Sau Khi Phá Sản Tôi Trở Thành Tân Thành Hoàng

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Sau Khi Phá Sản Tôi Trở Thành Tân Thành Hoàng

Tác giả : Giao Dã Quân

Chương 7: Chương 7

Tề Độ Thành bắt đám ác quỷ đến tu sửa Miếu Thành Hoàng, hiệu quả sử dụng đương nhiên không cần phải nói, tiến độ cũng rất nhanh. Chưa đầy một tuần đã hoàn thành.
Khi cậu báo cáo tiến độ lên, phía bên kia vẫn còn có chút không tin, dù sao việc trùng tu kiến trúc cổ là công việc tỉ mỉ, không có vài tháng sao mà làm xong được?
Nhưng đợi đến khi phái người xuống kiểm tra mới phát hiện ra, việc tu sửa này quả thật không thể chê vào đâu được, quan trọng hơn là tốc độ hoàn thành lại đặc biệt nhanh!
Ánh mắt của người do Hiệp hội phái đến nhìn Tề Độ Thành có chút khác lạ, có thể hoàn thành việc trùng tu hoàn hảo trong thời gian ngắn như vậy, người này chắc chắn có lai lịch không tầm thường...
Đối phương có chút tò mò hỏi: "Mời đội thi công tinh nhuệ như vậy chắc tốn không ít tiền nhỉ?"
Chuyện này thì không rồi, đám ác quỷ bị bắt đến chính là sức lao động miễn phí, ngay cả nhang đèn cũng không cần dùng tới, hơn nữa còn là chế độ làm việc 007 không nghỉ, tiết kiệm cho Tề Độ Thành một khoản lớn chi phí trang hoàng sửa chữa!
Tiểu Tề đại nhân sai khiến đám ác quỷ rất sướng, chỉ là chuyện này tuyệt đối không thể nói ra ngoài. Vì vậy cậu chỉ cười gượng hai tiếng nói: "Trùng hợp có người quen biết." Rồi lấp liếm cho qua chuyện.
Cũng may người của Hiệp hội chỉ tò mò chứ không có ý định đào sâu hỏi đến cùng, thấy Tề Độ Thành không muốn nói nhiều thì cũng không hỏi nữa.
Sau khi người của Hiệp hội đến kiểm tra và xác nhận Miếu Thành Hoàng đã tu sửa xong, theo tình trạng tu sửa của miếu, họ cho biết dựa theo quan sát hiện tại, việc mở cửa lại Miếu Thành Hoàng không có vấn đề gì. Quả nhiên, chưa đầy hai ngày sau khi họ trở về, văn bản phê duyệt của Hiệp hội đã được gửi xuống.
Có văn bản này, Miếu Thành Hoàng cùng với đạo quán cách đó không xa được tính vào một trong những điểm tham quan du lịch văn hóa địa phương. Xung quanh còn có danh lam thắng cảnh, đến mùa du lịch cao điểm chắc chắn sẽ không thiếu du khách.
Tề Độ Thành ngay lập tức thông báo chuyện này cho các quỷ sai trong Miếu Thành Hoàng, người vui mừng nhất chính là vị Chung phán quan cần mẫn, nghe xong suýt rơi lệ.
Hai mươi năm rồi, Miếu Thành Hoàng Nam Thành cuối cùng cũng có thể nhìn thấy hương hỏa trở lại rồi!!
Đám quỷ sai cũng rất vui mừng. Mặc dù bây giờ người bái Thành Hoàng không còn nhiều, nhưng dù sao vẫn có người bái. Miếu Thành Hoàng mở cửa trở lại, bọn họ làm quỷ sai cũng có chút đồ cúng, nhang đèn mà hưởng, coi như là phúc lợi của quỷ sai. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Tề Độ Thành nghĩ đây cũng là chuyện vui, nên khi đến miếu lại mua không ít nhang đèn ở tiệm bán đồ thờ, phân phát cho các quỷ sai trong Miếu Thành Hoàng.
Điều này khiến đám quỷ sai được sủng mà lo, nhưng khi nhìn thấy nhang đèn thì chúng lại vô cùng kích động. Triệu Nam Huyền thậm chí còn nức nở thành tiếng: "Hai mươi năm rồi, cuối cùng cũng được ăn cơm công một lần! Huhu... Làm quỷ sai không lỗ vốn rồi!"
Tề Độ Thành: "..."
Chung phán quan thì nhã nhặn hơn chút, nhưng cũng cảm thán rất nhiều. Nhang đèn Tề Độ Thành mua không đắt lắm, số lượng lại nhiều, nên con quỷ nào cũng có phần.
Nhưng phát đến cuối cùng, Tề Độ Thành phát hiện Kiến Uyên không nhận phần của mình. Tề Độ Thành tưởng hắn không biết ở đây đang phát nhang đèn, nên nói với Chung phán quan: "Phần nhang đèn này lát nữa ông đưa cho Kiến Uyên một phần nhé." Website TruyenLau.com
Không ngờ Chung phán quan lại nói: "Lão gia không biết, Kiến Uyên đại nhân từ trước đến nay không ăn hương hỏa nhân gian."
Tề Độ Thành mơ hồ hỏi: "Sao thế? Hắn không phải là quỷ sao? Chẳng lẽ là tiên tử, không ăn khói lửa trần gian à?"
Chung phán quan đáp: "Không phải, không phải! Kiến Uyên đại nhân và chúng ta không giống nhau."
Ông ta định nói gì đó, nhưng lời đến cửa miệng lại đổi thành: "Dù sao thì ngài Kiến Uyên cũng không cần dùng những thứ này đâu." Website TruyenLau.com
Tề Độ Thành thấy Chung phán quan cứ ngập ngừng như vậy, vốn định gặng hỏi thêm, nhưng nghĩ lại uy thế của Kiến Uyên ở trong Miếu Thành Hoàng có khi còn lớn hơn cả một Thành Hoàng như cậu, có hỏi thì chắc Chung phán quan cũng không dám nói.
Cậu nghĩ bụng cùng lắm thì lát nữa đích thân đi hỏi chính chủ, nên không hỏi tiếp nữa. Phần nhang đèn của Kiến Uyên cũng được Tề Độ Thành cất đi.
Đến buổi tối.
Kiến Uyên xuất hiện như đã hẹn. Bình thường một người một quỷ ngoài việc dạy học ra thì rất ít khi nói chuyện phiếm, hôm nay vừa đến cũng đã bắt Tề Độ Thành ôn lại kiến thức ngày hôm qua.
"Chờ chút, có thứ này muốn đưa cho anh." Tề Độ Thành lên tiếng, sau đó lấy phần nhang đèn còn lại đặt trước mặt Kiến Uyên và nói: "Hôm nay tôi phát nhang đèn cho các quỷ sai trong Miếu Thành Hoàng, lúc đó anh không có ở đấy nên tôi mang về, vừa hay đưa cho anh luôn."
Kiến Uyên: "..."
Kiến Uyên liếc nhìn đống đồ bày trước mặt, đây là lần đầu tiên có người tặng hắn thứ này. Tề Độ Thành cũng không có ý gì khác, chỉ nghĩ Kiến Uyên dù sao cũng tính là một thành viên của Miếu Thành Hoàng, phát phúc lợi thì tự nhiên không thể bỏ sót hắn được.
Nhưng lại nghe đối phương nói: "Ta không cần."
Tề Độ Thành thắc mắc: "Quỷ chẳng phải đều ăn những thứ này sao?"
Dù sao cũng đã làm Thành Hoàng, Tề Độ Thành cũng hiểu biết đôi chút về văn hóa dưới âm phủ. Thức ăn của hồn ma bắt nguồn từ tế tự, chính là hương hỏa nhân gian.
Sao đến chỗ Kiến Uyên lại không áp dụng được nữa?
Kiến Uyên thẳng thừng: "Ta không ăn những thứ này."
Hắn vốn không phải quỷ hồn tầm thường, hương hỏa tế tự đối với hắn mà nói chẳng có tác dụng gì, trong mắt hắn chỗ nhang đèn này cũng chẳng khác gì nhang đèn người thường vẫn thấy.
Tề Độ Thành tò mò: "Vậy anh ăn cái gì?"
Kiến Uyên liếc cậu một cái rồi đáp: "Ăn quỷ."
Tề Độ Thành: "..."
Thực tế Kiến Uyên không hề che giấu thực đơn của mình, thậm chí Tề Độ Thành cũng từng thấy hắn ăn quỷ vài lần, nhưng khi tận tai nghe chính chủ nói ra vẫn không khỏi có chút kinh ngạc.
Tề Độ Thành bất giác nghĩ đến những con quỷ bị hắn bóp thành viên rồi nuốt chửng vào bụng, thầm nghĩ hèn chi lúc giết quỷ cảm xúc lại kích động như vậy, hóa ra là đến giờ cơm.
Nhưng bản thân Kiến Uyên cũng là quỷ, Tề Độ Thành không kìm được mà nói: "Anh... anh làm như vậy không tính là tàn hại đồng loại sao?"
Vừa dứt lời Tề Độ Thành đã hối hận ngay, dù có ý nghĩ đó thì cũng không nên hỏi thẳng mặt như vậy chứ! Cậu nhìn Kiến Uyên, ánh mắt lạnh lùng của đối phương chạm phải ánh mắt cậu, Tề Độ Thành không tự chủ được mà lùi lại một bước.
Kiến Uyên thu hồi ánh mắt, thuận theo lời của Tề Độ Thành mà hừ lạnh một tiếng: "Ngươi có coi thức ăn là đồng loại không?"
Tề Độ Thành: "..."
Tề Độ Thành không hiểu, thế giới này tuy có Âm Tào Địa Phủ duy trì trật tự âm phủ, nhưng giữa các quỷ hồn sẽ không có việc tuân thủ nghiêm ngặt các quy tắc đó.
Người ở dương thế, hồn ở âm phủ, một khi đã thoát ly khỏi quy tắc xã hội thì đó là hai thứ hoàn toàn khác nhau.
Ở quỷ giới chỉ có thực lực mạnh mẽ, tôn sùng sức mạnh tuyệt đối. Để có được sức mạnh, việc đồng loại tương tàn, nuốt chửng lẫn nhau đã không còn là chuyện lạ, từ lâu đã trở nên quen thuộc.
Mà loại quỷ chỉ chọn ác quỷ để ăn như Kiến Uyên thì đã có thể coi là "có lương tâm" nhất trong giới quỷ rồi.
Nhưng Kiến Uyên không có ý định giải thích, chỉ nhìn Tề Độ Thành nói: "Yên tâm, ta không có hứng thú với người sống."
Tề Độ Thành cười gượng hai tiếng, nhét nhang đèn vào tay hắn nói: "Cái... cái này tôi đương nhiên biết chứ! Có điều chỗ này anh cứ nhận lấy đi, coi như đổi vị không được sao?"
Kiến Uyên: "..."
Tề Độ Thành lại cúi đầu hí hoáy với đống chu sa và bùa vàng trên bàn: "Chẳng phải là muốn lên lớp sao, hôm nay học cái gì thế?"
Kiến Uyên chỉ đành thu lại số nhang đèn đó, tiến lên nói: "Bùa thanh tịnh."
Miếu Thành Hoàng Nam Thành mở cửa trở lại.
Chuyện này không lớn không nhỏ, nhưng cũng chiếm được một mẩu tin trên báo địa phương. Người dân bản địa Nam Thành thấy vậy đều có chút ngạc nhiên, hóa ra ở đây còn có Miếu Thành Hoàng à!
Phấn khởi hơn cả chính là người của Hiệp hội Tôn giáo Nam Thành, điều này đại diện cho việc Thành Hoàng Nam Thành đã nhậm chức, trật tự âm phủ hỗn loạn suốt hai mươi năm qua cuối cùng cũng có thể được điều chỉnh.
Tuy nhiên hiện tại người sống có thể làm việc ở Miếu Thành Hoàng chỉ có một mình Tề Độ Thành, vì vậy thời gian mở cửa đều dựa theo thời gian nghỉ ngơi của cậu.
Tề Độ Thành đến vài lần đều không thấy có bóng người nào, không khỏi thở dài.
Ban ngày các quỷ sai ít việc, những người như Triệu Nam Huyền sẽ túc trực ở Miếu Thành Hoàng.
Hắn thấy Tề Độ Thành thở dài liền tiến lên nịnh nọt: "Đại nhân sao lại thở dài vậy? Có việc gì chúng tôi có thể giúp được không?"
Tề Độ Thành nói: "Chỉ là không có lấy một người khách hành hương, chao ôi... cũng không biết khi nào hương khói mới hưng vượng lên được."
Triệu Nam Huyền nghe xong cũng lộ vẻ khó xử, đây thực sự không phải vấn đề mà quỷ có thể giải quyết được. Tuy nhiên hắn chợt nhớ ra một chuyện, nói với Tề Độ Thành: "Nhắc đến khách hành hương, thực ra mấy ngày nay đều có một ông lão đến loanh quanh trước cửa, chỉ là thấy cửa lớn không mở nên chưa từng vào trong."
Mấy ngày trước là thời gian làm việc của Tề Độ Thành nên Miếu Thành Hoàng không mở cửa. Tề Độ Thành nghe vậy lập tức phấn chấn hẳn lên, Triệu Nam Huyền thấy thế liền nói: "Nhắc mới nhớ, hằng ngày cứ vào tầm này là ông ấy sẽ đến."
Vừa nhắc Tào Tháo là Tào Tháo đến ngay, lúc này từ cửa Miếu Thành Hoàng bước vào một ông lão ăn mặc giản dị.
Ông lão thấy Tề Độ Thành thì nét mặt giãn ra, liên tục gật đầu nói: "Cuối cùng cũng có người rồi." Tề Độ Thành bước tới hỏi: "Bác ạ, bác muốn dâng hương hay xin xăm ạ?"
Miếu Thành Hoàng cũng tương tự như đạo quán thông thường, các dịch vụ cần thiết đều có đủ. Thậm chí vì hiện tại chỉ có một mình Tề Độ Thành kinh doanh ngôi miếu này, nên trước khi khai trương cậu còn bị Kiến Uyên bắt học cấp tốc một khóa kiến thức giải xăm, giờ cậu đã là một nhân viên vận hành đạt chuẩn rồi.
Ông lão nhìn ngôi miếu, ánh mắt xa xăm, khàn giọng nói: "Tôi... tôi dâng hương."
Tề Độ Thành vừa định hướng dẫn một chút, nhưng thấy ông lão tự mình chuẩn bị khí cụ đầy đủ, rõ ràng là người sành sỏi. Thấy vậy cậu bèn lùi sang một bên để ông lão tự nhiên hành lễ.
Ông lão trước tiên cúng bái quỷ sai bốn phía, cuối cùng mới kính cẩn đặt hoa quả cúng dường trước tượng Thành Hoàng, sau đó nghiêm trang dâng hương, chắp tay thành tâm lễ bái.
Tề Độ Thành đứng ẩn hiện một bên, nhưng lời cầu nguyện của ông lão theo khói hương bay vào tai cậu.
"Cầu xin Ngài phù hộ cho cháu trai con bình an, bách tuế vô ưu, nguyện..."
Hóa ra là cầu phúc cho người nhà.
Tề Độ Thành nhìn ông lão, đối phương đã cúng bái xong, đứng dậy thu dọn đồ đạc. Thấy ông sắp rời đi, Tề Độ Thành bước tới một bước, đưa mấy lá bùa luôn mang theo bên mình ra.
Đối phương thấy vậy liền nói: "Hôm nay tôi không mang theo tiền công đức..."
Ông lão tưởng cậu là người bán bùa.
Tề Độ Thành vội vàng nói: "Bác hiểu lầm rồi ạ, vì bác là vị khách hành hương đầu tiên kể từ khi Miếu Thành Hoàng mở cửa trở lại, nên lá bùa này là chúng cháu tặng. Chúc bác cuộc sống thuận lợi!"
Nghe cậu nói vậy, ông lão mới nhận lấy lá bùa, nhìn Tề Độ Thành nói: "Cảm ơn nhé, chàng trai."
Tề Độ Thành mỉm cười tiễn ông lão ra về, sau đó nhìn làn khói hương mới thêm vào trong miếu, lòng không khỏi cảm thán.
"Hôm nay lại có đồ cúng rồi!!" Tiếng của Triệu Nam Huyền và nhóm quỷ sai đã phá tan sự xúc động của Tề Độ Thành. Chỉ thấy các quỷ sai vây quanh nhau nuốt chửng khói hương lễ vật của ông lão, cảm động đến mức suýt khóc thành tiếng!
Tề Độ Thành: "..."
Có lẽ, Miếu Thành Hoàng nên xây một cái nhà ăn cho các quỷ sai.
Cứ như là mấy con quỷ chết đói vậy.
Tề Độ Thành đang nghĩ về việc xây nhà ăn thì điện thoại reo, nhìn thấy là tổ trưởng gọi tới liền vội vàng bắt máy.
Đầu dây bên kia tổ trưởng nói: "Tiểu Tề, việc trong tay cậu chắc xong hết rồi chứ? Chuyện là thế này, Điền Tử Thạch đột nhiên ngã gãy chân, những người khác trong tổ lại không rảnh, nên vụ cậu ta đang theo dõi sẽ giao lại cho cậu nhé!"
Tề Độ Thành còn chưa kịp hoàn hồn thì chuyện đã được quyết định xong, cậu ngoài việc đồng ý ra thì không còn lựa chọn nào khác.
Vì có việc mới, Tề Độ Thành lập tức quay về công ty, vừa vào cửa đã bị một đàn chị chặn lại hỏi: "Tiểu Tề, nghe nói tin tức của lão Điền là em tiếp quản à?"
Tề Độ Thành không ngờ đồng nghiệp lại thạo tin đến vậy, nhưng chuyện này cũng chẳng có gì phải giấu giếm nên gật đầu xác nhận.
Đàn chị nọ chậc lưỡi lắc đầu liên tục: "Thế thì em đen đủi thật rồi."
Tề Độ Thành: "...?"
Đàn chị thấy bộ dạng ngơ ngác của cậu, sinh lòng không nỡ nói: "Chị bảo này, vụ án mà lão Điền theo dõi tà môn lắm. Nghe đâu là có quỷ đấy!"
Tề Độ Thành: "À..."
Nếu chị nói về cái này thì em lại chẳng sợ đâu.
Tác giả có lời muốn nói:
Đàn chị: Vụ này có quỷ!
Tề Độ Thành: Thế thì khéo quá còn gì!

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu