Sau Khi Phá Sản Tôi Trở Thành Tân Thành Hoàng

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Sau Khi Phá Sản Tôi Trở Thành Tân Thành Hoàng

Tác giả : Giao Dã Quân

Chương 55: Chương 55

Giọng điệu cô gái mang theo sự kiên định, Tần Văn Tinh nghe xong thì nửa tin nửa ngờ hỏi: "Sao cô biết được?"
Đối phương đáp: "Bởi vì tôi cũng là trợ lý sinh hoạt của chị Hân, chị Hân cứ luôn ngất xỉu vô cớ. Mọi người đều nghĩ là do sức khỏe chị ấy không tốt, nhưng tôi biết là không phải!"
"Hơn nữa tôi còn nhìn thấy..."
Đối phương do dự không biết có nên nói hay không, Tề Độ Thành nhìn thoáng qua đoàn phim vẫn đang ghi hình rồi nói: "Hay là chúng ta tìm chỗ nào đó ngồi xuống nói chuyện kỹ hơn?"
Gần đoàn phim có khá nhiều quán ăn, Tề Độ Thành tùy ý chọn một quán cà phê, thuê một phòng bao nhỏ, ba người lần lượt ngồi xuống.
Tần Văn Tinh nhìn cô gái tự xưng là trợ lý sinh hoạt của Tống Giai Hân, lên tiếng: "Bây giờ ở đây không có người của đoàn phim nữa rồi, cô biết gì thì cứ nói hết ra đi."
Rời khỏi đoàn phim, đối phương trông có vẻ thoải mái hơn nhiều, nói: "Chuyện này tôi cũng đã nói với chị Hân vài lần, nhưng họ đều không tin tôi."
Người trong đoàn phim ai nấy đều chỉ tập trung vào việc chạy đua với tiến độ, chuyện diễn viên ngất xỉu như thế này mỗi lần cũng chỉ có một hai người bị, mà thời gian ngất cũng không lâu, vì thế không ai để tâm.
Phần lớn mọi người đều cho rằng đó là do dạo này làm việc quá sức nên mệt mỏi.
Nhưng chỉ có cô trợ lý sinh hoạt này của Tống Giai Hân là thấy kỳ lạ.
Nói một hai lần thì còn được, chứ cách dăm ba bữa lại bị một lần thì quá là vô lý! Thêm vào đó, lúc nhỏ cô trợ lý sống cùng bà ngoại, bà ngoại cô chuyên xem bói và giải quyết các vấn đề tâm linh trong làng, cô được tai nghe mắt thấy từ nhỏ nên nhạy cảm với những sự việc kỳ quái hơn người khác.
Chỉ là Tống Giai Hân vốn không tin quỷ thần, lời của cô trợ lý nhỏ chưa bao giờ thu hút được sự chú ý của cô ấy. Cô trợ lý đành phải âm thầm quan sát xem rốt cuộc là thứ gì đang giở trò quỷ đứng sau!
Có lẽ vì nhiều lần ra tay thành công nên sau vài ngày rình rập, cô trợ lý thực sự đã phát hiện ra kẻ thủ ác!
"Là ai?" Tần Văn Tinh truy hỏi.
Cô trợ lý im lặng hồi lâu, rồi thốt ra một cái tên: "Vương Chi Tân." Nguồn copy từ TruyenLau.com
"Là hắn ta?!"
Tề Độ Thành liếc nhìn Tần Văn Tinh đang kinh ngạc, hỏi: "Sao vậy?"
Tần Văn Tinh nói: "Hắn là nghệ sĩ dưới trướng chị Lý."
Tề Độ Thành nhướng mày, cũng không cảm thấy quá bất ngờ.
TruyenLau.com Tần Văn Tinh lại không hiểu nổi: "Hắn đi theo chị Lý thì tài nguyên đâu có thiếu. Sao phải làm chuyện như thế này chứ."
Cô trợ lý nghe anh ta nói vậy thì tưởng anh không tin mình, vội vàng nói: "Sao lại không phải chứ? Giới giải trí đâu có dễ lăn lộn như vậy! Hơn nữa chính mắt tôi nhìn thấy hắn nửa đêm chạy ra ngoài dâng hương bái thần mà!"
Tề Độ Thành thấy cô sắp vỗ bàn đến nơi, liền lên tiếng: "Tôi tin cô."
Cậu vừa mở lời, ánh mắt của hai người kia đều đổ dồn vào cậu. Tề Độ Thành uống một ngụm nước rồi nói: "Vận khí là thứ có ai thấy thừa bao giờ?" TruyenLau.com
Huống hồ Vương Chi Tân này và chị Lý quả thực có liên quan, trong thâm tâm Tề Độ Thành cơ bản đã xác định kẻ đứng sau giở trò chính là hắn.
Cô trợ lý thấy Tần Văn Tinh có vẻ vẫn chưa tin lắm, liền nói: "Nếu không tin, đến lúc đó anh tận mắt nhìn thấy sẽ rõ."
"Tận mắt nhìn thấy?" Tề Độ Thành nhướng mày, Vương Chi Tân này cũng khá là trắng trợn đấy.
Vì Tề Độ Thành tin mình nên cô trợ lý có ấn tượng rất tốt với cậu, cô vội gật đầu nói: "Đúng vậy, tôi phát hiện ra cứ đến tối thứ Sáu, Vương Chi Tân lại đến một bãi đất trống cách đoàn phim ba cây số để đốt thứ gì đó, mấy lần đều như vậy rồi!"
"Nếu không tin, tối thứ Sáu hai người cứ qua đó xem một chuyến, tận mắt nhìn thấy thì sẽ tin thôi."
Tần Văn Tinh nhìn Tề Độ Thành, việc có thể đối mặt trực tiếp với kẻ tình nghi đương nhiên là tốt nhất, Tề Độ Thành gật đầu: "Được."
Trước khi đi, Tề Độ Thành và cô trợ lý đã kết bạn với nhau. Đến tối thứ Sáu, đối phương liền gửi tin nhắn cho họ.
Trợ lý chị Hân: Vương Chi Tân rời khỏi phòng rồi! Hai người mau đến đi!
Sau đó đính kèm một cái định vị.
Tề Độ Thành và Tần Văn Tinh đã chuẩn bị sẵn sàng, sau khi nhận được định vị liền lập tức đi tới đó.
Nơi Vương Chi Tân đốt đồ là một công viên nhỏ cách đoàn phim ba cây số. Khi Tề Độ Thành và cộng sự tới nơi, Trần Vân đã đợi sẵn từ lâu.
"Mau lên, Vương Chi Tân ở ngay bên trong kìa!" Trần Vân hạ thấp giọng nói.
Theo chỉ dẫn của Trần Vân, chỉ thấy trong một góc tối của công viên nhỏ phát ra ánh sáng yếu ớt, nhìn kỹ thì chính là ánh lửa đốt đồ.
Nhóm Tề Độ Thành nấp sau vật che chắn nhìn sang.
Ở góc đó là một nam thanh niên thanh tú, một bên lẩm bẩm khấn vái, một bên ném thứ gì đó vào lửa.
Vị trí của họ đang ở cuối gió, chẳng bao lâu sau, trong không khí phảng phất mùi đốt đồ. Mùi hương này Tề Độ Thành cảm thấy có vài phần quen thuộc.
Đây chẳng phải là loại hương chuyên dụng của Miếu Thành Hoàng sao?
Hiện giờ danh tiếng của Miếu Thành Hoàng đã lên cao, loại hương dùng để cúng bái cũng được Tề Độ Thành nâng lên một tầm cao mới. Loại hương hiện tại của Miếu Thành Hoàng là do Tề Độ Thành tìm một nghệ nhân làm hương thủ công rất giỏi để đặt làm riêng.
Không hề quá lời khi nói rằng, chất lượng hương của Miếu Thành Hoàng hiện nay thuộc hàng bậc nhất trong các ngôi miếu ở Nam Thành.
Có thể nói đây là một đơn vị công tác có chế độ "nhà ăn" cực kỳ tốt!
Chung phán quan còn nói, cũng chính nhờ loại hương này mà hiện nay Miếu Thành Hoàng Nam Thành đã trở thành một đơn vị công tác hàng đầu trong giới linh hồn, không ít quỷ hồn tranh nhau sứt đầu mẻ trán để được vào đây làm việc.
Vương Chi Tân này xem ra cúng bái cũng rất có tâm.
Chuyện đó tạm gác lại không bàn tới.
Tận mắt nhìn thấy Vương Chi Tân đang dâng hương bái thần ở đó, phản ứng đầu tiên của Tần Văn Tinh là muốn xông lên khống chế hắn để bắt người cùng tang vật tại trận!
Nhưng chưa kịp hành động thì anh ta đã bị Tề Độ Thành cản lại. Tần Văn Tinh khó hiểu: "Đại sư?"
Tề Độ Thành nói: "Bây giờ anh xông lên, dù có bắt quả tang thì hắn cũng sẽ chối cãi thôi. Anh có thể báo cảnh sát vì chuyện này không?"
Chưa bàn đến vấn đề mê tín dị đoan, Vương Chi Tân chỉ là đang đốt đồ giữa đêm khuya, họ không có bằng chứng thực tế nào chứng minh được hắn đang hại người.
Tần Văn Tinh suy nghĩ lại, quả đúng là như vậy.
Ba người đợi đến khi Vương Chi Tân đốt xong đồ và rời đi, chờ thêm một lúc lâu để chắc chắn hắn sẽ không quay lại, Tề Độ Thành mới tiến về phía bãi đất vừa rồi.
Vương Chi Tân làm việc khá cẩn thận, đồ đốt xong đều được chôn xuống đất, nếu không phải họ vẫn luôn theo dõi thì có lẽ cũng không biết nơi này vừa có người đốt đồ.
"Chậc... đốt sạch quá nhỉ." Tần Văn Tinh đào cái hố vừa rồi lên, bên trong toàn là tàn tro, cụ thể đã đốt thứ gì thì họ cũng không rõ.
Tề Độ Thành rũ mắt nhìn một hồi, hỏi: "Hai người có mang theo thứ gì để đựng không?"
Hai người ngẩn ra một lát, Trần Vân mới nói: "Có! Có đây!"
Nói rồi cô lấy từ trong túi ra một chiếc lọ nhỏ: "Chị Hân dễ bị tụt đường huyết nên trong túi tôi thường mang theo vài lọ kẹo, vừa hay có lọ không."
Tề Độ Thành nói lời cảm ơn, sau đó dùng lọ thu gom phần tàn tro trong hố lại.
Đang thu dọn, Tề Độ Thành thoáng thấy dưới đáy hố lộ ra một chút sắc vàng rực. Cậu nhặt lên xem, đó là mảnh tàn dư của một tờ giấy, những chỗ khác đã cháy hết, chỉ còn lộ ra hai chữ "Phù Sơn" viết bằng chu sa.
Lại là Phù Sơn?
Tề Độ Thành nhướng mày, thu gom mảnh giấy bùa này lại luôn.
Cậu tìm kiếm thêm một lúc, trong hố không còn manh mối nào khác, Tề Độ Thành liền lấp đất lại như cũ.
"Chuyện còn lại cứ giao cho tôi." Tề Độ Thành nhìn hai người Tần Văn Tinh nói, sau đó quay sang Trần Vân, lấy từ trong túi ra một lá bùa: "Lá bùa này cô đưa cho Tống Giai Hân mang theo bên người, có thể làm dịu đi các triệu chứng của cô ấy."
Trần Vân mừng rỡ vội nói: "Cảm ơn đại sư!"
Cuối tuần, tại Miếu Thành Hoàng.
Tiểu Hồng hôm nay cũng đang ra sức thu hút khách hành hương, giờ đây đã có biên chế của Miếu Thành Hoàng, nó đã danh chính ngôn thuận trở thành linh vật của nơi này!
Hôm nay Tề Độ Thành vừa đến đã gọi Tiểu Hồng vào văn phòng ở hậu viện.
Tiểu Hồng ngồi xổm trước bàn làm việc, cái đuôi đỏ rực ngoáy tít đắc ý nói: "Đại nhân, mấy ngày qua tôi kéo được không ít khách đấy chứ? Có phải định thăng chức tăng lương cho tôi không?"
Tề Độ Thành liếc nhìn nó, lấy ra chiếc lọ đựng tàn tro hôm qua, nói với Tiểu Hồng: "Chuyện thăng chức tăng lương tính sau, ta có việc này cần ngươi làm."
Tiểu Hồng nghe vậy, nghĩ bụng đã giao phó nhiệm vụ rồi thì ngày thăng chức tăng lương chắc không còn xa!
"Tôi nhất định sẽ thể hiện thật tốt!" Tiểu Hồng ưỡn bộ ngực lông xù ra nói.
Sau đó, dưới ánh mắt mong đợi của Tiểu Hồng, Tề Độ Thành vặn nắp lọ, đặt chiếc lọ trước mặt nó rồi bảo: "Vậy ngươi ngửi thử xem, chủ nhân của mùi hương này đang ở đâu?"
Tiểu Hồng: "..."
Tiểu Hồng: "............"
Tiểu Hồng đờ người ra một hồi, khi định thần lại thì giận dữ nói: "Nhiệm vụ kiểu gì thế này?! Ngài coi tôi là chó à!!!"
Thật là khinh hồ quá đáng!!
Tiểu Hồng lập tức tuyên bố: "Tôi không làm!"
Đường đường là hồ tiên, lẽ nào lại hạ mình làm việc của loài chó!
Tề Độ Thành cười như không cười nói: "Hồ ly cũng thuộc họ chó, không cần thiết phải kỳ thị lẫn nhau."
Đó mà là lý do để đem hồ tiên ra dùng như chó được sao!
Tiểu Hồng tức xì khói lườm cậu, biểu thị mình tuyệt đối không khuất phục! Tề Độ Thành thấy vậy, trầm ngâm một lát rồi nói: "Nếu đã vậy thì cứ tính là tự ý bỏ việc, trừ nửa tháng nhang đèn nhé."
Tiểu Hồng: "...???"
Tiểu Hồng tức đến mức suýt chút nữa là phun ra lời thô tục!
Nhang đèn! Chẳng lẽ có nhang đèn thì ngon lắm sao?! Hồ đại tiên ta nghèo hèn không đổi dời...!
"... Tôi ngửi."
Tề Độ Thành mỉm cười xoa đầu nó: "Ngoan."
Tiểu Hồng: "..."
Tề Độ Thành bảo quản chiếc lọ rất tốt, Tiểu Hồng vẫn dễ dàng ngửi thấy mùi hương bên trong, sau đó nó khựng lại một chút, rồi lại ngửi thêm lần nữa.
"Mùi này... sao giống với người lần trước bảo tôi đến tìm ngài gây phiền phức thế nhỉ!"
Tiểu Hồng ngửi kỹ lại rồi khẳng định: "Chắc chắn là rất giống, dù không phải cùng một người thì nhất định cũng cùng một nguồn gốc!"
Tề Độ Thành nghe vậy thì nhận ra mình không hề ngạc nhiên.
Tổ chức mang tên Phù Sơn đó đã xuất hiện quanh cậu quá nhiều lần, vì vậy khi bắt gặp lại cậu không thấy lạ, thậm chí còn cảm thấy đối phương rất có thể là cố ý.
Không, hay nói cách khác, đối phương cực kỳ có khả năng đã phát triển rất mạnh mẽ tại Nam Thành này!
Ngón tay Tề Độ Thành vô thức gõ nhịp xuống bàn, một lúc sau cậu lên tiếng: "Nếu đã vậy, chắc ngươi biết đối phương ở đâu chứ?"
Tiểu Hồng nói: "Tôi có thể dẫn ngài đến chỗ người đã thu nhận tôi lúc đầu, nhưng tôi không đảm bảo là họ vẫn còn ở đó."
Tề Độ Thành không nói gì, phẩy tay để Tiểu Hồng đi ra ngoài.
Chuyện của Vương Chi Tân lại có liên hệ với Phù Sơn, Tề Độ Thành có ý muốn gặp mặt đối phương một phen, nhưng hiện tại việc khẩn cấp nhất là giải quyết chuyện Vương Chi Tân đoạt vận khí của người khác.
Đêm hôm sau.
Vương Chi Tân bị một trận gió lạnh làm cho đông cứng đến tỉnh giấc, hắn mở mắt ra thì phát hiện cửa sổ trong phòng không biết vì sao lại mở toang! Hắn vội vàng dậy đóng chặt cửa sổ, sau đó lại nghe thấy trong phòng có tiếng sột soạt.
Hắn vội vàng tìm kiếm khắp phòng, cuối cùng ánh mắt dừng lại ở khám thờ thần ở góc Đông Nam căn phòng!
Vương Chi Tân kinh hoàng phát hiện ra rằng, khám thờ ở góc Đông Nam của hắn vậy mà đã không cánh mà bay!!
Là ai?! Là ai đã trộm mất tượng thần của hắn?!!
Sắc mặt Vương Chi Tân trắng bệch, trái tim đột nhiên ngừng đập trong thoáng chốc, tiếp sau đó là một cơn đau thắt ngực dữ dội, giống như có thứ gì đó đã mất đi sự liên kết với hắn.
Ngay lúc này, trợ lý đột nhiên hốt hoảng gọi điện tới nói: "Anh ơi, không xong rồi, mấy nhà đối tác đột nhiên muốn hủy hợp đồng với chúng ta!"

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu