Sau Khi Phá Sản Tôi Trở Thành Tân Thành Hoàng

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Sau Khi Phá Sản Tôi Trở Thành Tân Thành Hoàng

Tác giả : Giao Dã Quân

Chương 19: Chương 19

Tề Độ Thành không ngờ Kiến Uyên lúc nào không xuất hiện, lại hiện ra ngay đúng lúc này.
Thật không khéo chút nào, lại bị bắt quả tang đang tìm gia sư riêng!
Sắc mặt Kiến Uyên cực kỳ khó coi, trong lòng trào dâng bao nỗi bất mãn. Tề Độ Thành đã từ chối sự chỉ dạy của hắn, vậy mà lại đi thỉnh giáo một kẻ phàm phu tục tử này. Chẳng lẽ hắn còn không bằng một người phàm sao?
Tề Độ Thành cũng cuống lên, vội nói: "Không phải thế đâu, nghe tôi giải thích!"
Kiến Uyên chỉ vào Trương Phỉ Dữ, cười lạnh: "Ngươi cảm thấy kẻ này có năng lực dạy ngươi hơn ta sao?"
Tề Độ Thành toát mồ hôi lạnh, chỉ đành nói: "Ấy, cái này, không phải, tôi không có ý đó!" Cậu chỉ muốn tìm một đạo sĩ để nghiên cứu đạo học chính thống, ai ngờ chưa kịp bàn sâu đã bị phát hiện rồi!
Tề Độ Thành cũng nhớ tới việc mình từng từ chối Kiến Uyên dạy học, mà con quỷ này lại tự phụ và hiếu thắng như thế, lần này tìm Trương Phỉ Dữ còn bị hắn bắt gặp, không bùng nổ mới là lạ!
Trương Phỉ Dữ vốn không định xen vào chuyện này, nhưng vừa nghe thấy Kiến Uyên nghi ngờ năng lực của mình thì không nhịn được mà nói: "Tôi dạy được mà, tôi cũng có tư cách nhận đồ đệ đấy nhé."
Kiến Uyên nghe vậy mặt càng đen hơn, quanh thân tỏa ra không ít sát khí.
Tề Độ Thành nghe xong muốn ngất xỉu đến nơi, vội vàng kéo Trương Phỉ Dữ lại: "Anh đừng nói nữa!"
Nói nữa là cậu bay màu luôn đấy!!
Trương Phỉ Dữ là kẻ vô tâm vô tính, không những thiếu tinh tế mà còn thuộc loại "lành sẹo quên đau".
Mấy ngày nay ở Miếu Thành Hoàng quá bình yên nên anh ta gần như quên mất những ngày bị quỷ sai dạy dỗ trước đó. Tề Độ Thành không cho nói, anh ta lại cứ thích nói.
"Tại sao không cho nói? Hắn làm quỷ thì chẳng qua cũng chỉ sống lâu hơn tôi mấy năm thôi. Tôi là đạo sĩ thời đại mới, chẳng lẽ không có ích hơn hắn sao?"
Tề Độ Thành: "..."
Cậu liếc nhìn Trương Phỉ Dữ một cái, chỉ đành quay sang khuyên nhủ Kiến Uyên: "Đứa trẻ còn nhỏ, đứa trẻ còn nhỏ."
Miếu Thành Hoàng lúc này chỉ có mỗi một đứa làm thuê, thịt nó đi là không còn ai đâu.
Trương Phỉ Dữ hoàn toàn không nhận ra mình đang dang đôi cánh đại bàng nhảy múa bên bờ vực cái chết, lời nói ra vẫn đầy vẻ hùng hồn.
Tề Độ Thành đang nghĩ cách dỗ dành Kiến Uyên, nhưng lần này, Kiến Uyên không phát tác với Trương Phỉ Dữ, mà lại nói với Tề Độ Thành: "Ta không tìm hắn, ta chỉ hỏi ngươi."
"Ngươi thật sự muốn để hắn dạy?" TruyenLau.com
Giọng điệu của Kiến Uyên lúc này đã bình tĩnh trở lại, nhưng câu hỏi này lọt vào tai Tề Độ Thành chẳng khác nào lời thì thầm của ác quỷ, thậm chí còn tự động dịch thành: "Dám để hắn dạy là ta giết ngươi."
Tề Độ Thành vội vàng lắc đầu: "Không có, không có, làm gì có chuyện đó!"
"Ai dạy mà có thể tốt bằng ngài dạy chứ!"
Kiến Uyên mặt không đổi sắc, nhưng ánh mắt lướt qua Trương Phỉ Dữ. Không hiểu sao, Trương Phỉ Dữ luôn cảm thấy ánh mắt đó dường như mang theo ý vị khoe khoang... Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Coi như ngươi biết điều." Nhận được phản hồi của Tề Độ Thành, sắc mặt Kiến Uyên dịu đi nhiều, cuối cùng lạnh lùng để lại một câu rồi biến mất tăm.
Tề Độ Thành thở phào nhẹ nhõm, lúc này Trương Phỉ Dữ lại hỏi: "Chuyện cậu nói dạy đạo thuật còn tính không?"
Tề Độ Thành: "..."
Đọc truyện tại TruyenLau.com Cậu không nhịn được nhìn Trương Phỉ Dữ một cái, cạn lời nói: "Không tính nữa." Cuối cùng, nhìn thấy vẻ mặt thất vọng của Trương Phỉ Dữ vì hụt mất khoản tiền gia sư, cậu không kìm được mà bồi thêm một câu: "Trương Phỉ Dữ, anh làm ơn tỉnh táo lại chút đi."
Trương Phỉ Dữ: "......?"
Cứ như thế, Tề Độ Thành lại quay trở lại những ngày tháng bổ túc ban đêm.
Chỉ là lần này, không biết vô tình hay hữu ý, Kiến Uyên luôn thích bổ sung thêm một câu: "Bùa này hiện nay không ai dùng được."
Tề Độ Thành: "......"
Tề Độ Thành vừa nghe Kiến Uyên giảng bài, vừa không nhịn được cười thầm. Bản thân Kiến Uyên có lẽ cũng không nhận ra, hiện giờ cách hắn dạy học cứ như đang âm thầm ganh đua với Trương Phỉ Dữ vậy, chỉ thiếu điều bắt Tề Độ Thành mỗi ngày đều phải khen hắn dạy tốt hơn, lợi hại hơn Trương Phỉ Dữ mà thôi.
Tuy nhiên, Tề Độ Thành rất sẵn lòng đón nhận sự chuyển biến này.
Kiến Uyên trước kia hiếm khi có biến động cảm xúc, chỉ cần sơ sẩy một chút là sợ bị hắn âm thầm hạ sát thủ. Nhưng hiện tại, Tề Độ Thành cảm thấy nếu thực sự phải giết, chắc Kiến Uyên cũng sẽ xuống tay chậm hơn một chút.
"Bùa chú ngươi đã học hòm hòm rồi, vậy giờ ta dạy ngươi bói toán."
Khóa học tại "lớp học nhỏ của Kiến Uyên" tiến triển thần tốc, chỉ trong vòng hai tháng Tề Độ Thành đã gần như hoàn toàn nắm vững bùa chú, thậm chí còn có thể luận một biết ba. Ngay cả Kiến Uyên cũng không khỏi nhìn cậu bằng con mắt khác.
Trong số người phàm, có thể tiến bộ như vậy đã đủ gọi là thiên tài rồi.
Kiến Uyên phóng tầm mắt về phía chàng trai đang tập trung vẽ bùa. Tề Độ Thành mới ngoài đôi mươi, nhờ hơn hai mươi năm làm thiếu gia nên khí chất trên người tự nhiên bất phàm. Gương mặt thanh tú, giữa đôi lông mày mang theo khí linh động hiếm thấy, mà khi rũ mắt vẽ bùa lại trầm tĩnh và duy mỹ.
Ánh mắt hắn từ gương mặt dời xuống đôi bàn tay đang vẽ bùa của đối phương, đôi tay thon dài rõ từng đốt xương, tư thế cầm bút đoan chính nhã nhặn, khiến người ta thấy thuận mắt vô cùng.
Tề Độ Thành thu bút kết thúc đường nét cuối cùng, hoàn thành thêm một lá bùa nữa, sau đó ngẩng lên nhìn Kiến Uyên, đôi mắt đen linh động chứa đựng vẻ kinh ngạc vui mừng: "Thật sao? Tôi đã có thể học bói toán rồi à?"
Kiến Uyên thu hồi ánh mắt, khẽ "ừm" một tiếng: "Ngươi đã học thành thục, có thể học môn tiếp theo."
Tề Độ Thành nheo mắt cười: "Vậy nhanh lên thôi!"
Huyền môn ngũ thuật gồm: Phong thủy, Tướng diện, Mệnh lý, Bốc toán và Y lý. Ngũ thuật cùng tông cùng nguồn, nhưng lại có những nhánh rẽ riêng biệt nở rộ.
Vào thời nhà Đường, bốc toán còn được chia làm hai loại là "Bốc thệ chính thuật" và "Tạp chiếm bốc". Trong đó cái gọi là chính thuật chỉ Quy bốc, Dịch chiếm và Ngũ triệu; còn lại đều thuộc về tạp chiếm bốc.
*Năm thuật Huyền môn gồm: Phong thủy, Xem tướng, Đoán mệnh, Bói toán, Y thuật. Bói toán chính thống gồm bói mai rùa, bói kinh dịch, bói năm loại điềm, còn lại là cách bói dân gian.
Tề Độ Thành không ngờ ngay cả bói toán mà cũng có nhiều phân loại đến thế. Ngay khi cậu tưởng mình sắp học đến mức đầu óc choáng váng, thì nghe Kiến Uyên nói: "Bói toán, chỉ cần tinh thông một phép là được. Suy cho cùng đều là vật diễn hóa từ cùng một tông mà ra."
Với trường hợp của Tề Độ Thành, Kiến Uyên nói: "Phép bói toán diễn hóa từ Ngũ triệu là giản tiện nhất, có thể dùng làm phương pháp học tập của ngươi."
Các phép bói toán diễn hóa từ Ngũ triệu như Mai hoa dịch số, Tiểu lục nhâm... kiểu bói có thể tùy ý lấy vật để gieo quẻ này là phù hợp nhất. Thấy Tề Độ Thành còn mơ hồ, Kiến Uyên dứt khoát giảng từ sự biến hóa của Bát quái, thuận thế kể cho cậu nghe rất nhiều ví dụ về bói toán.
Tề Độ Thành: Có vẻ hiểu rồi, nhưng lại chưa hoàn toàn hiểu lắm.
Kiến Uyên nói: "Phép bói toán cần chăm chỉ luyện tập thì tiến bộ mới nhanh được."
Mà cách bói toán đơn giản nhất, cũng nhanh biết kết quả nhất, chính là tự xem cho mình.
Kiến Uyên lập tức giao nhiệm vụ cho cậu: "Giờ ngươi gieo quẻ, tính vận thế ngày mai."
Tề Độ Thành dĩ nhiên không từ chối, học theo dáng vẻ của Kiến Uyên tự gieo cho mình một quẻ.
Sau khi quẻ tượng hiện ra, Tề Độ Thành: "......"
Kiến Uyên hỏi: "Thế nào?"
Tề Độ Thành mặt không cảm xúc: "Quẻ tượng nói ngày mai tôi sẽ bỗng nhiên làm cha."
Cậu nghĩ một lát rồi nói tiếp: "Có điều, có lẽ là làm cha thật, mà cũng chưa hoàn toàn là làm cha."
Kiến Uyên: "......"
Tề Độ Thành im lặng một lát, đối với kết quả mình tính ra cũng có chút hoang mang, hồi lâu sau mới nói: "Chắc là do tôi học chưa tới nơi tới chốn."
Kiến Uyên cũng bảo: "Hôm nay đến đây thôi."
Ngày hôm sau.
Lúc Tề Độ Thành đi làm vẫn còn đang nghĩ về quẻ tượng ngày hôm qua. Tại sao lại rơi vào cung Tử Tức?
"...... Ba ơi!"
Một tiếng gọi trẻ con trong trẻo khiến Tề Độ Thành giật nảy mình, suýt chút nữa thì hét lên: "Tôi không phải ba cậu đâu!". May mà cậu nhanh chóng nhận ra không phải đang gọi mình.
Quay đầu lại nhìn, cậu thấy đồng nghiệp là anh Giang đang gọi điện thoại video, tiếng gọi ba vừa nãy là của con anh ấy.
Tề Độ Thành thở phào nhẹ nhõm.
Nhìn lại thì thấy quanh anh Giang có không ít người vây quanh, mọi người nhìn đứa trẻ trong video đều không khỏi cảm thán: "Đáng yêu quá đi!"
"Con anh Giang ngoan quá, giống chị dâu thật đấy."
"Khi nào anh Giang mang bé đến cho mọi người xem đi? Lâu vậy rồi mà chưa được gặp nữa."
Anh Giang vừa nghe đồng nghiệp khen vừa cười ha hả, nhưng đối với những đồng nghiệp muốn gặp bé, anh lộ vẻ hối lỗi nói: "Thằng bé sức khỏe không tốt, cứ dăm ba bữa lại phải chạy vào bệnh viện, tình hình hiện giờ chưa thể tùy tiện bế ra ngoài được."
Mọi người nghe vậy không khỏi bùi ngùi, đồng thanh an ủi: "Trẻ con miễn dịch yếu, ốm đau là khó tránh khỏi, lớn lên chút nữa là ổn thôi."
"Đúng vậy, anh Giang với chị Giang khỏe mạnh thế này, bảo bảo chắc chắn sẽ không bệnh lâu đâu."
Anh Giang nghe thấy những lời an ủi này thì mỉm cười nói: "Vợ chồng tôi cũng nghĩ vậy. Tuy rằng từ lúc sinh ra đến giờ cứ ốm đau liên miên, nhưng đều đã vượt qua cả rồi, lớn thêm chút nữa là tốt thôi."
Nhưng lúc này, một đồng nghiệp đột nhiên nói: "Đứa bé cứ hay ốm đau sao? Có khi nào là do vía yếu quá không, hay là thử cho bé nhận cha mẹ nuôi xem sao."
Câu nói này lập tức thu hút sự chú ý của không ít người.
Chị Lưu không nhịn được mà nói: "Nhận cha mẹ nuôi cái gì chứ, cô định truyền bá mê tín dị đoan trong công ty đấy à?"
Người đồng nghiệp kia đáp: "Tôi cũng là vì lòng tốt thôi mà. Ở làng chúng tôi có phong tục như vậy, nếu gặp đứa trẻ hay đau ốm, lại còn tái đi tái lại mãi không khỏi, mọi người sẽ bảo là đứa bé vía yếu, đều sẽ cho bé đi nhận cha mẹ nuôi."
"Gì vậy, còn có cách nói như thế sao?"
Người đồng nghiệp khẳng định chắc nịch: "Là thật đấy! Hơn nữa sau khi nhận rồi, sức khỏe đứa bé sẽ tốt lên rất nhanh!"
Anh Giang nghe vậy cũng hơi lung lay, chị Lưu đứng bên cạnh thấy thế thì cười nói: "Cô nói vậy chắc không phải là muốn kết nghĩa huynh đệ với anh Giang đấy chứ? Hay là để bé nhận cô làm mẹ nuôi luôn đi!"
Ai ngờ người đồng nghiệp kia lại xua tay: "Hả? Sao có thể nhận tôi làm mẹ nuôi được? Tôi làm gì có bản lĩnh đó!"
"Vậy ý cô là sao?"
Đồng nghiệp nói: "Nhận cha mẹ nuôi không nhất định phải là nhận người đâu, vả lại đứa bé vía yếu thì tự nhiên phải tìm cha mẹ nuôi nào trấn áp được hồn phách. Ở quê tôi, thường sẽ tìm những tảng đá nghìn năm hoặc cây cổ thụ để nhận cha mẹ nuôi. Dĩ nhiên, nếu bái được Thần tiên thì là tốt nhất."
Người đồng nghiệp này nói năng rất nghiêm túc, còn ngay tại chỗ hiến kế cho anh Giang: "Anh Giang, tôi thấy cái Miếu Thành Hoàng ở ngoại ô cũng được đấy. Hơn nữa anh là người Nam Thành, nhận Thành Hoàng bản địa làm cha nuôi, Thành Hoàng dù có nể tình đồng hương cũng nhất định sẽ bảo vệ bé."
Tề Độ Thành đứng bên cạnh nghe rõ mồn một: "..."
Thì ra con trai là ở đây!
Đây đúng là ngồi yên trong miếu, con từ trên trời rơi xuống.
Tề Độ Thành liếc nhìn anh Giang, thầm nghĩ người hiện đại chắc sẽ không tin vào mấy trò mê tín dị đoan này đâu nhỉ?
Nhưng cậu lập tức nhìn thấy vẻ mặt đầy suy tư của anh Giang.
Tề Độ Thành: "..."
Đến chiều tối.
Tề Độ Thành xuất hồn đến Miếu Thành Hoàng, đợi trong miếu chưa đầy một lát đã thấy anh Giang từ xa đi bộ về phía miếu.
Thực tế anh Giang cũng từng do dự, dù sao thì mấy thứ chuyện thần thánh ma quái này người hiện đại đa số đều nửa tin nửa ngờ. Nhưng rốt cuộc vì thương con sâu nặng, sau khi về nhà trăn trở một hồi, anh vẫn hỏi thăm đồng nghiệp cách nhận cha mẹ nuôi.
Đến Miếu Thành Hoàng, anh Giang dán canh thiếp ghi tên họ, bát tự đã chuẩn bị sẵn lên chiếc chuông trống trong miếu, sau đó lầm rầm khấn vái: "Thành Hoàng gia gia, ngài nhận canh thiếp của con tức là đã nhận mối cha nuôi này rồi."
"Xin hãy cứu lấy con trai của ngài với!"
Tề Độ Thành: "............"
Tác giả có lời muốn nói:
Tề Độ Thành: Bị ấn đầu làm cha?!!

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu