Tên quỷ sai vừa chạy về ôm lấy chân Tề Độ Thành khóc lóc: "Đại nhân! Đại nhân! Ngài phải làm chủ cho chúng tôi...!"
"Cống phẩm của miếu Thành Hoàng đều bị cướp sạch rồi!"
Tề Độ Thành nhìn bộ dạng khóc thê khóc thảm của gã, định thần lại rồi nói: "Ngươi khoan đã, từ từ nói. Có chuyện gì vậy?"
Tên quỷ sai phụ trách áp tải cống phẩm sụt sùi: "Huhu... Hôm nay vốn là ngày áp tải cống phẩm và nguyên bảo lên thượng cung cho Thái Sơn âm ty, Nam Thành chúng ta tuy nói là có nghèo một chút, nhưng cống phẩm nộp hằng năm không thiếu một đồng một cắc nào! Ai, ai mà ngờ được, hôm nay lúc đang áp tải lại gặp phải một lũ ác quỷ không biết từ đâu tới, chẳng nói chẳng rằng đã cướp sạch cống phẩm của chúng ta rồi!"
"Huhu... sao bọn chúng lại có thể đi cướp của... của người nghèo nghèo nghèo... nghèo khổ như chúng ta cơ chứ!"
Tên quỷ sai vừa nói vừa đau lòng đến cực độ, khuôn mặt vốn đã ủ rũ nay khóc lên trông lại càng thêm đen đủi.
Việc áp tải cống phẩm và nguyên bảo về nộp cho Thái Sơn âm ty vốn là một truyền thống lâu đời của âm phủ. Cứ mỗi dịp Tết Trung Nguyên, âm phủ các nơi đều phải mang theo số cống phẩm thu gom được tại địa giới của mình để gửi đến Thái Sơn. Việc này một là để bày tỏ lòng tôn kính đối với Thái Sơn âm ty, hai là cũng được xem như một hình thức báo cáo công tác định kỳ.
Thế nên, chuyện cống phẩm bị cướp đối với Miếu Thành Hoàng Nam Thành mà nói là một việc lớn tày trời. Chưa nói đến chuyện khác, Miếu Thành Hoàng chúng ta đã nghèo đến mức này rồi mà còn bị cướp, thì nhất định không thể nhẫn nhịn!
Tề Độ Thành biết rõ chuyện này, phần lớn số đồ gửi đi đó chính là cống phẩm mà cậu nhận được, không thể dung túng được. Sắc mặt cậu nghiêm nghị hỏi: "Ngươi có nhớ đã gặp lũ ác quỷ đó ở đâu không?"
Tên quỷ sai lập tức gật đầu: "Nhớ ạ, nhớ ạ!"
Tề Độ Thành liền bảo: "Tốt! Vậy chúng ta đi tìm bọn chúng tính sổ!"
Quỷ sai mừng rỡ, lập tức nhận lệnh rồi dẫn đường phía trước. Chung phán quan đứng bên cạnh thấy Tề Độ Thành hào khí ngút trời như vậy thì khẽ ho một tiếng, thấp giọng hỏi: "Đại nhân, lũ ác quỷ đó ngài đánh lại không?"
Chung phán quan là quỷ biết rõ thực lực của Tề Độ Thành, thấy hôm nay cậu định xông vào bầy ác quỷ không khỏi có chút kinh ngạc. Website TruyenLau.com
Tề Độ Thành ngoảnh đầu lại lắc đầu bảo: "Đánh không lại."
Chung phán quan: "..."
Thế mà ngài còn dám xông qua đó?! TruyenLau.com
Biểu cảm của Tề Độ Thành rất nghiêm túc: "Ông phải biết là tôi có dùng hack mà!"
Chung phán quan không hiểu, ngay sau đó Tề Độ Thành lại đau lòng nói: "Hơn nữa, một khoản tiền lớn như vậy cơ mà...!"
"Chẳng lẽ Miếu Thành Hoàng chúng ta có thể để mặc cho lũ ác quỷ bắt nạt trắng trợn thế sao?!" Đọc truyện tại TruyenLau.com
Câu nói này đã chạm đúng vào tim đen của Chung phán quan. Là thành viên tâm huyết nhất với việc phục hưng Miếu Thành Hoàng, vừa nghe thấy vậy, Chung phán quan liền nhớ tới tình cảnh tiêu điều của Miếu Thành Hoàng Nam Thành suốt hai mươi năm qua.
Bọn họ không có Thành Hoàng nên đi đâu cũng phải nhẫn nhịn, gặp quỷ sai phương khác còn chẳng dám chào hỏi.
Nhưng có thể để cho lũ ác quỷ đè đầu cưỡi cổ không?!
Không thể!!
Chung phán quan lập tức đổi phe, cùng chung mối thù nói: "Đại nhân nói đúng, chúng ta phải tìm lũ ác quỷ đó đánh cho một trận!"
Có Thành Hoàng và phán quan đi cùng, tên quỷ sai áp tải cống phẩm có khí thế hơn hẳn, bước chân thoăn thoắt dẫn bọn họ đến nơi bị cướp.
Quỷ sai nói: "Lẽ ra chúng tôi đã ra khỏi thành rồi, đi tiếp phía trước là đường Hoàng Tuyền, không lâu sau sẽ tới Thái Sơn. Ai ngờ chưa kịp ra ngoài thì từ một phía xông ra một lũ ác quỷ, chẳng nói chẳng rằng đã đánh chúng tôi một trận tơi bời."
"Ngài xem, gậy khóc tang cũng bị bẻ gãy rồi này!" Quỷ sai vừa nói vừa đưa ra một khúc gậy bị tuốt sạch lông lá và bẻ gãy, nếu không nói là gậy khóc tang thì Tề Độ Thành còn tưởng đó là cái chày cán bột.
Chung phán quan nghe xong cơn giận bốc lên đầu, mặt đỏ gay nói: "Thật là quá quắt!!"
Tề Độ Thành trấn an: "Đến lúc đó bảo họ cấp lại cho ngươi cái khác."
Lúc này tên quỷ sai mới cất gậy khóc tang đi, lau nước mắt dẫn họ đến chỗ bị cướp.
"Chính là chỗ này ạ." Quỷ sai nói rồi chỉ về một hướng: "Lũ ác quỷ đó chui ra từ hướng kia, hung hăng vô cùng, thật sự không chống đỡ nổi."
Dù sao thì không phải quỷ sai nào cũng khiến lũ quỷ kinh hồn bạt vía như Kiến Uyên. Quỷ sai của Miếu Thành Hoàng trước khi nhậm chức cũng chỉ là những con quỷ có chút tu vi mà thôi, ngày thường trấn áp lệ quỷ thông thường thì được, nhưng nếu gặp phải lũ ác quỷ hung tàn thì cũng không được lợi lộc gì.
Tề Độ Thành nhìn theo hướng đó, thấy nơi gã chỉ cũng là một khu rừng. Tề Độ Thành thầm nghĩ, chẳng lẽ mấy khu rừng ở Nam Thành này đều giống hệt nhau sao?
Quỷ sai lại nói: "Cũng không biết có còn đuổi kịp không, lũ ác quỷ này không biết đã mang tiền cướp được đi đâu rồi."
Tề Độ Thành cau mày hỏi: "Vậy sau khi cướp đồ xong bọn chúng chạy về hướng nào?"
Quỷ sai chỉ một hướng, Chung phán quan thấy vậy liền nói: "Đi xem thử!"
Mọi người liền chạy về hướng đó.
Hướng quỷ sai chỉ đi sâu vào trong rừng, càng đi vào trong âm khí càng nặng, cuối cùng đến trung tâm khu rừng thì hiện ra một vẻ quỷ khí âm u. Tề Độ Thành liếc mắt nhìn quanh, chỉ thấy xung quanh toàn là mộ hoang, quạ đêm phát ra những tiếng kêu trầm đục, vèo một cái bay qua bầu trời đêm!
Ngay sau đó, bọn họ nghe thấy một trận ồn ào.
Chung phán quan và Tề Độ Thành nhìn nhau, đồng thời đi về phía phát ra âm thanh.
Chỉ thấy đằng sau một nấm mộ có ba con ác quỷ đang ngồi vây quanh cười nói ngạo mạn, tay cầm những lá bài giấy không biết lấy từ đâu.
"Đôi ba!"
"... Không theo."
"Tao còn đúng một lá thôi đấy!"
"Chung tiền, chung tiền mau!!"
Bên cạnh ba con ác quỷ vương vãi không ít cống phẩm, ngoài ra còn có một đống kim nguyên bảo lấp lánh. Tề Độ Thành định thần nhìn kỹ, những thứ này đều là cống phẩm và nguyên bảo từ Miếu Thành Hoàng mà ra!
Tốt lắm, đây chính là lũ ác quỷ cướp tiền!
Tên quỷ sai đi theo Tề Độ Thành là người kích động nhất, kêu lên: "Đại nhân! Chính là bọn chúng!"
Ngay sau khi gã lên tiếng, một con ác quỷ nhíu mày: "Tao ngửi thấy mùi của con quỷ khác!"
Một con khác tặc lưỡi: "Tao cũng ngửi thấy rồi."
Một con quỷ khác lên tiếng: "Vừa hay, đánh bài cũng mệt rồi, ăn một con quỷ để nghỉ ngơi chút đi."
Ba con ác quỷ vừa nói vừa đồng thời quay đầu nhìn về phía nhóm của Tề Độ Thành.
Tề Độ Thành: "..."
Quỷ sai: "..."
Chung phán quan: "..."
Quỷ sai tức khắc gào khóc thảm thiết: "Đại nhân...!!"
Ba con ác quỷ kia lao thẳng về phía họ, một con trong số đó liếc mắt đã thấy Tề Độ Thành đang đứng giữa hai con quỷ, mừng rỡ reo lên: "Lại còn có một sinh hồn nữa!"
"Đây đúng là món đại bổ mà!"
Vừa nói, nó vừa nhe nanh múa vuốt lao thẳng về phía Tề Độ Thành.
Chung phán quan râu ria run rẩy chắn trước mặt Tề Độ Thành, hô lớn: "Cẩn thận!" Nói đoạn, ông cầm Bút Phán Quan trong tay định ngăn cản ác quỷ, nhưng chẳng ngờ con quỷ này sức mạnh vô song, chỉ một cái tát đã đánh bay Chung phán quan ra ngoài!
Tề Độ Thành kinh hãi, ác quỷ này lại lợi hại đến thế sao! Bảo sao chúng có thể cướp đi cống phẩm của miếu Thành Hoàng.
Tên quỷ sai vốn đã biết sự lợi hại của ác quỷ nên sớm đã lẩn ra phía sau. Thấy Tề Độ Thành bị nhắm vào, gã định dùng xích câu hồn để kéo Tề Độ Thành đi, nhưng xích câu hồn còn chưa chạm tới Tề Độ Thành đã bị ác quỷ tóm chặt!
Xích câu hồn vậy mà bị ác quỷ dùng sức bẻ gãy làm đôi!
Quỷ sai: "!!!"
Thấy Tề Độ Thành gặp nguy hiểm,Chung phán quan sốt ruột vô cùng, định xông lên cứu người lần nữa. Lúc này, Tề Độ Thành thấy ba con ác quỷ hung hăng lao tới, không kịp suy nghĩ nhiều, vứt sạch mớ bùa chúa mang theo người ra ngoài.
Bùa trừ tà chạm phải ác quỷ lập tức bùng lên một ngọn lửa, nhưng đối với ba con ác quỷ này thì không gây ra mấy sát thương.
Ác quỷ nhe răng cười nham nhở, giật lá bùa dán trên mặt xuống, âm hiểm nói: "Ngươi tưởng mấy thứ bùa chú này có tác dụng với bọn ta sao? Ngây thơ! Quá ngây thơ!"
"Nói nhiều thế làm gì, bắt lấy hắn trước đã!"
"Khặc khặc khặc... Lâu lắm rồi không được ăn sinh hồn, ta muốn ăn cánh tay của hắn!"
Ba con ác quỷ nói xong liền nhảy vọt lên, từ ba hướng vây khốn Tề Độ Thành!
Chung phán quan gấp gáp hô: "Đại nhân cẩn thận...!"
Tề Độ Thành nhìn ba con quỷ hung tợn xấu xí, theo bản năng lùi lại vài bước. Đúng lúc này, một thanh kiếm tỏa ánh kim quang phóng ra từ phía sau cậu, một kiếm đâm xuyên và đóng đinh một ác quỷ lên thân cây!
Kiến Uyên đứng sau lưng Tề Độ Thành, một tay xé phăng cánh tay của một ác quỷ khác.
Ác quỷ không ngờ sau lưng Tề Độ Thành lại đột nhiên xuất hiện một Kiến Uyên, không kịp đề phòng bị đánh trọng thương, phát ra tiếng kêu thảm thiết: "A a a...!!"
Chung phán quan mừng rỡ: "Kiến Uyên đại nhân!"
Tề Độ Thành lại càng thở phào nhẹ nhõm: "Hack lên sàn rồi!!"
Chung phán quan: "?!!"
Kiến Uyên nghe thấy tiếng thì liếc nhìn cậu một cái, thần sắc lạnh lùng nhưng không nói gì. Không đợi Tề Độ Thành và Kiến Uyên kịp trò chuyện, chỉ thấy Kiến Uyên một tay tóm lấy ác quỷ đang lao về phía Tề Độ Thành, tùy ý xé xác nó thành từng mảnh vụn!
Ác quỷ còn lại thấy vậy, mặt lộ vẻ kinh hoàng. Nó nhận ra kẻ trước mặt không phải hạng mà nó có thể chọc vào, thấy tình hình không ổn liền quay đầu định bỏ chạy.
Lúc này, Tề Độ Thành thấy vậy, nhìn quanh rồi nhặt đoạn xích câu hồn bị đứt dưới đất lên, vuốt nhẹ một cái vào chỗ đứt, truyền vào một chút thần lực Thành Hoàng, sau đó ném mạnh về hướng ác quỷ đang chạy trốn!
Xích câu hồn như một bóng rắn bám riết không rời theo đà ném của Tề Độ Thành mà quấn chặt lấy ác quỷ, sau đó Tề Độ Thành hơi dùng lực, lôi tuột con quỷ về trước mặt!
Ác quỷ vốn đang cắm đầu chạy, vừa mở mắt ra đã thấy mình trở lại chỗ cũ. Vừa quay đầu lại thì thấy Tề Độ Thành đang mỉm cười... và một Kiến Uyên sát khí ngút trời đứng sau lưng cậu!
Ác quỷ kinh hãi: "A a a a a!!!"
Giây tiếp theo, Kiến Uyên bóp nát ác quỷ thành một khối cầu rồi nuốt chửng vào bụng.
Cuối cùng, trong ba con ác quỷ hung thần ác sát chỉ còn lại duy nhất một con đang bị Kiến Uyên đóng đinh trên cây.
Kiến Uyên bước tới trước mặt con quỷ đó, đôi mắt đỏ lóe lên tia khoái chí, vươn tay về phía cơ thể đang run rẩy của nó.
Tề Độ Thành thấy vậy vội vàng tiến lên ngăn lại: "Đợi đã!"
Bàn tay Kiến Uyên khựng lại, hắn nhìn Tề Độ Thành với giọng điệu không mấy thiện cảm: "Làm gì?"
Tề Độ Thành theo bản năng lùi lại nửa bước, rồi nói: "Anh đừng ăn nó. Con quỷ này đã cướp tiền của Miếu Thành Hoàng, tôi còn chưa hỏi rõ ngọn ngành."
Kiến Uyên im lặng, rũ mắt nhìn Tề Độ Thành, một lát sau hắn mới thu tay về.
Tề Độ Thành gỡ con quỷ từ trên cây xuống, nhưng tay vẫn cầm thanh kiếm đó, mũi kiếm chỉ thẳng vào ác quỷ hỏi: "Nói, số tiền các ngươi cướp được đang ở đâu?"
Ác quỷ chứng kiến sự tàn bạo của Kiến Uyên nên cũng không dám kháng cự vô ích, nghe Tề Độ Thành hỏi vậy liền nhịn không được đáp: "Tôi nói rồi, có thể không giết tôi không?"
Tề Độ Thành mỉm cười nhìn nó: "Xem biểu hiện của ngươi đã."
Ác quỷ nói: "Chúng tôi cũng không biết tiền đã đi đâu rồi. Tôi và hai con quỷ kia đều là người làm thuê cho kẻ khác, kẻ đó bảo chúng tôi đi cướp tiền, nói rằng cướp xong sẽ chia phần cho chúng tôi. Ba đứa chúng tôi nhất thời nổi lòng tham, đầu óc mê muội nên đã đồng ý."
"Cướp xong, họ chia cho chúng tôi một ít tiền, phần còn lại thì mang đi mất. Còn mang đi đâu thì chúng tôi hoàn toàn không biết."
Ác quỷ thấy Tề Độ Thành là một sinh hồn nên nhất thời không nghĩ cậu có liên quan đến Miếu Thành Hoàng, chỉ coi như cậu xui xẻo nên liền nịnh nọt bảo: "Thực ra chỗ tiền của cái Miếu Thành Hoàng này cũng chẳng có bao nhiêu. Người anh em này, nếu cậu không chê thì phần của hai đứa kia tôi đều có thể đưa cho cậu."
"Chỉ là cậu đừng chê cái Miếu Thành Hoàng này quá nghèo là được..."
Ác quỷ vừa nói vừa nhớ đến số tiền mình cướp được, không nhịn được lắc đầu: "Nghèo quá, nghèo quá đi mất."
Tề Độ Thành: "..."
Tề Độ Thành nhìn nó: "Nói xong chưa? Chỉ có thế thôi à?"
Ác quỷ vội vàng gật đầu: "Nói xong rồi, nói xong rồi, không còn gì nữa đâu."
"Ồ." Tề Độ Thành nhìn sang Kiến Uyên, nở một nụ cười ngoan ngoãn: "Anh à, đói rồi đúng không? Có ăn khuya không?"
Ác quỷ: "...???"
Ác quỷ vừa kinh vừa giận nhìn Tề Độ Thành, hét lớn: "Ngươi không giữ chữ tín!"
Tề Độ Thành dùng kiếm đâm một phát ghim nó xuống đất, hung tợn nói: "Đúng thế! Ta chính là không giữ chữ tín đấy! Đã cướp tiền của ta mà còn dám chê ta nghèo à?! Đi chết đi!"
Ác quỷ: ??!!
Ác quỷ cuối cùng chỉ kịp từ trong cổ họng phát ra một tiếng: "...Mẹ kiếp!"
Tề Độ Thành cuối cùng chỉ thu hồi được phần tiền của ba con ác quỷ kia, đành phải quay về Miếu Thành Hoàng gom góp thêm một phần cống phẩm nữa để gửi đi Thái Sơn.
Cũng may những ngày này khách hành hương đến Miếu Thành Hoàng khá đông nên chưa đến mức rơi vào cảnh túng quẫn. Nhưng nhìn lư hương vơi đi không ít lễ vật, Tề Độ Thành không khỏi xót xa cho sự nghèo nàn của Miếu Thành Hoàng.
Miếu Thành Hoàng của chúng ta thật sự là nghèo quá đi mà!
Tề Độ Thành quyết tâm chấn hưng kinh tế Miếu Thành Hoàng, vì vậy thời gian cậu ghé qua miếu cũng chăm chỉ hơn.
Ngày hôm đó, Tề Độ Thành vừa tiễn một vị khách hành hương đi. Không lâu sau, có hai cô gái khoác tay nhau bước vào. Tề Độ Thành ngẩng đầu định chào hỏi, nhưng khi hai bên nhìn thấy nhau đều ngẩn ra.
Một trong hai cô gái kéo tay bạn đồng hành nói: "Cậu sao thế? Thấy trai đẹp là không bước đi nổi nữa à? Cậu đến đây để thỉnh đại sư hay là để ngắm trai đẹp hả!"
Vương Ngữ Linh ngơ ngác nhìn Tề Độ Thành, nói: "Không phải, tớ thấy anh chàng này trông rất giống Thành Hoàng!"
Tề Độ Thành cũng rất bất ngờ, không ngờ cô gái mình gặp lúc tuần đêm lại tìm đến tận Miếu Thành Hoàng!
Nghe vậy, cậu mặt không đổi sắc đáp: "Thật sao? Có lẽ vì gương mặt tôi thuộc kiểu phổ thông đại trà thôi."
Hai cô gái: "..."
Sau Khi Phá Sản Tôi Trở Thành Tân Thành Hoàng
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.