kho bảo hiểm cực kỳ nhiều, do đó chúng tôi luôn thận trọng hết mức trong vấn đề an ninh."
"Nhưng chuyện kỳ quái vẫn xảy ra. Đầu tiên là một tháng trước, một sợi dây chuyền kim cương trong kho bảo hiểm bị mất, chúng tôi lập tức báo cảnh sát, nhưng kết quả là vào lúc đó không có ai đột nhập vào kho!"
"Tiếp sau đó là danh họa, đồ cổ..."
"Chỉ trong một tháng chúng tôi đã mất mười lăm vật phẩm danh giá!!"
Vị trợ lý chỉ mới mô tả thôi mà trông đã như sắp suy sụp, bởi lẽ những vật phẩm này đều do ngân hàng bảo đảm, hơn nữa giá trị của một số danh dọa và đồ cổ không đơn thuần là có thể đo đếm bằng tiền bạc.
Quan trọng nhất là, ngay khi sợi dây chuyền kim cương đầu tiên bị mất, họ đã báo cảnh sát ngay lập tức, nhưng trong suốt một tháng giám sát cường độ cao thế mà vẫn không ngăn được kẻ trộm. Chuyện này thậm chí đã làm chấn động cả ban lãnh đạo cấp cao của ngân hàng, Tổng giám đốc còn thức trắng đêm ngồi trước máy tính theo dõi camera, nhưng canh liên tục ba ngày vẫn không tìm thấy một chút manh mối nào!
Họ thậm chí đã nghi ngờ là người của mình lấy trộm, nhưng sau khi rà soát toàn bộ nhân viên thì phát hiện chuyện này không liên quan gì đến họ...
Nói đến đây, vị ông chủ vẫn luôn im lặng nãy giờ mới lên tiếng: "Vì chuyện này mà tôi đã ba ngày không chợp mắt. Vốn dĩ tôi không tin thần thánh ma quỷ, nhưng bạn tôi thấy sự việc quá kỳ quái nên mới khuyên tôi đi tìm cao nhân xem sao."
Ông ta vừa nói vừa nhìn Tề Độ Thành, lúc này Tề Độ Thành mới nhận thấy mắt người này vằn đầy tia máu, gương mặt tiều tụy không thốt nên lời. Vị ông chủ nhìn Tề Độ Thành, lời lẽ khẩn thiết: "Chúng tôi thực sự đã hết cách rồi, vị đại sư này xin hãy giúp chúng tôi xem qua một chút!"
"Cho dù không tìm ra nguyên nhân, chúng tôi vẫn sẽ trả phí thù lao."
Tề Độ Thành: "..."
Nhìn vẻ lưỡng lự của Tề Độ Thành, vị ông chủ liền đưa ra một con số.
Tề Độ Thành mỉm cười: "Tiền nong không quan trọng, chủ yếu là nhiệt huyết tràn đầy, không thể nhìn quỷ quái hại người."
Thế là cậu đồng ý việc này.
Ngân hàng Nam Kim dù sao cũng là một công ty niêm yết, vì giá cổ phiếu của công ty nên tin tức kho bảo hiểm ngân hàng Nam Kim bị mất trộm vẫn luôn được phong tỏa rất tốt. Ngoại trừ cảnh sát và các cấp cao nội bộ ngân hàng thì rất ít người biết chuyện.
Ngay cả khi đã mời Tề Độ Thành, ông chủ kia vẫn yêu cầu cậu phải giữ bí mật về chuyện này.
Do đó khi Tề Độ Thành đến trụ sở ngân hàng, mọi người không hề biết cậu đến làm gì, nhân viên lễ tân chỉ coi cậu như một vị khách có vẻ ngoài đẹp trai. Nhưng Tề Độ Thành không ngờ rằng mình lại gặp người quen cũ ở đây.
Kim Minh Nghĩa liếc mắt một cái đã thấy Tề Độ Thành. Kim gia là một trong những gia đình giàu có có tiếng ở Nam Thành, và cũng coi như quen biết với Tề gia. Kim Minh Nghĩa là số ít người biết Tề Độ Thành là thiếu gia Tề gia, hồi nhỏ hai người còn chơi cùng một sân. Chẳng qua Kim Minh Nghĩa xưa nay không ưa Tề Độ Thành, có thể nói là đối đầu với Tề Độ Thành từ bé.
Tề Độ Thành cũng không ngờ gặp gã ở đây, vốn dĩ không muốn để ý, nhưng Kim Minh Nghĩa lại xáp tới, mở miệng là nói lời không lọt tai.
"Này chẳng phải là đại thiếu gia Tề gia sao? Thế mà lại gặp được cậu ở đây, đúng là khách quý hiếm có nhỉ!"
"Cậu đến làm gì? Tề gia không phải phá sản rồi sao?" Kim Minh Nghĩa ra vẻ kinh ngạc, sau đó nói: "Tề gia còn có đồ gì để bán nữa à?"
Tề Độ Thành ngước mắt nhìn gã, nhếch mép cười: "Người lớn nhà cậu đâu? Không thấy tấm bảng dán ở cửa sao?"
Kim Minh Nghĩa ngẩn người một lát, quay đầu nhìn tấm bảng thông báo ở cửa ngân hàng, chỉ thấy trên đó viết: Cấm mang chó mèo vào.
Kim Minh Nghĩa phản ứng lại, mặt đỏ bừng: "... Mày!"
Tề Độ Thành không thèm để ý đến gã nữa, tự mình ngồi xuống ghế chờ ở đại sảnh. Kim Minh Nghĩa thấy vậy gọi bảo vệ ngân hàng đến, chỉ vào Tề Độ Thành nói: "Ngân hàng các anh làm ăn kiểu gì vậy? Loại người này cũng cho vào à?!"
"Mau đuổi nó ra ngoài cho tôi!"
Tay bảo vệ bị lôi đến vẫn chưa hiểu chuyện gì đã nhận lệnh, đầu óc mơ hồ hỏi: "Tại sao ạ?"
Kim Minh Nghĩa cười lạnh nói: "Chỉ vì tôi là khách hàng lớn của các anh, không tin thì cứ tra, Kim gia gửi bao nhiêu tiền ở đây! Nó làm tôi không vui, các anh phải đuổi nó ra ngoài, nếu không tôi sẽ rút hết tiền về!"
Tay bảo vệ nhìn Tề Độ Thành, rồi nhìn Kim Minh Nghĩa, vẻ mặt khó xử.
Kim Minh Nghĩa thấy thế nổi giận quát: "Còn không mau đi?!"
Tay bảo vệ trẻ tuổi kia lại nói: "Anh Kim, dù là vậy cũng không thể tùy tiện đuổi khách ra ngoài được..."
Kim Minh Nghĩa không ngờ tay bảo vệ nhỏ bé này lại dám từ chối mình, sắc mặt khó chịu bèn bấm một cuộc điện thoại.
Không lâu sau, thấy đội trưởng bảo vệ dẫn theo một toán bảo vệ nhỏ chạy vội vàng từ một bên tới.
Đối phương vừa nhìn thấy Kim Minh Nghĩa đã khúm núm cúi đầu: "Chào cậu chủ Kim."
Kim Minh Nghĩa liền chỉ vào Tề Độ Thành nói: "Thấy cái tên ma nghèo kia không? Đuổi nó ra ngoài cho tôi!"
Vị đội trưởng liếc nhìn Tề Độ Thành, thấy cậu mặc đồ đơn giản không có hàng hiệu, trên người cũng không có trang sức đắt tiền, không nói hai lời bước về phía Tề Độ Thành, sắc mặt cũng trở nên hung dữ gầm lên: "Có nghe thấy không, cậu chủ Kim bảo mày cút ra ngoài!"
Kim Minh Nghĩa đứng bên cạnh cười khẩy nhìn cậu, nói mát: "Mày thấy chưa, đây chính là sức mạnh của đồng tiền. Mày bây giờ đến xách dép cho tao còn không xứng!"
Tề Độ Thành nhìn đội trưởng bảo vệ hỏi: "Ông chắc chắn muốn đuổi tôi ra ngoài chứ?"
Đội trưởng bảo vệ nhìn sang Kim Minh Nghĩa, giọng điệu không tốt nói: "Mày không nghe hiểu tiếng người à! Mày còn không cút ra ngoài thì đừng trách bọn tao không khách sáo!"
Tề Độ Thành ngước mắt nhìn ông ta hỏi: "Ông định không khách sáo thế nào?"
Kim Minh Nghĩa thấy cậu không có ý định rời đi chút nào, thần sắc càng thêm âm trầm lạnh nhạt, vị đội trưởng bảo vệ bực tức nói: "Bọn tao đông người thế này, mày nói xem không khách sáo là thế nào?! Khôn hồn thì cút nhanh đi!"
Đội trưởng bảo vệ mất kiên nhẫn nói: "Không thấy cậu chủ Kim bảo mày cút sao? Mày ở đây chướng mắt cậu chủ Kim, cản trở ngân hàng chúng tao làm ăn, mày đền nổi không?"
Chỉ là, khi vị đội trưởng bảo vệ nói ra câu này, đúng lúc có một người từ trên lầu đi xuống. Người đó mục tiêu rõ ràng, đi thẳng về phía Tề Độ Thành.
Nghe thấy lời đó, người đến kinh ngạc hỏi một câu: "Ồ? Tôi lại không biết vị khách này làm sao cản trở ngân hàng làm ăn được nhỉ?"
Kim Minh Nghĩa và đội trưởng bảo vệ nhìn kỹ lại thì đều giật mình, người này chẳng phải là Tổng giám đốc Ngân hàng Nam Kim sao!
Chỉ thấy vị Tổng giám đốc vốn dĩ nghiêm nghị ít nói trước mặt người ngoài lại tỏ vẻ hòa nhã, thái độ vô cùng thân thiết khiêm tốn khi gặp Tề Độ Thành, vừa gặp mặt đã nói: "Tề tiên sinh, sao ngài đến mà không nói trước cho chúng tôi một tiếng?"
Tề Độ Thành đáp: "À thì đến hơi sớm, nên muốn ngồi đợi ở đại sảnh trước thôi."
Tổng giám đốc cười nói: "Vậy cũng có thể gọi điện báo cho chúng tôi trước, chúng tôi tiện sắp xếp người dẫn ngài đi tham quan một chút." Hôm qua ông ta dẫn trợ lý đến Miếu Thành Hoàng mời người, sau khi Tề Độ Thành đồng ý, thấy vị Tổng giám đốc thật sự rất tiều tụy, liền tặng cho ông ta một lá bùa an thần. Đêm qua là giấc ngủ ngon nhất của ông ta trong suốt những ngày rồi!
Chính vì vậy, thái độ của Tổng giám đốc đối với Tề Độ Thành mới trở nên thân thiết như thế.
Nhưng điều này lại làm Kim Minh Nghĩa và tay đội trưởng bảo vệ đứng bên cạnh kinh hãi, đặc biệt là tay đội trưởng bảo vệ vừa giúp Kim Minh Nghĩa đuổi người, lúc này mặt mày trắng bệch, dường như đã nhìn thấy sự nghiệp của mình tại Ngân hàng Nam Kim sắp đi đến hồi kết.
Tổng giám đốc hàn huyên với Tề Độ Thành vài câu, sau đó nhớ lại những lời mình nghe được khi xuống lầu. Ánh mắt ông chuyển hướng về phía nhóm người Kim Minh Nghĩa. Đầu tiên, ông nhìn tay đội trưởng bảo vệ, mặt mày sa sầm nói: "Tôi còn không biết bảo vệ ngân hàng lại có bản lĩnh lớn đến mức này đấy?"
Tim đội trưởng bảo vệ run lên, môi run rẩy muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng hắn chẳng thốt nên lời. Sau đó, hắn nghe thấy Tổng giám đốc nói với mình: "Anh đi gặp kế toán lĩnh lương đi."
Tay đội trưởng bảo vệ lập tức mặt như tro tàn.
Sau đó, Tổng giám đốc lại nhìn sang Kim Minh Nghĩa. Thiếu gia Kim gia thì Tổng giám đốc có biết, Kim gia thực sự có giúp đỡ nhiều cho việc kinh doanh của Ngân hàng Nam Kim, thậm chí còn vay không ít khoản vay ngân hàng, có thể coi là một khách hàng lớn.
Nhưng Ngân hàng Nam Kim dù sao cũng không phải do Kim Minh Nghĩa mở, thái độ kiêu ngạo của gã khiến Tổng giám đốc khá khó chịu, ông liền nhắc nhở: "Kim thiếu gia nếu rảnh rỗi, chi bằng về nhà hối thúc Kim tổng, khoản vay mượn lần trước đã đến lúc phải trả rồi chứ?"
Kim Minh Nghĩa: "..."
Bị người ta đòi nợ công khai trước mặt, sắc mặt Kim Minh Nghĩa cũng trở nên rất khó coi.
Nhưng Tổng giám đốc đã nói xong những gì cần nói, ông quay lại ôn tồn hỏi Tề Độ Thành: "Tề tiên sinh, vậy chúng ta lên văn phòng của tôi bàn bạc kỹ hơn nhé?"
Tề Độ Thành tự nhiên sẽ không từ chối, hai người liền đi lên văn phòng Tổng giám đốc ở tầng trên. Kim Minh Nghĩa trừng mắt nhìn theo bóng lưng Tề Độ Thành rời đi, trong lòng cảm xúc hỗn loạn, trên mặt vừa ghen tị vừa tức giận, hận không thể ăn tươi nuốt sống Tề Độ Thành!
Tề gia rõ ràng đã phá sản, Tề Độ Thành dựa vào cái gì mà nhận được sự ưu ái của Ngân hàng Nam Kim chứ?!
Văn phòng Tổng giám đốc.
Vừa về đến văn phòng, Tổng giám đốc liền hỏi vấn đề mà ông quan tâm nhất: "Không biết ngài có nhận định gì về vụ mất trộm ở kho bảo hiểm không?"
Tề Độ Thành cũng không giấu giếm, trực tiếp nói ra những gì mình biết: "Ngay khi ở đại sảnh tôi đã nhận thấy trong ngân hàng có một luồng âm khí lảng vảng, đúng như các ông dự đoán, vụ mất trộm không phải do con người làm."
Điều này nằm trong dự liệu của Tổng giám đốc, ông cũng không ngạc nhiên mà hối thúc: "Vậy có cách nào giải quyết không?"
Tề Độ Thành nói: "Trước tiên hãy đến kho bảo hiểm xem sao, tôi cần xác nhận nguyên nhân là gì."
Nhờ vào lá bùa an thần, Tổng giám đốc hết mực tin tưởng Tề Độ Thành, ông nghe vậy liền đứng dậy nói: "Vậy chúng ta đi ngay bây giờ."
Kho bảo hiểm nằm ngay tại trụ sở ngân hàng, Tề Độ Thành đi theo Tổng giám đốc về phía khu vực bí mật nhất. Trên đường đi gặp không ít cơ quan mật mã, minh chứng cho sự an toàn của Ngân hàng Nam Kim.
Cuối cùng hai người dừng lại trước một cánh cửa bảo hiểm khổng lồ, Tề Độ Thành nói: "Chính là chỗ này."
Trong mắt cậu, phía sau cánh cửa này tỏa ra luồng âm khí nồng đậm hơn hẳn những nơi khác. Tổng giám đốc không nói hai lời, mở cửa bảo hiểm ra.
Đúng lúc này, có tiếng bước chân truyền đến từ bên trái, sau đó là một giọng nói: "Đến rồi, chính là ở đây."
Tổng giám đốc và Tề Độ Thành ngẩng đầu nhìn lên, thấy một người đàn ông dẫn theo một thanh niên mặc đạo bào, tay cầm la bàn đang đứng trước mặt họ.
"Lý tổng?"
"Chu tổng!"
Tổng giám đốc và đối phương đồng thanh lên tiếng, người được gọi là Lý tổng lên tiếng trước: "Chu tổng làm gì ở đây thế?"
"Tôi cũng đang muốn hỏi ông đấy." Chu tổng nhìn vị đạo sĩ bên cạnh Lý tổng, nhướng mày.
Lý Chấp nói một cách hiển nhiên: "Kho bảo hiểm xảy ra chuyện lớn như vậy, tôi đương nhiên phải mời cao nhân đến trợ giúp rồi."
Chu tổng đã hiểu, hóa ra mục đích của hai người là giống nhau. Ông đánh giá vị đạo trưởng bên cạnh Lý Chấp, đồng thời Lý Chấp cũng đang đánh giá Tề Độ Thành.
Vị thế của hai người trong công ty tương đương nhau, xưa nay luôn là đối thủ cạnh tranh, thời gian này đều đang cạnh tranh một vị trí thăng tiến, do đó luôn cố gắng thể hiện trước mặt cấp trên, lần này cũng không ngoại lệ.
Lý Chấp nhìn bộ dạng người thường của Tề Độ Thành, thầm mỉa mai: "Chu tổng mời cao nhân ở đâu về vậy? Không phải kéo từ làng đại học ra đấy chứ?"
Chu tổng nửa cười nửa không đáp: "Chân nhân bất lộ tướng, ai giải quyết được chuyện của kho bảo hiểm thì mới là người có thực lực thật sự."
Chu và Lý bên này nói chuyện đầy vẻ mỉa mai châm chọc, bên kia vị đạo trưởng do Lý Chấp mời đến cũng đang quan sát Tề Độ Thành. Vị đạo trưởng này là đạo sĩ gia truyền, trong giới Huyền môn cũng được coi là người thông tin nhanh nhạy, nhưng cũng chưa từng nghe nói trong lớp đồng trang lứa có một người tu hành đẹp trai như vậy.
Vì thế, Tề Độ Thành hoặc là kẻ ngang xương mới vào nghề, hoặc là một kẻ lừa đảo giang hồ.
Nghĩ vậy, vị đạo trưởng liền thu hồi ánh mắt, cũng dẹp luôn ý định chào hỏi Tề Độ Thành.
Bên này hai ông Chu, Lý cũng kết thúc màn đấu khẩu đầy ẩn ý, chỉ nói: "Vậy thì xem xem cao nhân của ai mời đến lợi hại hơn nhé!"
Sau đó họ liền nhìn về phía vị đại sư mà mình đã mời.
Chỉ thấy vị đạo trưởng do Lý Chấp mời đến tay cầm la bàn chỉ vào kho bảo hiểm nói: "Quỷ khí ở ngay bên trong, vào xem sẽ rõ."
Chu tổng thấy đối phương còn phải dùng đến la bàn để nhận đường, trong khi người bên mình chỉ đi một mạch tới nơi, thầm nghĩ phen này thắng chắc rồi.
Nhưng sau khi cửa kho bảo hiểm mở ra, vị đạo trưởng kia nhìn chằm chằm vào la bàn, chân mày nhíu chặt, còn Tề Độ Thành lại lộ ra một tia mê mang.
Cậu khẽ ho một tiếng nói: "Ở đây không có quỷ."
Chu tổng vừa nghe liền nói: "Lúc trước chẳng phải ngài bảo có âm khí sao? Sao lại không có quỷ được, hay là nhìn nhầm rồi?"
Lý Chấp thấy vậy liền cười bồi thêm: "Xem ra cao nhân mà Chu tổng mời cũng chỉ đến thế mà thôi."
Tề Độ Thành đành phải giải thích, ở đây đúng là có âm khí, nhưng có âm khí không đồng nghĩa với việc có quỷ. Đôi khi có thể là do quỷ từng lảng vảng ở đây rồi để lại âm khí.
Cậu có thể thấy không ít đồ vật trong kho bảo hiểm đã bị ám quỷ khí, nhưng lại không biết quỷ từ đâu tới.
Lúc này, vị đạo trưởng do Lý Chấp mời đến lên tiếng: "Bởi vì đây không phải là vụ án do quỷ hồn gây ra, mà là có người dùng dịch quỷ, sai khiến quỷ để trộm cắp tài vật."
Vị đạo trưởng nói tiếp: "Các vị hẳn phải biết đến thuật Ngũ Quỷ Vận Tài."
Ngũ Quỷ Vận Tài là một trong những pháp thuật được biết đến rộng rãi nhất trong chú thuật Đạo gia, chia làm hai loại: một là phong thủy cục, hai là pháp thuật. Vì phong thủy cục thiết lập rất tốn tâm huyết, nên thuật Ngũ Quỷ Vận Tài thường thấy hiện nay đa phần là pháp thuật. Thuật này có thể trộm lấy tài vận của người khác, sửa đổi mệnh lý, lại còn có thể lấy đi tài vật của người ta mà không cần mở cửa nẻo, không cần phá hòm xiểng.
Vị đạo trưởng nói: "Dựa trên hoàn cảnh hiện trường mà xem, đây là thuật Ngũ Quỷ Vận Tài chuẩn mực nhất."
Tề Độ Thành nghe anh ta nói vậy, quan sát xung quanh thêm một chút, lập tức hiểu ra vấn đề và liên tục gật đầu.
"Đúng là như vậy."
Lý Chấp nghe xong thì hớn hở ra mặt: "Không hổ danh là đạo trưởng của Thanh Phong Quan! Quả nhiên có thực lực, xứng danh cao công có tiếng. Không giống tên tiểu tốt vô danh nào đó, không biết lại tưởng là kẻ lừa đảo giang hồ!"
Ông ta nói lời đầy ẩn ý, ngầm mỉa mai người Chu tổng mời đến là kẻ lừa đảo. Chu tổng hiểu ý nên sắc mặt trở nên khó coi, nhìn Tề Độ Thành cũng có phần "hận sắt không thành thép"!
Sau đó liền nghe Lý Chấp đắc ý hỏi: "Đã biết rõ chuyện là thế nào, vậy mời đạo trưởng ra tay giúp chúng tôi giải quyết vấn đề nan giải này!"
Đạo trưởng gật đầu, vì chi phí Lý Chấp mời anh ta đến đã bao gồm cả việc giải quyết vấn đề, nên anh ta nói: "Chỉ cần hóa giải được thuật Ngũ Quỷ Vận Tài, kho bảo hiểm sẽ không bị mất đồ nữa."
Ý tứ trong lời nói chính là muốn đấu pháp với kẻ triển khai thuật Ngũ Quỷ Vận Tài.
Lúc này, Tề Độ Thành vốn im lặng nãy giờ mới lên tiếng: "Không cần rắc rối như vậy."
Cậu vừa mở miệng, ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía cậu. Vị đạo trưởng của Thanh Phong Quan nhíu mày hỏi: "Cậu có ý gì?"
"Đấu pháp chỉ là hóa giải pháp thuật của hắn, đồ đã mất vẫn không tìm lại được. Việc này không giải quyết triệt để vấn đề." Tề Độ Thành nói.
"Đồ mất thì báo cảnh sát tìm lại là được, thuật Ngũ Quỷ Vận Tài không hóa giải thì sẽ chỉ mất thêm nhiều đồ hơn thôi!"
Tề Độ Thành nói: "Còn có một cách giải quyết dứt điểm một lần cho xong." Vị đạo trưởng Thanh Phong Quan nhìn Tề Độ Thành, thầm nghĩ người này khẩu khí thật lớn, chưa từng nghe nói Ngũ Quỷ Vận Tài còn có cách giải quyết nào khác!
Sau đó nghe Tề Độ Thành nói: "Tôi có thể lập một trận Nghịch chuyển Ngũ Quỷ Vận Tài, bắt chúng phải mang đồ trả lại."
Đạo trưởng Thanh Phong Quan nghe xong kinh ngạc thốt lên: "Không thể nào!"
Thuật Ngũ Quỷ Vận Tài lưu truyền đã lâu, chưa từng nghe đến cái gọi là thuật Nghịch chuyển Ngũ Quỷ Vận Tài. Người này, người này chắc chắn là kẻ lừa đảo!
Nhưng Chu tổng lại chọn tin tưởng Tề Độ Thành, ông nói: "Tôi tin tưởng Tề tiên sinh. Nếu đạo trưởng không tin, có thể đợi chúng tôi làm xong rồi ngài hóa giải thuật Ngũ Quỷ Vận Tài sau cũng được."
Lý Chấp nhìn Tề Độ Thành, thầm nghĩ người này đúng là giỏi bốc phét, cũng muốn xem cậu làm thế nào để thực hiện được lời nói khoác lác đó, nên bảo: "Cứ để cậu ta thử xem."
Sau đó ông ta lại hỏi: "Vị tiên sinh này, cái thuật Nghịch chuyển Ngũ Quỷ Vận Tài mà cậu nói có phải là sẽ trộm luôn cả gia sản của tên trộm về đây không?"
Tề Độ Thành trợn mắt nhìn ông ta đáp: "Ông nghĩ gì thế? Làm gì có chuyện tốt như vậy!"
Lý tổng: "..."
Sau Khi Phá Sản Tôi Trở Thành Tân Thành Hoàng
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.