Sau Khi Phá Sản Tôi Trở Thành Tân Thành Hoàng

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Sau Khi Phá Sản Tôi Trở Thành Tân Thành Hoàng

Tác giả : Giao Dã Quân

Chương 33: Chương 33

Tề Độ Thành nhìn bức tượng Lợi Tài Tôn Giả trong tay, đã mượn danh hiệu Thần Tài thì cứ để Thần Tài thật đến trò chuyện với nó vậy.
Văn Dao thấy thần sắc cậu không giống như đang nói đùa, thầm nghĩ có lẽ đây chính là phong thái của đại sư, anh ta khôi phục tâm tình một chút rồi hỏi: "Vậy đại sư có cần tôi chuẩn bị gì cho ngài không?"
Tề Độ Thành cũng lần đầu thỉnh thần, ngẫm nghĩ rồi đáp: "Cũng không có lưu ý gì đặc biệt, chỉ là đến lúc đó anh lánh mặt đi một chút."
Văn Dao không hiểu: "Tại sao ạ? Có kiêng kị gì sao?"
Vẻ mặt anh ta trở nên ngưng trọng: "Chẳng lẽ bát tự của tôi khắc Thần Tài?"
Tề Độ Thành: "..."
Tề Độ Thành chỉ nghĩ đến truyền thuyết thần tiên thường không hiện chân thân trước mặt người phàm, nên mới muốn Văn Dao tránh đi, cậu giải thích: "Không phải, tôi chỉ cảm thấy anh ở đây thì ngài ấy sẽ xấu hổ."
Văn Dao: "..."
Ồ, thế... thế sao?
Văn Dao cảm thấy cách nói này thật mới mẻ, nhưng vì tin tưởng Tề Độ Thành nên anh vẫn làm theo. Sau khi giúp Tề Độ Thành bày biện bút nghiên chu sa, Văn Dao lui sang căn phòng bên cạnh.
Ở trong phòng, anh suy nghĩ một hồi vẫn không thắng nổi trí tò mò, bèn áp tai vào tường...
Bên kia bức tường.
Tề Độ Thành hồi tưởng lại bùa thỉnh thần mình từng thấy trước đây, tập trung tinh thần bắt đầu vẽ bùa trên giấy vàng. Theo những hoa văn bùa chú bằng chu sa hiện hình, một đạo bùa thỉnh thần Triệu Công Minh liền xuất hiện trên bàn.
Nhưng điều Tề Độ Thành không chú ý tới là thần thái của bức tượng Lợi Tài Tôn Giả đặt trên bàn trước mặt bắt đầu thay đổi. Bức tượng vốn đờ đẫn từ từ chuyển động con ngươi, cuối cùng dừng lại trên người Tề Độ Thành. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Ngay sau đó, bức tượng bắt đầu rung lắc dữ dội, một luồng sát khí thoát ra từ trong tượng lao thẳng về phía chính diện Tề Độ Thành!
Tề Độ Thành vừa thu bút hoàn thành nét cuối cùng của lá bùa, ngẩng đầu lên liền thấy sát khí ập đến, nhưng chỉ thấy luồng sát khí đó cách giữa mày Tề Độ Thành đúng một đốt tay thì bị bật ngược trở lại, toàn bộ dội thẳng lên thân Lợi Tài Tôn Giả!
Sát khí đánh vào tượng thần, chỉ nghe một tiếng thét thảm thiết truyền ra từ bên trong, sau đó thấy một bóng đen gầy cao thoát ra khỏi tượng, hì hục thở hồng hộc. Tề Độ Thành không nhìn rõ ngũ quan của nó nhưng cảm giác trực quan rằng bóng đen này đang nhìn cậu với vẻ mặt đầy oán hận.
Tề Độ Thành quay đầu lại, nhưng người đứng sau lưng không phải Kiến Uyên. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Chỉ thấy đứng sau cậu là một người đàn ông tuấn mỹ, mặc bào đỏ, tay cầm Roi Đả Thần, dáng người cao ráo, mày kiếm mắt sáng.
Tề Độ Thành ngẩn ra, đối phương thấy cậu ngơ ngác thì nhướng mày cười hỏi: "Sao thế, không phải ngươi mời ta đến sao? Trông có vẻ không hoan nghênh ta lắm nhỉ?"
Lúc này Tề Độ Thành mới hoàn hồn nói: "Ngài là Triệu Công Nguyên soái!" Nguồn copy từ TruyenLau.com
Triệu Công Minh thấy cậu nhận ra mình, hơi hếch cằm gật đầu: "Đúng vậy."
Tề Độ Thành vội nói: "Đến đúng lúc lắm, chuyện này phải nhờ ngài ra tay!" Nói rồi cậu nhìn về phía bóng đen trong góc. Khi Triệu Công Minh đến đã chú ý tới bóng đen đó rồi, chỉ thấy đối phương vẫn đang thở hồng hộc ở góc phòng, dường như đang tìm thời cơ lao lên cắn xé bọn họ!
Triệu Công Minh nhíu mày nói: "Thứ xấu xí gì đây?"
Bóng đen không biết có nghe hiểu hay không, ném ánh mắt dữ tợn về hướng Triệu Công Minh. Tề Độ Thành liếc nhìn bóng đen, nói với Triệu Công Minh: "Đây cũng là một vị Thần Tài đấy."
Triệu Công Minh nghe vậy vội xua tay: "Đừng đừng đừng, ta làm gì có đồng nghiệp nào xấu xí như thế này!"
Câu này bóng đen hiển nhiên nghe hiểu, chỉ thấy nó càng trở nên phẫn nộ, lao mình vồ về phía hai người!
Nhưng Triệu Công Minh há có thể để nó đắc thủ. Bóng đen vồ hụt, tinh thần càng thêm cuồng bạo, hùng hổ chuẩn bị lao tới lần nữa...
Tề Độ Thành hét lên: "Cẩn thận!"
Ngay lập tức thấy Triệu Công Minh vung Roi Đả Thần, quất mạnh bóng đen văng vào góc tường!
"Ao...!!"
Bóng đen phát ra một tiếng kêu thảm thiết, co quắp trên mặt đất run rẩy không thôi.
Triệu Công Minh hừ lạnh: "Tà ám nhân gian mà cũng dám gào thét với bản tọa!" Triệu Công Minh ngoài việc là Chính Thần Tài, còn là một trong tứ đại nguyên soái, đồng thời là tướng soái Lôi bộ ở âm phủ, việc thu dọn hạng tiểu quỷ này tự nhiên không thành vấn đề!
Chỉ thấy Triệu Công Minh quay sang nói với Tề Độ Thành - người nãy giờ vẫn còn đang ngây người vì kinh ngạc: "Tiểu tử, nhìn cho kỹ đây!" Dứt lời, Triệu Công Minh một tay bắt quyết, ngay sau đó ngoài cửa sổ mây đen kéo đến bao phủ, trong tầng mây thỉnh thoảng lại truyền đến những tiếng sấm rền vang!
Triệu Công Minh nhìn về phía bóng đen kia quát: "Lôi hỏa khử tà..."
Từ trên không trung, một đạo sấm sét kinh thiên động địa mang theo cương khí vạn quân giáng thẳng xuống vị trí của bóng đen!
Đúng lúc này, bóng đen đã phản ứng kịp, mắt thấy lôi hỏa giáng xuống, nó liền vùng lên lao thẳng về phía Tề Độ Thành!
Bóng đen nhe nanh múa vuốt dữ tợn: "Ao ao ao...!!"
Tề Độ Thành: "!!!"
Chứng kiến luồng lôi hỏa trắng xóa truy đuổi theo bóng đen mà bổ xuống, Triệu Công Minh cũng không kịp phản ứng, thậm chí không kịp ra tay kéo Tề Độ Thành ra!
"Ầm!"
Tiếng sấm nổ vang trong phòng khiến cả căn nhà cũng phải rung chuyển!
Sau khi tiếng sấm dứt, mây đen lập tức tan biến, mọi chuyện cứ như thể chỉ là một ảo giác.
Còn ở trong phòng, Tề Độ Thành nhìn bóng đen mang theo lôi quang lao về phía mình mà lòng lạnh toát, tiếp đó trước mắt là một mảnh trắng xóa, một lúc sau mới dần dần khôi phục thị giác.
Sau đó, cậu nghe thấy một giọng nói khiển trách: "Lôi pháp sao có thể tùy tiện sử dụng!"
Giọng của Kiến Uyên truyền đến từ phía sau, Tề Độ Thành thấy mình đang được hắn che chở ở một bên, còn hắn thì đang giận dữ nhìn chằm chằm Triệu Công Minh.
Triệu Công Minh thấy Tề Độ Thành không sao mới thở phào nhẹ nhõm, nhìn lại người cứu cậu thế mà lại là Kiến Uyên thì không khỏi ngẩn ra. Ngay sau đó, Triệu Công Minh bị Kiến Uyên mắng cho xối xả.
"Thần tiên lỗ mãng, có bị thay thế cũng đáng đời!"
Triệu Công Minh: "..."
Mắng xong Triệu Công Minh, Kiến Uyên lại quay sang mắng Tề Độ Thành: "Ngươi còn cần mời hạng này đến sao? Đạo thuật học ngày thường đều trôi vào bụng chó hết rồi à?!"
Tề Độ Thành: "..."
Cả hai người bị mắng đến mức cúi gầm mặt xuống, lén lút nhìn nhau đầy sợ hãi, trông có vẻ khá đồng cảm kiểu "huynh đệ cùng cảnh ngộ".
Triệu Công Minh khẽ ho một tiếng rồi nhìn Tề Độ Thành bảo: "Ngươi không nói sớm là ngươi quen biết tên này, thế thì còn tìm ta làm gì, tìm hắn là được rồi." Tề Độ Thành không ngờ Triệu Công Minh cũng biết Kiến Uyên, không khỏi tò mò hỏi: "Hai người quen nhau ạ?"
Triệu Công Minh liếc Kiến Uyên một cái rồi nói: "Quả thực có quen, nói đi cũng phải nói lại, ta và hắn cũng coi như có cùng nguồn gốc."
Lại nghe Kiến Uyên lạnh lùng thốt ra một chữ: "Cút."
Tề Độ Thành: "..."
Xem ra không có vẻ gì là muốn nhận người thân này cho lắm.
Triệu Công Minh biết mình đuối lý nên không tranh luận với Kiến Uyên, bèn nói với Tề Độ Thành: "Hình hài này không phải chân thân của ta, nay nhiệm vụ đã hoàn thành, ta cũng xin cáo lui."
Trước khi đi, ánh mắt Triệu Công Minh nán lại giữa Tề Độ Thành và Kiến Uyên đầy ẩn ý, sau đó nhìn Tề Độ Thành nói: "Đã lâu không gặp đồng liêu chốn trần gian, tặng ngươi một món quà gặp mặt vậy."
Tề Độ Thành: "!!!"
"Là thuật điểm đá thành vàng sao?"
Triệu Công Minh: "... Ngươi nghĩ nhiều quá rồi."
Triệu Công Minh chỉ tay về phía giữa lông mày Tề Độ Thành, một luồng kim quang hòa vào giữa mày cậu: "Điểm đá thành vàng thì không có, nhưng một đoạn tài vận thì ta cho được." Sau đó không đợi Tề Độ Thành mở lời chào tạm biệt, bóng dáng Triệu Công Minh đã tan biến.
Tề Độ Thành sờ sờ giữa mày, vẫn còn chút thẫn thờ, cho đến khi Kiến Uyên lên tiếng: "Chỉ là một đoạn tài vận thôi, ngươi lo mà dọn dẹp bãi chiến trường này trước đi rồi hãy mơ mộng."
Tề Độ Thành lúc này mới nhìn về phía vừa bị sét đánh, chỉ thấy nơi đó đã là một mảnh tro đen, và cùng với sự biến mất của bóng đen, bức tượng Lợi Tài Tôn Giả cũng xuất hiện những vết nứt, vỡ tan tành trên bàn.
Văn Dao ở phòng bên cạnh sau khi nghe tiếng sấm thì giật nảy mình, sau đó nghe bên kia không còn động tĩnh gì nữa mới đi tới trước cửa phòng.
Anh ta vẫn còn lo lắng mình sẽ mạo phạm Thần Tài, nên gõ cửa hỏi: "Tề tiên sinh, giờ tôi có thể vào được chưa?"
Sau khi nhận được sự cho phép, anh ta mới mở cửa vào.
Lúc Văn Dao vào, Kiến Uyên vẫn chưa đi, nhưng là người thường nên Văn Dao không nhìn thấy hắn. Anh ta chỉ thấy mỗi mình Tề Độ Thành ở trong phòng, liền rón rén đi tới, sau đó lập tức nhìn thấy mảng sàn nhà đen kịt vì bị sét đánh.
Tề Độ Thành vừa định giải thích, đã thấy Văn Dao nhìn mình với đôi mắt lấp lánh đầy thán phục, tiến lên nắm tay cậu nói: "Đám mây đen vừa nãy là do đại sư ngài gọi đến sao? Không hổ danh là đại sư!"
Kiến Uyên: "..."
Tề Độ Thành thấy vẻ mặt anh ta có vẻ không bận tâm lắm đến việc sàn nhà bị hỏng nên cũng thở phào, sau đó bảo: "Không phải tôi gọi đến đâu, là lôi hỏa do Triệu Công Nguyên soái giáng xuống đấy."
Dù Văn Dao chưa từng gặp Triệu Công Minh, nhưng điều đó không ngăn cản sự tin tưởng của anh dành cho Tề Độ Thành, bất kể là do Triệu Công Minh hay Tề Độ Thành dẫn tới, thì lôi hỏa này rõ ràng không phải người phàm có thể triệu hồi!
Mà bức tượng Lợi Tài Tôn Giả cũng đã hỏng, trong nhà không còn hơi hướm quái dị nữa, Tề Độ Thành nói: "Giờ anh có thể yên tâm ở lại rồi."
Sợ Văn Dao vẫn còn lo lắng, Tề Độ Thành còn đem những mảnh vỡ của bức tượng đốt sạch sành sanh.
Dù có thể là tác động tâm lý, nhưng sau khi tượng thần bị đốt, Văn Dao thực sự cảm thấy sự mệt mỏi bấy lâu nay tan biến sạch, cảm giác áp bức mờ nhạt trong căn phòng cũng không còn nữa.
Văn Dao càng thêm sùng bái Tề Độ Thành. Sau khi chuyển khoản cho cậu, anh ta lại cầm điện thoại hỏi: "Tề tiên sinh, tôi muốn kết bạn với ngài, ngài xem có tiện không?"
Tiếp đó anh ta giải thích: "Ngài cũng biết đấy, làm nghề như chúng tôi khó tránh khỏi có chút nghi thần nghi quỷ, hơn nữa lại thường xuyên đi quay ngoại cảnh này nọ..."
Thực ra cũng chẳng cần Văn Dao giải thích nhiều, Tề Độ Thành vốn tính tình rất dễ chịu nên vừa nghe anh ta mở lời đã gật đầu: "Được chứ."
Văn Dao nghe vậy thì vui mừng khôn xiết, lập tức kết bạn với Tề Độ Thành.
Kiến Uyên: "... Hừ."
Văn Dao nằng nặc đòi đưa Tề Độ Thành về, cậu vốn định đồng ý nhưng khóe mắt liếc thấy sắc mặt Kiến Uyên bên cạnh chẳng biết đã trở nên âm u từ lúc nào, bèn từ chối: "Không cần đâu."
Sau đó, cậu dẫn theo Kiến Uyên rời khỏi nhà Văn Dao.
Trên suốt quãng đường, Kiến Uyên bất ngờ không rời đi mà lẳng lặng đi bên cạnh Tề Độ Thành. Tề Độ Thành thỉnh thoảng liếc trộm hắn, thực ra sau một thời gian tiếp xúc, cậu đã có thể nắm bắt được tâm trạng của Kiến Uyên đến bảy tám phần. Hiện tại tuy vẻ mặt hắn lạnh lùng nhưng khóe miệng thực chất lại trễ xuống, có thể thấy con quỷ này đang không vui.
Tề Độ Thành thầm nghĩ, con quỷ này đang giận dỗi cái gì nhỉ?
Nếu là chuyện liên quan đến mình, Tề Độ Thành chỉ nghĩ đến sự cố lôi hỏa vừa rồi. Trong mắt Kiến Uyên, rõ ràng cậu không phải là một học trò có thiên tư vượt trội, Tề Độ Thành cũng biết mình đã để xảy ra sai sót, thấy tâm trạng Kiến Uyên không tốt liền xán lại gần nói: "Anh à, lần này tôi thực sự không phản ứng kịp, hứa sẽ không có lần sau đâu."
"Đừng giận nữa được không?"
Cậu vừa lên tiếng, ánh mắt Kiến Uyên liền rơi trên người cậu. Nghe cậu nói xong, hắn lạnh lùng đáp: "Ta giận cái gì? Cũng có phải cái sự ngốc nghếch đó vận vào người ta đâu."
Tề Độ Thành: "..."
Tề Độ Thành lẩm bẩm nhỏ: "Thì tôi chẳng phải biết anh quan tâm tôi, nên mới luôn âm thầm quan sát tôi đó sao."
Thính lực của Kiến Uyên nhạy bén nhường nào, tự nhiên nghe rõ mồn một. Tề Độ Thành vốn không có ý định vạch trần, nhưng thấy thần sắc Kiến Uyên hơi biến đổi, giọng điệu hắn càng thêm cứng rắn: "Ai quan tâm ngươi? Nói bậy bạ!"
Dứt lời, hắn liền biến mất ngay lập tức trước mặt Tề Độ Thành.
Tề Độ Thành: "..."
Ơ kìa? Đi luôn rồi sao??
Tề Độ Thành thấy Kiến Uyên không có ý định xuất hiện lại, trong lòng vừa thấy buồn cười vừa tự mình rời khỏi khu dân cư.
Ở phía sau cậu, một chiếc xe hơi màu đen đậu bên lề đường, chủ xe nhìn theo bóng lưng cậu rời đi một hồi lâu.
Vụ việc của Văn Dao được giải quyết không chỉ mang lại cho Tề Độ Thành một khoản thu nhập không nhỏ mà còn có một niềm vui bất ngờ!
Là một ngôi sao lớn, sức ảnh hưởng của bản thân Văn Dao là không thể xem thường.
Mọi chuyện bắt nguồn từ một buổi phỏng vấn cá nhân mà Văn Dao tham gia ngay sau khi vừa kết bạn với Tề Độ Thành và đang cực kỳ hứng thú với huyền học.
Vì đó là một chương trình địa phương, người dẫn chương trình đã đề nghị anh giới thiệu cho khán giả một địa điểm nhất định phải đến ở Nam Thành.
Mọi người đều tưởng Văn Dao sẽ giới thiệu một vài địa điểm check-in nổi tiếng hoặc danh lam thắng cảnh lâu đời nào đó.
Thế rồi, tất cả đều nghe thấy Văn Dao không chút do dự trả lời: "Tôi cực lực đề cử Miếu Thành Hoàng ở Nam Thành!"
Người dẫn chương trình: "????"
Cư dân mạng: "????"
Không kịp đề phòng, Miếu Thành Hoàng Nam Thành đã bị đẩy thẳng lên hot search!
Tác giả có lời muốn nói:
Văn-fan cuồng-Dao: OMG! Miếu Thành Hoàng! Bái mau đi!!
Tề Độ Thành: Cảm ơn đã mời, đang ở trong miếu, vừa lên hot search xong.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu