"Kim Đồng của Thiên Hậu Cung bị bắt cóc rồi!"
Sứ giả của Thiên Hậu Cung nhíu chặt đôi mày. Thời gian giao nhận đã định giữa hai bên đang cận kề, thật không ngờ lại xảy ra chuyện như vậy!
Trong những pho tượng Kim Đồng đó có chứa hồn phách của Kim Đồng, việc tượng Kim Đồng bị mất cũng chẳng khác gì trẻ em bị bắt cóc.
Tề Độ Thành vốn đang lo lắng về vụ buôn người, nghe vậy càng thêm phẫn nộ: "Bắt cóc mà còn chơi kiểu liên hoàn thế này à!"
Sứ giả thấy vậy liền giải thích: "Không phải do quỷ quái làm loạn, mà là có kẻ lẻn vào Thiên Hậu Cung trộm đồ. Cũng không biết có phải chúng đã coi chiếc rương đựng tượng Kim Đồng là vàng bạc châu báu gì không mà khiêng đi mất hút."
Tề Độ Thành: "..."
Sứ giả cũng vô cùng bất lực. Thiên Hậu Cung xưa nay canh phòng rất nghiêm ngặt, nhưng lần này chỉ vì một bảo vệ đi vệ sinh, khi quay lại đã thấy đồ đạc biến mất.
"Thạch Ngọc tỷ tỷ bảo tôi đến nói với ngài một tiếng." Sứ giả giải thích. Người của Thiên Hậu Cung đến đây ngoài việc thông báo chuyện này, còn là để báo cho Tề Độ Thành biết lễ giao nhận sẽ bị hoãn lại. Tề Độ Thành cho biết chuyện đó không có gì to tát, có thể hiểu được.
Nhưng cậu suy nghĩ một lát rồi không nhịn được hỏi: "... Các người báo cảnh sát chưa?"
Sứ giả: "...?"
Sứ giả ngẩn ra một lúc, Tề Độ Thành chỉ đành phổ cập kiến thức: "Mất cắp tài sản thì phải báo cảnh sát chứ!"
Đối phương lúc này mới phản ứng lại, nhìn Tề Độ Thành với vẻ mặt đầy cảm động: "Nếu ngài không nói, chúng tôi suýt nữa thì quên mất! Miếu Thành Hoàng đúng là tốt bụng thật!"
Sau đó, người này nghiêm mặt nói với Tề Độ Thành: "Đại nhân, tôi muốn báo quan!"
Tề Độ Thành: "............" Website TruyenLau.com
Thế mà quên mất, Miếu Thành Hoàng chính là đồn cảnh sát của âm phủ.
Như vậy, Tề Độ Thành không chỉ phải điều tra vụ buôn người ở dương gian, mà còn thêm một vụ bắt cóc ở âm phủ, gánh nặng trên vai càng thêm trĩu nặng! Nhưng may mắn là cậu không phải điều tra một mình. Với tư cách là Thành Hoàng, chỉ cần Tề Độ Thành ra lệnh, các quỷ sai của Miếu Thành Hoàng không ai không tuân lệnh.
Nhất thời, tại Nam Thành vào ban đêm, có thể thấy hàng trăm quỷ sai xuất động, trôi nổi khắp các ngõ ngách của thành phố.
Thỉnh thoảng có người phàm có mắt âm dương đi đêm, sẽ nhìn thấy mấy quỷ sai kéo theo xích câu hồn, bám vào cửa sổ nhà người ta mà thò đầu ra nhìn dáo dác.
Website TruyenLau.com
Không chỉ quỷ sai xuất động, mà cả những cô hồn dã quỷ lang thang ở trần gian cũng được triệu tập để đi tìm bọn buôn người. Ngay cả sứ giả của Thiên Hậu Cung cũng không được Tề Độ Thành tha cho, lệnh cho họ phải tăng cường rà soát.
Tề Độ Thành cũng không ngồi chờ không ở Miếu Thành Hoàng, cậu cũng đến những địa điểm từng thấy bọn buôn người để đi dạo vài vòng, đặc biệt là con hẻm cụt kia. Cậu vẫn thắc mắc không hiểu bọn buôn người này làm cách nào để thoát thân trong hẻm cụt.
Thế nhưng bọn buôn người này giống như bốc hơi chỉ sau một đêm, cả đám quỷ tìm kiếm suốt đêm mà cuối cùng chẳng có lấy một mẩu tin tức nào!
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Tề Độ Thành bực bội không thôi, nhưng cũng không từ bỏ, tiếp tục dặn dò đám quỷ phải chú ý tình hình xung quanh theo thời gian thực.
Sau đó, khi trời vừa sáng, cậu lại đến đồn cảnh sát.
Sau khi thành lập tổ chuyên án, mọi người đã tiến hành phân tích về bọn buôn người suốt đêm. Họ phát hiện bọn chúng chuyên nhắm vào những đứa trẻ từ ba đến năm tuổi, hơn nữa ngày sinh của những đứa trẻ này lại trùng hợp đến mức đáng kinh ngạc, phần lớn rơi vào các tháng bảy, tám, chín. Điều này khiến người ta không khỏi nghi ngờ rằng việc cướp đoạt trẻ em của bọn buôn người thực chất là có ý đồ mờ ám nào đó.
Hơn nữa, sau khi tổ chuyên án được thành lập, họ lại nhận được thêm không ít cuộc gọi báo án từ các phụ huynh. Đây đều là những phụ huynh bị cướp mất con trong tháng này, chỉ trong vòng một tháng ngắn ngủi đã xảy ra tới 20 vụ cướp trẻ em!
Ngoài ra còn có những phụ huynh có con mất tích từ tháng trước cũng đến báo án, cộng lại có tổng cộng 69 vụ.
Khi tổ chuyên án tổng hợp lại tài liệu vụ án, họ đã gửi cho Tề Độ Thành một bản, với ý định để phóng viên đưa tin nhằm nâng cao tinh thần cảnh giác của người dân.
Còn Tề Độ Thành khi nhìn thấy tài liệu này, lông mày không khỏi nhíu chặt lại.
Băng nhóm tội phạm này rõ ràng không phải là những kẻ buôn người bình thường, ngày sinh của đám trẻ gần nhau như vậy không thể là trùng hợp được. Đối phương thậm chí đã kén chọn rất kỹ mới ra tay.
Nhưng những kẻ này lấy được những thông tin đó từ đâu cơ chứ?
Chẳng lẽ thông tin đã rò rỉ đến mức nghiêm trọng như thế này rồi sao?
Tề Độ Thành vừa lật xem từng trang thông tin thân thế của những đứa trẻ bị cướp, vừa vô thức viết vẽ lên giấy. Đến khi dừng bút, cậu phát hiện thứ mình viết ra chính là sinh thần bát tự của đám trẻ.
Cậu cúi đầu nhìn hồi lâu, bỗng nhiên như sực nhớ ra điều gì, lấy từ trong túi ra lá bùa vàng nhặt được trong con hẻm.
Lá bùa mà lúc đó bị chị Lưu cắt ngang nên chưa kịp quan sát kỹ, nay Tề Độ Thành nhìn kỹ lại thì phát hiện đây là một lá bùa thỉnh thần.
Thỉnh ai? Vị thần nào?
Tại sao lá bùa này lại ở trong hẻm? Chẳng lẽ là của bọn buôn người đánh rơi?
Tề Độ Thành thu lá bùa lại rồi mang đến Miếu Thành Hoàng. Cậu đưa lá bùa cho Trương Phỉ Dữ xem qua một chút rồi hỏi: "Tôi không nghiên cứu về bùa thỉnh thần, anh có nhìn ra đây là thỉnh vị thần nào không?"
Dù sao bản thân Tề Độ Thành cũng là một vị thần nhỏ phương này, lúc Kiến Uyên dạy bùa chú có nhắc qua một câu nhưng không bắt cậu học. Mỗi một vị thần minh đều có bùa thỉnh thần tương ứng, Kiến Uyên còn từng cho Tề Độ Thành xem phiên bản bùa thỉnh thần của mình vẽ như thế nào. Tề Độ Thành dù sao cũng không phải xuất thân chính thống, đối với các loại bùa chú cụ thể ứng với từng vị thần vẫn không rõ lắm, nên mới đến thỉnh giáo Trương Phỉ Dữ.
Trương Phỉ Dữ đón lấy xem, trầm tư hồi lâu rồi hỏi: "... Cậu chắc chắn đây là bùa thỉnh thần à?"
"Đạo gia làm gì có vị thần nào tên là "Chạy Nhanh Tướng Quân"?
Tề Độ Thành: "..."
Trương Phỉ Dữ cầm lá bùa xem đi xem lại, cười nói: "Cậu không phải bị ai lừa đấy chứ? Mất bao nhiêu tiền thế?" Chưa đợi Tề Độ Thành giải thích, Trương Phỉ Dữ đã tự tin nói tiếp: "Cậu muốn vẽ bùa thỉnh thần thì tìm tôi này, tôi cũng biết đấy! Để tôi dạy cậu..."
Nói đoạn, anh ta lấy bút lông và chu sa ra định biểu diễn một phen.
"Tôi vẽ cho cậu bùa thỉnh Thần tài!"
Khác với những lá bùa có thiên phú mà Tề Độ Thành vẽ, trình độ vẽ bùa của Trương Phỉ Dữ kém hơn một chút, cần phải chuẩn bị rất nhiều. Ngay lúc anh ta vừa tịnh thủ tịnh khẩu xong chuẩn bị cầu nguyện thì Kiến Uyên đột nhiên xuất hiện.
Hắn đứng sau lưng Trương Phỉ Dữ, ánh mắt chứa đựng sự giận dữ nhìn Tề Độ Thành.
Tề Độ Thành: "..."
Ngài xuất hiện đúng lúc quá cơ!
Tề Độ Thành vội vàng ngăn Trương Phỉ Dữ lại: "Tôi không học cái này. Lá bùa này là tôi nhặt được dưới đất lúc đuổi theo bọn buôn người, chỉ là không biết thỉnh vị thần nào nên mới mang về hỏi thử."
Trương Phỉ Dữ nghe vậy thì đặt bút xuống, có chút thất vọng: "Được rồi."
Lúc này Kiến Uyên bước đến bên cạnh Tề Độ Thành, rũ mắt nhìn cậu hỏi: "Bùa gì?"
Tề Độ Thành thấy vậy vội vàng dâng lá bùa thỉnh thần "Chạy Nhanh Tướng Quân" lên. Kiến Uyên dùng hai ngón tay kẹp lấy lá bùa, tùy tiện liếc nhìn một cái rồi khinh miệt nói: "Chẳng qua là một gã du hồn ngụy thần, cũng xứng sao?"
Hắn nhìn Tề Độ Thành với vẻ hơi không hài lòng: "Tại sao ngươi không hỏi ta?"
Tề Độ Thành: "..."
Cậu liếc nhìn Kiến Uyên, thầm nghĩ bình thường có tìm thấy ngài đây đâu.
Nhưng ngay sau đó cậu liền giải thích: "Tôi chỉ là muốn tìm bọn buôn người... chứ không phải tìm bùa."
Kiến Uyên liền nói: "Một lá bùa ngụy thần thế này, đa phần trong nhà chúng có thờ phụng gã ngụy thần đó, nếu không bùa sẽ không có tác dụng. Cứ thuận theo manh mối này mà tìm là được."
Đạo lý đúng là như vậy, Tề Độ Thành lập tức phấn chấn hẳn lên, lệnh cho quỷ sai lưu ý kỹ xem hộ gia đình nào có thờ phụng "Chạy Nhanh Tướng Quân".
"Lạ thật đấy, mấy ngày nay sao cứ thấy âm sai tuần tra suốt thế nhỉ." Trong một nhà xưởng bỏ hoang, một gã đàn ông gầy gò thắc mắc. Cửa chính nhà xưởng đóng chặt, che giấu hoàn toàn tình hình bên trong.
Gã đàn ông vừa nói vừa cẩn thận hé cửa chớp nhìn ra ngoài, cách đó không xa lại có hai quỷ sai đi qua.
"Ai mà biết được, chậc, mày bớt mở cửa sổ thôi! Có thể ít giao thiệp với quỷ sai chừng nào hay chừng nấy! Mày mở cửa thế này lỡ bị lộ thì sao?" Trong nhà xưởng là một gã đàn ông cao lớn vạm vỡ, thấy gã gầy gò đang táy máy cửa nẻo liền nhíu mày mắng mỏ.
Gã cao lớn vừa nói xong, gã gầy liền buông tay ngay.
Hai đứa nhìn thời gian, gã gầy nói: "Chúng ta còn thiếu mấy đứa nữa mới hoàn thành nhiệm vụ?"
Gã cao lớn đáp: "Ba đứa cuối cùng. Này, thông tin mấy anh em đi thám thính mấy hôm trước gửi về đây, mày biết phải hành động thế nào rồi chứ?"
Việc này bọn chúng đã làm rất nhiều lần, gã gầy thành thục ra một ký hiệu, sau đó cười hì hì: "Đám cảnh sát đó đuổi theo lâu như vậy mà không bắt được mình, chắc là tức chết rồi!"
Đây chính là sào huyệt của băng nhóm buôn người đang lộng hành ở Nam Thành thời gian qua. Những kẻ này tụ tập ăn uống nói cười, coi việc trêu đùa cảnh sát là niềm vui.
"Chẳng phải đều nhờ Tướng Quân phù hộ sao! Không nói nữa, tao đi thắp thêm nén hương đây." Gã cao lớn vừa nói vừa đi vào một gian phòng trong xưởng. Trong đó ngoài khám thờ thần còn có một ông lão, thấy gã đi vào thì liếc mắt nhìn một cái chứ không nói gì thêm.
Gã cao lớn thắp một nén hương lên bức tượng thần đang cưỡi ngựa trên bàn thờ, sau đó ông lão ngồi trong phòng đưa cho gã hai lá bùa vàng, dặn dò: "Chỉ còn bấy nhiêu thôi, dùng tiết kiệm một chút."
"Đừng có mà làm mất nữa đấy."
Gã đàn ông cung kính nhận lấy, khúm núm gật đầu: "Vâng vâng, rõ ạ."
Sau đó ông lão lại nói tiếp: "Các anh làm nhanh tay lên, nếu không nơi này không trụ được lâu nữa đâu!"
Gã cao lớn không mảy may để tâm, nói: "Ngài cứ hay lo xa, có Tướng Quân phù hộ thì cảnh sát chắc chắn không tra ra được đến đây đâu. Hơn nữa, chẳng phải ngài nói địa giới Nam Thành đang hỗn loạn sao, ngay cả Thành Hoàng cũng không có, không phải rất thuận tiện cho chúng ta sao?"
Ông lão liếc gã một cái, giận dữ quát: "Chỗ này đến lượt anh lên tiếng à? Bảo anh đi thì anh cứ đi đi!"
Gã cao lớn không ngờ lão ta đột nhiên nổi giận, vội vàng lui ra khỏi phòng, sau đó lại hừ một tiếng, khinh miệt lẩm bẩm: "Chẳng qua cũng chỉ là một kẻ vẽ bùa, vênh váo cái nỗi gì."
Gã cao lớn đưa bùa chú cho gã gầy, hai người cất kỹ bùa vàng rồi cảm thán: "Làm xong vụ này chúng ta giải nghệ thôi, về quê sống những ngày yên ổn."
Gã gầy hớn hở gật đầu: "Ừ ừ! Làm xong vụ này tao sẽ về quê lấy vợ!"
Hai người đang định đánh một giấc để dưỡng thần.
Đúng lúc này, cửa nhà xưởng bỏ hoang vang lên tiếng gõ.
Gã cao lớn và gã gầy bật dậy ngay lập tức, ngay cả ông lão trong phòng cũng bước ra. Ba người nhìn nhau, đều thấy rõ vẻ cảnh giác trong mắt đối phương.
Gã gầy kiễng chân lẻn đến bên khe cửa ngó một cái, quay đầu lại nói: "Là tên phóng viên đuổi theo chúng ta hôm qua!"
Bọn chúng đều có ấn tượng với người này, hôm qua chính tên phóng viên đó đã bám sát nút, khiến chúng phải hy sinh một lá bùa mới thoát được.
Kết quả là hắn thế mà lại tìm được đến tận đây!
Sắc mặt ông lão sa sầm xuống, lão ta cũng nhìn trộm qua khe cửa, thấy bên ngoài chỉ có mình Tề Độ Thành thì dặn dò: "Mở cửa đi, đã dám tìm đến đây thì để cho nó có đi mà không có về!"
Tề Độ Thành đứng trước cửa nhà xưởng bỏ hoang, Triệu Nam Huyền đi theo sau cậu nói: "Là một lão quỷ nói với tôi, ba tháng trước nhà xưởng này đột nhiên trở nên khó tiếp cận, đám quỷ xung quanh đều bị ép phải dọn đi hết. Ban đầu họ tưởng có đại lão nào dọn đến nên không dám ho he gì."
"Nhưng lão quỷ đó thỉnh thoảng vẫn lén đến đây nhìn ngó, càng nghĩ càng thấy không ổn nên mới tìm đến chỗ tôi."
Tề Độ Thành nhìn nhà xưởng trước mặt, sát khí lẫn âm khí ngút trời, cậu tiến lên gõ cửa.
Không lâu sau, cánh cửa lớn mở ra.
Tề Độ Thành nhìn vào nhà xưởng trống rỗng, nhấc chân đi vào.
Ngay khoảnh khắc bước chân đầu tiên vào nhà xưởng, bên tai cậu đột nhiên vang lên tiếng sột soạt. Ngay sau đó, cánh cửa lớn rầm một tiếng đóng chặt lại!
Tề Độ Thành nhìn vào khoảng không trước mặt, không thấy gì ngoài những tấm bạt phủ đồ đạc cũ kỹ. Triệu Nam Huyền cũng bước vào theo, vẻ mặt đầy cảnh giác.
"Cẩn thận, nơi này âm khí rất nặng." Triệu Nam Huyền thì thầm.
Tề Độ Thành gật đầu, cảm giác có thứ gì đó đang ẩn mình trong bóng tối. Cậu từ từ tiến sâu vào trong nhà xưởng bỏ hoang, ánh mắt quét khắp xung quanh. Bỗng nhiên, từ một góc khuất, một bóng đen vụt qua.
"Ai đấy?" Tề Độ Thành lớn tiếng hỏi.
Không có tiếng trả lời, chỉ có một tiếng cười khẩy vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Tề Độ Thành và Triệu Nam Huyền tiến gần hơn đến góc khuất đó, sẵn sàng đối phó với bất kỳ điều gì. Khi đến nơi, họ chỉ thấy một con mèo hoang đen tuyền đang ngồi trên một đống phế liệu, ánh mắt sắc lẹm nhìn chằm chằm vào họ.
"Hóa ra chỉ là một con mèo." Triệu Nam Huyền thở phào nhẹ nhõm.
Tề Độ Thành vẫn giữ vẻ cảnh giác, cậu cảm thấy con mèo này không đơn giản. Cậu từ từ đưa tay về phía con mèo, định vuốt ve nó. Nhưng ngay khi tay cậu gần chạm tới, con mèo đột nhiên biến mất, như thể nó chưa từng tồn tại ở đó vậy.
"Hi hi hi!"
"Ha ha ha ha..."
"Anh đẹp trai ơi, lại đây chơi đi!"
Tề Độ Thành nhìn những đứa trẻ mặt mày xanh xao, vừa vỗ tay vừa cười cợt trước mặt mình, sắc mặt lập tức thay đổi. Đây đều là những đứa trẻ bị bắt cóc!
Triệu Nam Huyền theo sau Tề Độ Thành tiến vào, thấy cảnh này cũng vô cùng kinh ngạc, nhưng liền lên tiếng nhắc nhở: "Đại nhân yên tâm, bọn trẻ vẫn còn sống, đây là sinh hồn!"
Chỉ là không biết vì sao hồn phách lại bị rút ra và biến thành bộ dạng như này.
Tề Độ Thành chú ý thấy trên trán những đứa trẻ này đều vẽ những hoa văn kỳ quái, ngay cả quần áo mặc trên người cũng rất lạ lùng.
Ngay sau đó là một tiếng quát tháo, một đứa trẻ từ trong đám đông lao ra, nanh vuốt giương lên định vồ tới cào cấu Tề Độ Thành và Triệu Nam Huyền.
Triệu Nam Huyền vội vàng kéo Tề Độ Thành né sang một bên, nhưng không ngờ chiêu này không thành lại khiến bọn trẻ càng thêm kích động, sáu mươi chín đứa trẻ đồng loạt nhào lên!
"Đại nhân cẩn thận!" Triệu Nam Huyền đẩy Tề Độ Thành ra, còn bản thân mình thì bị đám trẻ bám đầy người. Những đứa trẻ này không còn ngoan ngoãn như ban đầu nữa, chúng lao vào cắn xé Triệu Nam Huyền một trận tơi bời!
Thấy Tề Độ Thành bị đẩy ra, đứa trẻ vừa lớn tiếng quát tháo lúc nãy cũng quay sang lao về phía cậu.
Tề Độ Thành nhìn kỹ lại, đứa trẻ trước mắt chẳng phải chính là Tiểu Bảo, con nhà anh Giang đó sao!
Tiểu Bảo vốn mới ba tuổi, vậy mà lúc này trông đã lớn như đứa trẻ bảy tám tuổi, giữa hai mày có một vệt ấn đỏ, ánh mắt lộ vẻ hung hãn, chăm chăm nhìn Tề Độ Thành.
Tề Độ Thành giật mình: "Chẳng lẽ còn có thể ép cho lớn nhanh thế này ư?!"
Thế nhưng Tiểu Bảo lại không hề nhận ra cậu, trái lại khí thế hầm hầm lao tới, quát lớn: "Tên ngông cuồng kia, nạp mạng!" Tề Độ Thành né không kịp, bị nó nhào trúng, song cũng đúng như cậu mong muốn.
Cậu trở tay khống chế Tiểu Bảo. Giữa người lớn và trẻ con vốn đã chênh lệch sức lực, huống chi Tề Độ Thành còn có thần lực của Thành Hoàng, Tiểu Bảo căn bản không sao giãy thoát.
Thấy vậy, Tề Độ Thành giơ cao tay... "bốp" một cái nặng nề giáng thẳng xuống mông Tiểu Bảo.
Tiểu Bảo không ngờ mình lại bị một người phàm chế ngự.
Không những không vùng ra được, lại còn bị đánh vào mông, nó vừa xấu hổ vừa tức giận, gào lên: "Thả ta ra! Mau thả ta ra!"
Thấy nó quả thực không thể thoát, Tề Độ Thành khẽ mừng trong lòng, nhưng sắc mặt lập tức nghiêm lại: "Tùy tiện ức hiếp người khác, vậy mà còn dám bảo ta thả ra sao?"
Nói xong liền cho nó một trận đòn ra trò.
Tề Độ Thành ra tay không hề nương nhẹ, dù chỉ là hồn thể cũng đánh tới tấp. Trong nhà xưởng nhất thời vang lên những tiếng đánh giòn giã liên hồi, xen lẫn tiếng khóc thét của Tiểu Bảo.
"Oa oa... đừng đánh nữa... đau quá...!"
"Hu hu hu..."
Tiểu Bảo nào từng chịu uất ức như vậy, mông bị đánh đến nóng rát, nước mắt nước mũi trào ra không kìm được.
Đám trẻ ban nãy còn vây đánh Triệu Nam Huyền nghe tiếng khóc thì giật mình, liền dừng tay.
Chỉ thấy Tiểu Bảo không còn vẻ đắc ý lúc trước, vừa khóc vừa gào lên: "Ngươi là ai? Ngươi là ai chứ?! Dựa vào đâu mà đánh ta!"
Tề Độ Thành hừ lạnh một tiếng: "Ta là cha của con, biến hóa khôn lường!"
Tiểu Bảo: "..."
Đám trẻ: "..."
Đám nhóc đều ngây người, kinh ngạc nhìn Tề Độ Thành. Sau khi phát một trận vào mông, thấy Tiểu Bảo vẫn còn ngơ ngác, Tề Độ Thành hỏi: "Con còn đánh người nữa không?"
Tiểu Bảo rơm rớm nước mắt lắc đầu!
Lúc này Tề Độ Thành lại nhìn về phía đám trẻ, mỉm cười hỏi: "Các bạn nhỏ ơi, các con cũng muốn ăn đòn tét mông này sao?"
Nhà xưởng u tối, trong khung cảnh vốn đã âm u, nụ cười của Tề Độ Thành lại càng thêm vẻ rợn người!
Đám trẻ đứa nọ nhìn đứa kia, rồi lại nhìn Tiểu Bảo vừa bị đánh mông đến phát khóc. Trong phút chốc, ký ức bị cha mẹ nện cho một trận tơi bời ùa về, đám trẻ đồng loạt bịt mông, tránh xa Tề Độ Thành và Triệu Nam Huyền.
Tề Độ Thành đứng dậy bước về phía chúng.
Lúc này một đứa trẻ cuối cùng không nhịn được nữa: "A a...!!"
"Chạy mau...!!"
Sinh hồn của đám trẻ thế mà đều vừa bịt mông vừa khóc lóc chạy trốn!
Tiểu Bảo vốn cũng định chạy, nhưng bị Tề Độ Thành tóm được, muốn chạy cũng không xong. Nhìn góc nghiêng điển trai của Tề Độ Thành, mông Tiểu Bảo vẫn còn đau âm ỉ, nước mắt tức khắc trào ra: "Hu hu, con nghe lời chú hết, chú đừng đánh con nữa!"
Tề Độ Thành phì cười, ngồi xổm xuống hỏi cậu bé: "Chú không đánh con, giờ chú hỏi, sao các con lại biến thành thế này? Các con đang bị nhốt ở đâu?"
Hồn thể của Tiểu Bảo bị ép cho lớn nhanh, tuy vẻ ngoài như bảy tám tuổi nhưng thực tế vẫn chỉ có tư duy của đứa trẻ lên ba.
Cậu bé vừa khóc vừa nói: "Là ông nội bảo tụi con làm tiên đồng, đó là phúc phận của tụi con."
"Ông còn bảo các chú là người xấu, phải giết các chú."
Tề Độ Thành nghe vậy nhíu mày, hỏi: "Vậy ông nội mà con nói đang ở đâu?"
Tiểu Bảo mắt lệ nhòa, cầm tay Tề Độ Thành chỉ một cái. Chỉ thấy trong nhà máy hiện ra một con đường, Tề Độ Thành dắt Tiểu Bảo đi tới, sau đó đứng giữa nhà xưởng thật sự.
Lúc này, xung quanh cậu đã có ba người vây quanh.
Tề Độ Thành ngước mắt nhìn, nhận ra ngay một trong số đó chính là tên buôn người mà mình đã đuổi theo hôm nọ.
Thấy Tề Độ Thành xuất hiện bình an vô sự, ông lão sa sầm mặt mày, lên tiếng: "Sấu Hầu, Đại Tráng, đánh chết nó cho ta!"
Đại Tráng và Sấu Hầu lập tức lao về phía Tề Độ Thành, vẻ mặt hung ác: "Đi chết đi...!"
Nhưng Tề Độ Thành nghiêng người một cái, để lộ ra Triệu Nam Huyền đang cầm xích câu hồn ở phía sau.
Triệu Nam Huyền vung tay, Đại Tráng và Sấu Hầu liền bị câu mất hồn phách, đổ gục xuống đất như bún. Triệu Nam Huyền nắm chặt xích câu hồn, lạnh lùng nói: "Miếu Thành Hoàng tra án, khôn hồn thì nằm yên đấy!"
Ông lão không ngờ sau lưng Tề Độ Thành còn có một quỷ sai đi theo, thấy Đại Tráng và Sấu Hầu bị bắt, lão ta lập tức quay đầu chạy thẳng!
Tề Độ Thành làm sao có thể để lão trốn thoát, vội vàng đuổi theo.
Thấy ông lão lách người trốn vào một gian phòng trong nhà xưởng, Tề Độ Thành trực tiếp tung một cước đá văng cửa!
Chỉ thấy ông lão đang quỳ trước một khám thờ trong phòng, thấy Tề Độ Thành đuổi kịp thì mặt mày u ám.
Tề Độ Thành đảo mắt nhìn một vòng, cuối cùng dừng lại ở một chiếc rương có biểu tượng của Thiên Hậu Cung.
"Kim Đồng của Thiên Hậu Cung cũng là do các người trộm!"
Ông lão chất vấn: "Cậu là ai?!"
Tề Độ Thành thu lại ánh mắt từ chiếc rương, nhìn ông lão mở lời: "Tôi là người đến bắt trộm."
Cậu nhìn lão nói: "Kim Đồng của Thiên Hậu Cung là do các người trộm phải không?"
Ông lão giật mình: "Cậu... sao cậu biết?!"
"Cậu là người của Thiên Hậu Cung?!"
Tề Độ Thành im lặng một lát rồi đáp: "... Không phải, tôi lừa ông đấy."
Cậu nói bóng gió: "Quả nhiên ông không được thông minh cho lắm."
Ông lão: "..."
Nghe Tề Độ Thành nói vậy, trên mặt ông lão hiện rõ vẻ thẹn quá hóa giận. Đường đường lại bị một thanh niên văn nhã lừa gạt, đối với lão ta đây là một chuyện vô cùng mất mặt.
Lão ta hít sâu một hơi, lạnh lùng nhìn Tề Độ Thành: "Xem như cậu còn trẻ, ta tha cho cậu một mạng. Thanh niên à, đừng có cậy trẻ mà làm xằng làm bậy, ta là người cậu không chọc vào nổi đâu!"
Tề Độ Thành nghe lời đe dọa của ông lão liền hỏi ngược lại: "Ông định làm gì?"
Ông lão tưởng cậu đang sợ hãi, cười ha hả nói: "Sợ, sợ là đúng rồi! Ta không biết cậu làm sao phát giác ra chuyện này, nhưng ta bảo cho cậu biết, đây là ý chỉ của thần linh! Cậu mà đối đầu với ta, tức là đối đầu với thần!"
Tề Độ Thành nhìn ông lão đang cười ngạo mạn, nhướng mày hỏi: "Lợi hại vậy sao?"
Cậu nhìn ông lão: "Vị thần nhà nào mà không đòi lễ vật lại đòi trẻ con? Là loại yêu quái bị Tôn Ngộ Không dùng mấy gậy đánh chết vậy?"
Ông lão: "..."
Lão ta không ngờ Tề Độ Thành còn dám mở miệng khiêu khích, tức giận quát: "Đồ ranh con, ăn nói không biết kiêng nể!"
"Đám trẻ này là tiên đồng dưới trướng đã được định sẵn, được chọn trúng là phúc phận của chúng!"
Tề Độ Thành không khách khí mỉa mai: "Cái khám thờ bé tí tẹo này mà thờ thần gì? Còn phúc phận? Nhà ông không có gương thì cũng có nước tiểu chứ? Tỉnh táo lại chút đi giùm."
Ông lão: "..."
Lão nghiến răng: "Khéo mồm khéo miệng, còn dám ở đây múa rìu qua mắt thợ!"
Ông lão bị Tề Độ Thành chọc cho phát điên: "Ta vốn định tha cho ngươi, nhưng ngươi lại tự tìm cái chết, vậy thì đừng trách lão già này vô tình!" Nói đoạn, lão cắn nát ngón trỏ, bấm ấn niệm chú: "Thiên huyền địa minh, chư quỷ nghe mệnh! Triệu thành trung chư hồn, Quỷ Vương tốc lai!"
Lão nhìn chằm chằm Tề Độ Thành đầy độc ác: "Ngươi cứ đợi bị xé thành xác vụn đi!"
Ngay khi lời lão vừa dứt, cánh cửa phòng nhỏ hẹp sầm một tiếng đóng lại, trong phòng bỗng chốc nổi lên một trận âm phong kỳ quái!
Ông lão nhìn luồng âm phong, cao giọng nói: "Bắc Phương Quỷ Vương tại thượng! Xin hãy giúp ta chu sát kẻ này!"
Tề Độ Thành: "..."
Âm phong tan đi, một bóng quỷ cao lớn xuất hiện trong phòng, đôi mắt quỷ nhìn về phía Tề Độ Thành, giây tiếp theo như muốn nuốt chửng cậu!
Cái gọi là Bắc Phương Quỷ Vương thực chất là một gã quỷ vương tu luyện ở Thành Bắc của Nam Thành. Lệ quỷ vừa ló đầu ra khỏi làn âm khí đã lập tức nhìn thấy Tề Độ Thành trong phòng.
Khuôn mặt này!
Dáng vẻ này!
Bắc Phương Quỷ Vương nhớ tới lời đồn đại nghe được thời gian trước: Tân Thành Hoàng thích bắt quỷ đi cải tạo lao động, nhìn thấy Tân Thành Hoàng thì chạy càng xa càng tốt!
Thế là, chỉ thấy Quỷ Vương vừa mới hiện hình đã lấy tốc độ sét đánh không kịp bưng tai mà phá cửa sổ chạy mất hút khỏi nơi này!
Ông lão: "..."
Tề Độ Thành: "..."
Tề Độ Thành nhịn cười hỏi: "Đây là Quỷ Vương sao?"
Ông lão không ngờ Quỷ Vương của Nam Thành lại phế vật như vậy, trong cơn thẹn quá hóa giận liền nói: "Đừng tưởng thế này là kết thúc!"
Chỉ thấy lão lại bấm ấn niệm chú: "Đệ tử nhất tâm bái thần tiên, nay thất thỉnh tướng quân, bôn tẩu nhi lai vị giải ưu, trảm sát nghịch đồ mã tiền! Tướng quân tốc lai!"
Ngay sau đó, trên khám thờ một luồng âm khí ập đến, xoáy vòng trong phòng rồi lờ mờ hóa thành hình người.
Ông lão đắc ý nhìn cậu, nhưng thấy Tề Độ Thành lùi lại một bước, cũng nói: "Khéo thật, tôi cũng có thể gọi người."
Chỉ thấy Tề Độ Thành không bấm ấn cũng chẳng niệm chú mà gào lên: "Đại ca...!!"
Ông lão khinh bỉ: "Ngươi có gọi cha tới cũng không..."
Lão chưa nói hết câu đã thấy một lệ quỷ có sát khí còn nồng đậm hơn cả Quỷ Vương xuất hiện sau lưng Tề Độ Thành!
Kiến Uyên đứng sau Tề Độ Thành, không hài lòng nói: "Đừng có nhận vơ quan hệ linh tinh."
Tề Độ Thành đáp: "Đây không phải trọng điểm, trọng điểm là lão ta gọi người tới giết tôi kìa!"
Chỉ thấy hình người lờ mờ kia ngưng tụ lại, là một vị võ sĩ vạm vỡ tay cầm trường đao ngồi trên lưng ngựa, đôi mắt trợn ngược giận dữ nhìn Tề Độ Thành, một đao đang chém thẳng về phía họ!
Kiến Uyên thấy vậy khẽ hừ một tiếng: "Chỉ là hạng cỏ rác."
Hắn nói với Tề Độ Thành: "Hôm nay ta dạy ngươi một bộ kiếm pháp, nhìn cho kỹ."
Ngay sau đó thấy hắn tiện tay vẫy một cành cây tới đỡ nhát đao chém xuống, rồi áp sát lên chiến đấu với gã "Chạy Nhanh Tướng Quân" kia.
Cành cây trong tay Kiến Uyên tựa như có kiếm quang, kiếm khí mênh mang hào hùng, chỉ qua vài chiêu, hư ảnh kia đã bị một kích đánh cho tan biến!
Kiến Uyên thấy vậy, ánh mắt rơi lên người ông lão: "Đoạn sau, nhìn cho kỹ đây."
Dứt lời liền đánh về phía lão.
Ông lão làm sao có thể là đối thủ của Kiến Uyên?!
Chẳng mấy chốc, khi Kiến Uyên thu thế, ông lão cũng bị đánh cho hơi thở thoi thóp. Lão không ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này, lão làm sao có thể chống đỡ nổi đòn đánh từ kẻ còn lợi hại hơn cả Quỷ Vương?
Sau khi bị đánh một trận nhừ tử đến mức không thể cử động, lão lập tức nhận ra mình đã chọc vào người không nên chọc!
Bên cạnh có lệ quỷ lợi hại hơn cả Quỷ Vương, một nhân vật như vậy há lại là kẻ lão có thể chống lại?
Trong lòng lão dâng lên một nỗi tuyệt vọng, run rẩy cầu xin: "Là... là tôi có mắt không thấy Thái Sơn! Xin... xin vị đại nhân này tha cho tôi... tôi... tôi..."
Tề Độ Thành nhìn lão không nói gì, Kiến Uyên đứng bên cạnh lên tiếng trước: "Trên tay ngươi đang nắm giữ hồn phách của sáu mươi chín đứa trẻ."
Ông lão giật mình, vội vàng luống cuống nói: "Tôi... tôi bây giờ sẽ đưa hồn phách trở về ngay! Đưa về ngay lập tức! Tôi không dám nữa, tôi không dám nữa!"
Sau đó lão vừa ho ra máu vừa mở một chiếc hũ trên khám thờ trong căn phòng nhỏ, từ trong hũ bay ra hàng chục đốm sáng bay về một hướng. Tề Độ Thành liếc nhìn Kiến Uyên, thấy hắn gật đầu thì mới thu hồi ánh mắt.
Cậu nhìn ông lão lạnh lùng hỏi: "Chuyện hồn phách tạm không bàn tới, tại sao ông lại làm những chuyện này ở Nam Thành? Vì sao phải trộm Kim Đồng của Thiên Hậu Cung?"
Ông lão kiêng dè Kiến Uyên bên cạnh, biết mình không nói thì khó mà giữ mạng, liền nghiến răng nói: "Tôi nói!"
"Đây là do Thần chỉ thị tôi làm."
"Thần nói bảy mươi hai đứa trẻ này chính là tiên đồng dưới trướng bản giáo chuyển thế, chỉ là sau khi những tiên đồng này chuyển kiếp làm người thì thiếu mất tiên căn. Vì vậy Thần bảo chúng tôi đi thỉnh Kim Đồng của Thiên Hậu Cung về, đem tiên căn của Kim Đồng trồng vào người tiên đồng. Như vậy bảy mươi hai vị tiên đồng đó mới thực sự hoàn thành chuyển thế. Sau khi tiên đồng giáng thế có thể đại diện cho Thần đi lại giữa nhân gian, trở thành tiên đồng tại thế, bảo hộ chúng sinh!"
Tề Độ Thành: "..."
Lão nói đến đoạn sau thì tinh thần kích động, thậm chí bất chấp thương tích trên người mà cao giọng nói ra kế hoạch này, giống như đó là một đại nguyện lớn lao cứu độ nhân gian vậy.
Tề Độ Thành rũ mắt nhìn lão, lão hoàn toàn không cảm thấy mình đang phạm pháp. Tề Độ Thành cũng không còn ham muốn nói nhiều với lão nữa mà truy hỏi: "Ông đang nói tới vị Thần nào?"
Ông lão mở miệng định nói, nhưng chưa kịp thốt ra chữ nào đã mềm nhũn đổ gục xuống đất. Thân xác lão nhanh chóng biến thành một cái xác khô, cuối cùng thậm chí còn tan biến thành cát bụi ngay trước mặt Tề Độ Thành!
Kiến Uyên nói: "Hồn phi phách tán rồi."
Tề Độ Thành: "..."
Kiến Uyên lạnh lùng cười: "Thần minh gì chứ, chẳng qua là hạng chuột nhắt giấu đầu hở đuôi mà thôi."
Tề Độ Thành gật đầu tỏ vẻ đồng tình, sau đó một người một quỷ cùng nhìn về phía khám thờ được thờ phụng trong căn phòng nhỏ. Kiến Uyên chỉ liếc qua một cái liền nói: "Đã chạy mất rồi."
Trên khám thờ đó thờ một bức tượng cưỡi ngựa trắng, tay cầm trường đao, quanh thân tượng phảng phất những tia tà khí. Tề Độ Thành nhìn kỹ bài vị bên cạnh, trên đó viết "Chạy Nhanh Tướng Quân".
Tề Độ Thành mỉa mai: "Đúng là không phụ danh hiệu của nó."
Dù sao cũng chẳng phải tượng thần chính thống gì, Tề Độ Thành không chút áp lực tâm lý mà thẳng tay ném bức tượng xuống đất. Theo tiếng tượng vỡ tan tành, bầu không khí u ám bao trùm căn phòng cũng tan biến theo.
Tiếp đó, cậu mở một chiếc rương gỗ đỏ vẫn luôn đóng chặt trong phòng ra. Bên trong chính là bảy mươi hai pho tượng Kim Đồng mà Thiên Hậu Cung định giao cho Tề Độ Thành.
Tề Độ Thành thu hồi tượng Kim Đồng rồi bước ra khỏi nhà xưởng.
Triệu Nam Huyền vẫn đang giữ hồn phách của hai tên buôn người. Thấy Tề Độ Thành bước ra từ phòng ông lão mà không hề sứt mẻ gì, mặt mũi hai tên đó trắng bệch như cắt không còn giọt máu.
Cũng chẳng cần tra hỏi nhiều, hai tên nhanh chóng khai ra nơi giấu những đứa trẻ bị bắt cóc. Tề Độ Thành bảo Triệu Nam Huyền cho hồn phách hai tên buôn người nhập xác, sau đó đánh ngất chúng ngay tại nhà xưởng.
Sáng sớm hôm sau, cậu gọi điện báo cảnh sát.
Cảnh sát nhanh chóng ập đến, hai tên buôn người bị bắt, đám trẻ cũng được thuận lợi cứu ra. Dưới sự hướng dẫn của Kiến Uyên, Tề Độ Thành đã loại bỏ pháp thuật nghịch chuyển trên người đám trẻ, sự việc lúc này mới coi như hạ màn.
Tuy nhiên khi kết thúc vụ án, cảnh sát không nhịn được mà nhìn Tề Độ Thành hỏi: "Làm sao cậu biết bọn buôn người ở đây?"
Tề Độ Thành suy nghĩ một lát rồi đáp: "Tôi nói là Thành Hoàng đại nhân của Miếu Thành Hoàng báo mộng cho tôi, anh có tin không?"
Cảnh sát: "..."
Cùng với việc các vụ án bắt cóc trẻ em ở cả hai giới âm dương đều được phá giải, Tề Độ Thành cuối cùng cũng có thể thảnh thơi một chút. Đồng thời, danh tiếng của Miếu Thành Hoàng ở âm phủ cũng ngày càng vang dội!
Thiên Hậu Cung liên tục gửi lời cảm ơn. Tề Độ Thành chống nạnh đắc ý, cuối cùng cũng có dịp nở mày nở mặt.
Sau khi Tề Độ Thành mang trả lại tượng Kim Đồng của Thiên Hậu Cung, hai bên đã chọn một ngày lành để tiến hành lễ bàn giao chính thức.
Dù sao cũng là lễ bàn giao Kim Đồng của Thiên Hậu Cung nên quy mô không hề nhỏ, thậm chí còn thu hút rất nhiều khách hành hương của Thiên Hậu Cung đến xem.
Vì Tề Độ Thành đã giúp tìm lại Kim Đồng, người của Thiên Hậu Cung đã hết lời khen ngợi Miếu Thành Hoàng trước mặt mọi người, trực tiếp ghi điểm lớn trong mắt các vị khách hành hương.
Từ đó, danh tiếng của Miếu Thành Hoàng ở nhân gian cũng nhờ thế mà lên như diều gặp gió. Mỗi ngày có thêm không ít khách hành hương đến dâng hương cầu phúc, khiến Trương Phỉ Dữ làm việc càng thêm hăng hái.
"Ôi dào, tôi đã bảo rồi, đến cái Miếu Thành Hoàng này làm gì chứ, Thiên Hậu Cung chẳng phải linh nghiệm hơn sao?" Trước cửa Miếu Thành Hoàng, hai người phụ nữ cùng xuống xe, một người trong đó tỏ vẻ khó hiểu.
"Thiên Hậu Cung đông người quá, tôi thấy phiền. Hơn nữa, Miếu Thành Hoàng này và Thiên Hậu Cung cũng có giao tình, nghe nói còn có Kim Đồng gửi ở đây nữa đấy." Người phụ nữ còn lại thì ôn hòa hơn, giải thích lý do.
Thực ra người phụ nữ hay phàn nàn kia cũng chỉ là than vãn miệng vậy thôi, chứ đối phương bảo đi đâu bà ta cũng không dám từ chối. Bởi vì người phụ nữ ôn hòa kia chính là vợ yêu của gia chủ Lâm gia - một doanh nghiệp bất động sản lớn ở Nam Thành, nịnh bợ còn chẳng kịp nữa là.
Hai người vào Miếu Thành Hoàng, Trương Phỉ Dữ liền nở nụ cười tươi rói ra đón tiếp.
Lâm phu nhân mỉm cười lắng nghe lời giới thiệu của Trương Phỉ Dữ, nhưng người bên cạnh bà là Hoàng Mi thì lại có vẻ không coi trọng lắm, lẩm bẩm một câu: "Cái miếu bé tẹo, người thì thưa thớt, trông nghèo nàn quá."
Trương Phỉ Dữ tai thính mắt tinh: "..."
Trương Phỉ Dữ liếc nhìn Hoàng Mi, thấy bà ta gò má cao, mắt xếch, vẻ mặt khắc nghiệt, thầm nghĩ đúng là "tâm sinh tướng". Anh cũng nhận ra Hoàng Mi sẽ không ủng hộ việc làm ăn của Miếu Thành Hoàng, nhưng bà ta muốn nịnh bợ vị phu nhân bên cạnh, nên anh liền cười híp mắt hỏi: "Phu nhân, bà đến Miếu Thành Hoàng là có việc gì ạ?"
Lâm phu nhân nói: "Nghe nói ở Miếu Thành Hoàng cũng có Kim Đồng, Kim Đồng này có thể thỉnh về nhà không?"
Trương Phỉ Dữ đáp: "Tất nhiên là được ạ! Kim Đồng của chúng tôi cũng giống y hệt Kim Đồng của Thiên Hậu Cung, đều có thể thỉnh về nhà, hiệu quả và sự linh nghiệm đều như nhau cả!"
Lâm phu nhân có chút xao động. Bà đến đây lần này chính là để cầu con. Chỉ là Thiên Hậu Cung quá đông người, mà mẹ chồng Lâm gia lại là người trọng sĩ diện, luôn cảm thấy đi cầu con là chuyện không mấy vẻ vang, bà cứ hễ nhắc đến là mẹ chồng lại nổi giận.
Nay nghe nói Miếu Thành Hoàng cũng có Kim Đồng, bà mới tìm đến đây.
Trương Phỉ Dữ lại nói tiếp: "Ngoài Kim Đồng ra, bùa chú của Thành Hoàng chúng tôi cũng rất linh nghiệm. Phu nhân cứ thong thả xem thử, tất cả đều đã được khai quang trước mặt Thành Hoàng gia đấy ạ."
"Những lá bùa này đều do vị sư huynh cao tay của chúng tôi vẽ!"
Đang nói chuyện thì Trương Phỉ Dữ thấy Tề Độ Thành đi tới Miếu Thành Hoàng, liền giới thiệu: "Đây chính là vị sư huynh của chúng tôi, tuổi trẻ tài cao!"
Thế nhưng không ngờ, Hoàng Mi sau khi nhìn thấy Tề Độ Thành thì sắc mặt thay đổi hẳn, kéo Lâm phu nhân sang một bên nói: "Phu nhân, tôi thấy cái Miếu Thành Hoàng này là lừa đảo đấy! Chúng ta đi thôi!"
Lâm phu nhân nghe vậy cau mày hỏi: "Tại sao lại nói thế?"
Hoàng Mi chỉ vào Tề Độ Thành, giọng không lớn nhưng lại đủ để mọi người xung quanh đều nghe thấy: "Phu nhân không biết sao? Đây là thằng nhóc Tề gia. Nó thì có bản lĩnh vẽ bùa gì chứ? Hơn nữa, nếu thật sự có bản lĩnh thì Tề gia có thể phá sản được không?"
"Cái nơi mà hạng người xui xẻo như vậy ở thì đều đen đủi cả, huống chi là bùa chú!"
Nụ cười của Trương Phỉ Dữ khựng lại: "..."
Lúc này Tề Độ Thành mới nhìn kỹ Hoàng Mi. Cái giọng điệu này thật quá đỗi quen thuộc, chồng của Hoàng Mi từng có hợp tác với Tề gia, nhưng vì Tề gia phá sản mà nhà họ cũng bị lỗ tiền.
Vì thế trong thời gian Tề gia phá sản, Hoàng Mi không ít lần nói lời mỉa mai, càng không thiếu việc chỉ tận mặt Tề Độ Thành mà mắng cậu là đồ xúi quẩy.
Trương Phỉ Dữ không nhịn được lên tiếng: "Phu nhân, lời không thể nói như vậy được."
"Sư huynh của chúng tôi diện mạo đường hoàng, tướng mạo bất phàm, hơn nữa nhìn qua là người có phúc trạch sâu dày, cho dù lúc này rồng mắc cạn thì cũng có ngày bay cao."
Hoàng Mi nghe vậy sắc mặt khó coi quát: "Cậu là cái thá gì? Mà dám dạy tôi làm việc!"
Trương Phỉ Dữ lộ vẻ vô tội: "Bần đạo chỉ là một tiểu đạo sĩ bình thường mà thôi, cũng chỉ biết xem tướng bình thường. Thể hiện tài lẻ cho hai vị phu nhân xem, lẽ nào cũng là sai sao?"
"Tôi còn nhìn ra được, phu nhân đây cung phu thê có khiếm khuyết, e là ngày ngày cãi vã với chồng. Mắt xếch, môi mỏng nhọn, tính tình hà khắc không chịu nhường nhịn ai. Ái chà, phu nhân à, bà cũng phải cẩn thận họa từ miệng mà ra đấy!"
Hoàng Mi giận dữ: "... Cậu!!"
Lâm phu nhân thấy vậy đưa tay ngăn Hoàng Mi lại nói: "Đừng gây chuyện ở đây."
Bà vừa lên tiếng, Hoàng Mi vốn định phát tác nhưng đành phải nhịn nghẹn vào trong, ấm ức lườm Tề Độ Thành và Trương Phỉ Dữ.
Ánh mắt Lâm phu nhân rơi trên người Tề Độ Thành, ôn hòa nói: "Lâm gia và Tề gia cũng từng có hợp tác, và rất vui vẻ."
Tề Độ Thành cũng mỉm cười chào hỏi Lâm phu nhân. Lâm phu nhân nhìn Tề Độ Thành, đứa trẻ khôi ngô thì ai cũng thích, bà liền hỏi: "Sao cậu lại làm việc ở đây?"
Tề Độ Thành giải thích: "Cháu chỉ làm bán thời gian ở đây thôi." Lâm phu nhân gật đầu không hỏi thêm. Tề Độ Thành liền hỏi: "Phu nhân lần này đến đây là...?"
Lâm phu nhân vẻ mặt do dự nói: "Tôi muốn thỉnh Kim Đồng."
Tề Độ Thành hiểu ra, liền nói: "Vậy phu nhân đi theo cháu."
Lâm phu nhân đi theo cậu, Hoàng Mi thấy hai người thế mà lại trò chuyện với nhau, nghiến răng nhịn nhục đi theo.
Tề Độ Thành đưa Lâm phu nhân đến từ đường đặt tượng Kim Đồng. Cậu nhìn khí độ quanh thân Lâm phu nhân, có thể thấy vị phu nhân này là một người ôn hòa lương thiện, xung quanh còn có thụy khí nhàn nhạt, chắc hẳn thường ngày hay làm việc thiện.
Người cầu Kim Đồng đa phần là muốn cầu con, Tề Độ Thành an ủi: "Điều phu nhân mong muốn sẽ thành hiện thực."
Lâm phu nhân mỉm cười, sau đó dưới sự chỉ dẫn của Tề Độ Thành đã thỉnh một vị Kim Đồng.
Hoàng Mi thấy vậy lại không nhịn được nói: "Chưa từng nghe nói Miếu Thành Hoàng còn có thể cầu Kim Đồng, cũng không biết có tác dụng gì không nữa. Chẳng nhẽ lại là bày trò lừa tiền sao?"
Tề Độ Thành ôn tồn đáp: "Tâm thành tất linh."
Hoàng Mi mỉa mai: "Kẻ lừa đảo nào cũng nói như vậy!"
Bà ta nhìn Tề Độ Thành với lòng oán hận, dù sao nhà bà ta cũng bị lỗ tiền, bà ta luôn cảm thấy là do Tề gia hại, do đó đối với Tề Độ Thành tự nhiên không có thái độ tốt.
Bà ta vẫn muốn khuyên Lâm phu nhân rời khỏi Miếu Thành Hoàng, nhất quyết không muốn đóng góp một xu tiền nhang đèn nào cho nơi Tề Độ Thành ở!
Nhưng lúc này, Lâm phu nhân vốn dĩ tốt tính cũng sa sầm mặt lại trách mắng: "Hoàng phu nhân, bà không nói chuyện thì không ai bảo bà câm đâu!"
Hoàng Mi bị giật mình, lập tức ngậm miệng.
Nhưng sau khi thấy Tề Độ Thành nhận một khoản tiền nhang đèn của Lâm phu nhân, lại thấy Tề Độ Thành hiện giờ tuy phá sản nhưng không hề có chút vẻ sa sút nào, cơn giận trong lòng bà ta lại bùng lên.
Bà ta một lần nữa mở miệng: "Tề Độ Thành, cậu mượn danh nghĩa Kim Đồng chính là để lừa tiền nhang đèn phải không? Nếu không linh nghiệm, tôi xem cái Miếu Thành Hoàng này của cậu mở tiếp thế nào được, sớm muộn gì cũng bị dẹp!"
Tề Độ Thành: "..."
Hoàng Mi tưởng rằng mỗi lần mình đều là đang bắt bẻ Tề Độ Thành, thực tế Lâm phu nhân nghe vào tai thì giống như bị xỉa xói vào tâm can vậy, cứ chốc chốc lại nhắc nhở bà rằng Kim Đồng này có thể sẽ không linh nghiệm, bà rất có thể sẽ không mang thai được!
Lần này, sắc mặt Lâm phu nhân hoàn toàn đen lại, bà trừng mắt nhìn Hoàng Mi nói: "Hoàng phu nhân, bà thong thả như vậy, chắc hẳn nguồn vốn nhà bà vẫn đủ để bà tiêu xài phóng khoáng và ăn nói không kiêng nể thế này. Chuyện hợp tác với Lâm gia đã nhắc trước đó cũng dẹp đi!"
"Tôi thấy nhà bà hình như cũng không cần thiết lắm."
Hoàng Mi: "...!!!"
Hoàng Mi trợn tròn mắt, lập tức phản ứng lại cầu xin: "Không, không phải, Lâm phu nhân bà nghe tôi nói đã! Chuyện hợp tác..."
Nhưng Lâm phu nhân đã chán ghét nhíu mày, nhìn bà ta nói: "Tôi không muốn nghe!"
Hoàng Mi đờ người ra.
Trương Phỉ Dữ nhìn bà ta lắc đầu, ái chà, đã nhắc nhở là phải cẩn thận họa từ miệng mà ra rồi mà.
Tề Độ Thành đúng lúc lên tiếng: "Kim Đồng ở Miếu Thành Hoàng và Thiên Hậu Cung không có gì khác biệt, chỉ cần là tín đồ thành tâm đều có thể thỉnh về nhà, và đều sẽ có tác dụng."
"Hơn nữa, Kim Đồng của Thiên Hậu Cung đến Miếu Thành Hoàng lẽ nào lại không còn là Kim Đồng sao?"
"Đây rõ ràng là Kim Đồng phiên bản nâng cấp mà."
Tề Độ Thành nhìn Hoàng Mi cười nói: "Bà có biết thế nào là phiên bản kết hợp không?"
Sau Khi Phá Sản Tôi Trở Thành Tân Thành Hoàng
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.