Sau Khi Phá Sản Tôi Trở Thành Tân Thành Hoàng

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Sau Khi Phá Sản Tôi Trở Thành Tân Thành Hoàng

Tác giả : Giao Dã Quân

Chương 4: Chương 4

Chung phán quan cảm thấy mình có thể đã nghe nhầm, nhưng nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Tề Độ Thành, ông lại nghĩ có lẽ Thành Hoàng đại nhân có suy nghĩ của riêng mình.
Tề Độ Thành cũng không phải là "có bệnh thì vái tứ phương". Chung phán quan trước đó đã nói, hai mươi năm nay luôn là Kiến Uyên trấn giữ nơi này, xem ra đối phương vẫn có sức uy hiếp đối với quỷ hồn địa phương. Còn bản thân cậu là quan mới nhậm chức, trong tình trạng chưa có thực lực tuyệt đối, tìm một chỗ dựa vững chắc mới có thể hành động an toàn.
Còn chuyện đốt tiền giấy, không phải Tề Độ Thành nói bừa. Dù sao người xưa đã nói, có tiền sai được quỷ đẩy cối xay mà. Đương nhiên, quan trọng nhất là tiền âm phủ không đắt, mua nổi!
Tề Độ Thành tính toán đâu ra đấy, ngày hôm sau liền mua một xấp tiền âm phủ in mệnh giá hàng trăm tỷ, đốt ở chân tường Miếu Thành Hoàng, còn viết một phong bì đàng hoàng: "Miếu Thành Hoàng Nam Thành - Kiến Uyên nhận" rồi đốt chung.
Ngay sau đó, bên trong Miếu Thành Hoàng, trước mặt Kiến Uyên nhẹ nhàng bay lả tả một đống giấy vụn, và một phong bì có ghi tên hắn.
Kiến Uyên: "..."
Mặc dù Kiến Uyên ở trong Miếu Thành Hoàng, nhưng nói đúng ra không nằm trong biên chế của miếu, vì vậy Tề Độ Thành muốn tìm hắn cũng có chút khó khăn. Sau khi đốt tiền giấy xong, Tề Độ Thành liền lẩm bẩm trong miếu: "Kiến Uyên Kiến Uyên, anh đã nhận tiền của tôi rồi, phải làm việc cho tôi đấy nhé."
Ở trong miếu nghe thấy rõ từng lời, Kiến Uyên: "..."
Tề Độ Thành lẩm bẩm nửa ngày, không thấy bóng dáng đối phương đâu, không khỏi thắc mắc: "Đại ca ơi, không muốn làm thì cũng phải lên tiếng một câu chứ."
"Có chuyện gì?"
Giọng của Kiến Uyên vang lên từ phía sau. Tề Độ Thành quay đầu lại mới phát hiện hắn đã đứng sau lưng từ lúc nào, vẫn là khuôn mặt tuấn tú âm trầm đặc trưng đó.
Nhưng bất kể mặt đẹp hay mặt xấu, ít nhất cũng đã xuất hiện, Tề Độ Thành mừng rỡ nói: "Cuối cùng cũng xuất hiện rồi, tôi muốn anh giúp tôi một việc!"
Tề Độ Thành nói ra ý định muốn mời Kiến Uyên ra tay uy hiếp đám quỷ sai, cuối cùng nhìn Kiến Uyên nói: "Đây cũng không phải là nhiệm vụ gì khó khăn, anh chắc làm được chứ?"
Cậu không biết Kiến Uyên ở âm phủ thuộc cấp bậc nào, nhưng có thể trấn áp Nam Thành hai mươi năm, tự nhiên không thể xem thường. Tề Độ Thành cũng may mắn vì có một con quỷ như vậy ở Nam Thành, hơn nữa còn có thỏa thuận với âm ty, nếu không cậu thật sự không biết tìm đâu ra một nhân vật có thể uy hiếp quỷ sai như vậy.
Tề Độ Thành nói xong nhìn Kiến Uyên, chờ đợi phản ứng của hắn. Cậu hiểu biết về Kiến Uyên không nhiều, nhưng biết đối phương có nhiệm vụ trên người, vẫn có chút tự tin có thể thuyết phục đối phương giúp mình.
"Ta không làm."
"Cái gì?" Tề Độ Thành sững sờ một chút.
Kiến Uyên mặt không đổi sắc lặp lại: "Ta không làm." Đọc truyện tại TruyenLau.com
Tề Độ Thành: "............"
Tề Độ Thành trấn tĩnh lại một chút nói: "Cái đó, anh suy nghĩ lại xem? Cái đó, tiền cũng đã đốt rồi mà... Tôi không có ý để anh làm không công đâu."
Kiến Uyên không nói gì, Tề Độ Thành biết hắn không có ý thay đổi quyết định. Cậu nghĩ thầm, cái loại quỷ gì vậy trời, mấy ngàn tỷ tiền âm phủ mà cũng không mời được sao? Giá trị bản thân cao quá vậy! TruyenLau
Tề Độ Thành lại hỏi: "Có phải cần thêm tiền không? Tôi có thể đốt thêm." Tiểu Tề đại nhân nghĩ thầm, tiền âm phủ mình vẫn mua nổi, không xót!
Kiến Uyên giật mí mắt, ngước nhìn cậu một cái rồi lại dời tầm mắt đi chỗ khác.
Tề Độ Thành không hiểu được ẩn ý trong ánh mắt đó, nhưng có thể thấy người này vẫn chưa thay đổi ý định, trong lòng sốt sắng nói: "Nếu anh không hài lòng thì trả tiền lại đây!"
"Tiền?" Kiến Uyên cuối cùng cũng cười nhạo một tiếng, "Ta chẳng thấy tiền đâu cả, chỉ thấy có kẻ đốt một đống giấy lộn."
Tề Độ Thành nổi giận: "Giấy lộn gì chứ, tôi đã tốn hơn một trăm tệ để mua đống tiền âm phủ đó đấy!" Website TruyenLau.com
Kiến Uyên thấy vậy liền ném ra một xấp giấy vụn rải rác trước mặt Tề Độ Thành, hắn nhìn cậu lạnh lùng nói: "Thân là Thành Hoàng, chẳng lẽ chưa từng tìm hiểu quy tắc dưới âm phủ? Đây không phải giấy lộn thì là gì?"
Tề Độ Thành định thần nhìn kỹ, dưới đất chính là đống tiền âm phủ mệnh giá lớn mà cậu đã đốt, có điều chúng không còn màu sắc như lúc mới đốt nữa, cái nào cái nấy xám xịt không khác gì giấy lộn.
"..."
Tiền tệ lưu thông dưới âm phủ luôn là nguyên bảo gấp tay, tay nghề càng khéo, nguyên bảo càng đẹp thì càng có giá trị. Tệ hơn nữa, nếu vụng về thì đốt loại giấy dùng để gấp nguyên bảo xuống còn có giá trị hơn loại tiền âm phủ in công nghiệp này.
Loại tiền âm phủ mệnh giá hàng trăm tỷ như Tề Độ Thành đốt, dưới âm phủ đều bị vứt thẳng vào núi tiền rác.
Tề Độ Thành tra cứu thông tin ngay tại chỗ rồi vô cùng lúng túng, không ngờ quy tắc dưới âm phủ lại nhiều đến thế.
Quan trọng nhất là, Tề Độ Thành đau đớn nói: "Tôi lỗ nặng rồi!"
Bỏ ra hơn một trăm tệ chỉ để mua một đống giấy lộn! Tiểu Tề đại nhân đau lòng thấu tận tâm can!
Kiến Uyên: "..."
Tuy nhiên, khó khăn lắm mới gặp được Kiến Uyên, Tề Độ Thành không thể để lỡ cơ hội tốt này, cậu nói tiếp: "Vậy thế này, nguyên bảo sau này tôi sẽ đốt cho anh, việc này anh có làm không?"
Kiến Uyên đa phần thời gian đều toát ra vẻ uy hiếp đối với cả người lẫn quỷ, nói chuyện với hắn không phải là việc dễ dàng. Tề Độ Thành trụ vững đến giờ cũng là đang đánh liều mà đàm phán, cậu vẫn biết cách cân nhắc giữa an ổn tạm thời và an ổn lâu dài.
Nhưng lần này, đối phương im lặng hồi lâu, ngay khi Tề Độ Thành tưởng chừng mọi chuyện đã hỏng bét, cậu nghe thấy hắn nói: "Được."
Sau đó Kiến Uyên bổ sung một câu: "Nhưng phải làm theo cách của ta."
Vài ngày sau.
Đây là lần đầu tiên toàn thể quỷ sai họp mặt kể từ khi Nam Thành có tân Thành Hoàng.
Ngày Tề Độ Thành nhậm chức, đa số quỷ hồn chỉ đứng từ xa nhìn vị Thành Hoàng sống này chứ chưa hiểu rõ về cậu.
Mấy ngày sau đó, tuy nghe nói Thành Hoàng đã quy vị nhưng cuộc sống chẳng có gì thay đổi, đám quỷ sai vốn đã quen thói tản mạn suýt nữa thì quên luôn vị Thành Hoàng này. Nếu không phải vì có cuộc họp, họ thật sự không nhớ ra Nam Thành đã có chủ.
Triệu Nam Huyền cùng bạn bè đang vội vã đến Miếu Thành Hoàng, trên đường không tránh khỏi tán gẫu.
Triệu Nam Huyền nói: "Người ta bảo quan mới nhậm chức đốt ba đống lửa*, không biết ngọn lửa của đại nhân này sẽ đốt như thế nào."
*Quan mới nhậm chức đốt ba đống lửa: Y chỉ người mới lên chức thường làm vài việc rầm rộ, mạnh tay để thể hiện uy quyền và năng lực.
Quỷ sai đi cùng "hừ" một tiếng nói: "Huynh đệ lo xa quá. Ngươi nghĩ xem, hắn là người sống làm Thành Hoàng vốn dĩ là trường hợp cực hiếm, mà người phàm thì làm gì có kinh nghiệm làm việc ở âm ty, đa phần là sẽ chẳng có động thái gì lớn đâu."
Quỷ sai bên trái cũng gật đầu đồng tình: "Có lý, ngươi xem nhậm chức lâu như vậy rồi, đây mới là lần đầu triệu kiến."
Mấy tên quỷ sai nói chuyện với vẻ lơ là, không hề có chút kính sợ nào đối với tân Thành Hoàng. Triệu Nam Huyền nhìn quanh, trong lòng có chút bất an nhưng ngoài miệng không nói gì.
Trong Miếu Thành Hoàng.
Tề Độ Thành không dùng nhục thân để triệu kiến, mà là dùng khẩu quyết ly hồn do Chung phán quan dạy để triệu kiến chúng quỷ dưới âm phủ.
Chỉ thấy Tề Độ Thành mặc mãng bào đỏ ngồi ở vị trí trang trọng phía trên, bên cạnh là Chung phán quan đang đứng nghiêm nghị, phía dưới là các âm sai đã kéo đến.
Trong lần triệu kiến chính thức đầu tiên, đám quỷ sai cũng có chút thận trọng, Tề Độ Thành không lên tiếng thì họ cũng không mở miệng.
Sau khi quỷ sai đã đến đông đủ, Tề Độ Thành khẽ hắng giọng, nghiêm mặt nói: "Bản quan lần này sẽ nói ngắn gọn thôi, có hai việc chính."
Việc thứ nhất là kiểm tra đánh giá hiệu suất công việc của quỷ sai, dựa trên thành tích tốt xấu để quyết định thưởng phạt.
Việc này vừa nêu ra, phía dưới lập tức xôn xao. Cứ ngỡ đến để nghe bài phát biểu nhậm chức, không ngờ lại động chạm đến "nồi cơm" hiệu suất của mình.
Hiệu suất là cái gì?
Đám quỷ sai đã chết bao nhiêu năm nay vẫn còn ngơ ngác, sau đó nghe Chung phán quan đứng bên cạnh gọi tên không ít quỷ sai ra ngoài. Những quỷ sai bị gọi tên bước ra với vẻ mặt đầy bất an, trong đó có cả những tên quỷ sai nhận hối lộ mà Tề Độ Thành đã thấy trước đó.
Sau đó Chung phán quan thản nhiên tuyên bố: "... Những vị trên, đánh giá đều không đạt yêu cầu, phán tước bỏ chức vị Câu Hồn Sứ, không cho phép tiếp tục nhậm chức!"
Lời này vừa thốt ra, chúng quỷ ồ lên kinh ngạc. Triệu Nam Huyền trà trộn trong đám đông, lo lắng hồi lâu không thấy tên mình thì thở phào nhẹ nhõm! May quá, hai mươi năm qua hắn tuy không phải là cá nhân tiêu biểu nhưng cũng làm việc tận tụy, không bị sa thải thật là tốt quá!
Nhưng hành động này rõ ràng khiến đám quỷ bị kích động. Chức quỷ sai dưới âm phủ vốn là việc béo bở, đặc biệt là âm sai Nam Thành, trong hai mươi năm qua đám quỷ đã dựa vào chức vị này để kiếm chác không ít, giờ bị sa thải chẳng phải là cắt đứt đường tài lộc của chúng sao?
Nghĩ đến đây, một tên quỷ nổi lòng ác thú, bước lên phía trước nói: "Ta không phục! Ngươi chỉ là một tên người sống mà đòi quản chuyện thăng trầm của âm sai sao? Không có quỷ sai, ta xem ngươi làm Thành Hoàng kiểu gì!"
Ánh mắt Tề Độ Thành dừng trên tên quỷ vừa lớn tiếng phát biểu kia. Những lời hắn nói nhận được không ít sự hưởng ứng từ các quỷ khác, chúng đều cậy vào việc Tề Độ Thành là người sống nên muốn cưỡi đầu cưỡi cổ cậu.
Nhưng chưa đợi Tề Độ Thành kịp mở miệng, Kiến Uyên đã từ sau bức màn bước ra, nhìn về phía tên quỷ gây chuyện.
Ánh mắt hắn tựa như một thanh kiếm sắc bén đóng đinh tên quỷ đó tại chỗ. Dưới sự chú ý của đôi mắt âm trầm ấy, trong lòng chúng quỷ trỗi dậy một nỗi sợ hãi tột cùng.
Cái tên Kiến Uyên trong hàng ngũ quỷ sai cũng lừng lẫy như sấm bên tai. Suốt hai mươi năm qua, Nam Thành không xuất hiện con ác quỷ kinh thiên động địa nào đều là nhờ có hắn ở đây.
Hắn không can thiệp vào công việc của quỷ sai, cũng chẳng quản việc vận hành của Miếu Thành Hoàng. Mỗi lần ra tay đều là để bắt giữ lệ quỷ, thậm chí bản thân hắn chính là người trấn áp hàng trăm lệ quỷ của Nam Thành!
Tề Độ Thành thế mà lại mời được một nhân vật như vậy!
Khi Triệu Nam Huyền thấy Kiến Uyên lộ diện, cảm giác bất an trong lòng càng thêm kịch liệt. Hắn nhìn về phía tên quỷ gây sự, đối phương cũng chẳng dễ chịu gì trước áp lực của Kiến Uyên.
Nhưng tên quỷ vẫn lựa chọn tiếp tục kiên trì.
Tề Độ Thành bèn hỏi: "Vậy có bao nhiêu quỷ sai có cùng suy nghĩ như vậy?"
Vị tân Thành Hoàng mang dáng vẻ của một thư sinh mặt ngọc, khí chất ôn hòa nho nhã, khiến đám quỷ sai nảy sinh ý nghĩ người này dễ bị bắt nạt.
Tên quỷ gào thét đầu tiên nói: "Anh em không cần sợ! Hắn chỉ là một tên người phàm!"
Lời này vừa thốt ra, lại có thêm vài quỷ sai bắt đầu dao động.
Và ngay lúc này, Kiến Uyên ra tay. Thậm chí còn chưa nhìn rõ động tác của hắn, tên quỷ vừa mở miệng gào thét đã im hơi lặng tiếng. Thế mà lại là một tay bóp nát hồn phách của hắn!
Chúng quỷ: "...!!!!"
Kiến Uyên vừa ra tay, toàn trường im phăng phắc! Tuy hắn không nói lời nào, nhưng hành động đã bày tỏ rõ ý tứ của mình.
"Còn lại..." Kiến Uyên mở lời, giọng điệu lạnh lẽo rợn người. Lời chưa nói hết nhưng ánh mắt đã quét qua một lượt những tên quỷ vừa đứng cạnh kẻ gây chuyện, ý tứ không cần nói cũng hiểu.
Những tên quỷ đó lập tức chân tay run rẩy, cuối cùng cũng hiểu rõ tại sao hắn có thể trấn áp lệ quỷ Nam Thành suốt hai mươi năm ròng rã!
Chỉ nghe một tiếng rít chói tai, những tên quỷ vốn đối lập với Tề Độ Thành xoay người định tháo chạy khỏi Miếu Thành Hoàng.
Nhưng chúng có nhanh đến mấy cũng không nhanh bằng tốc độ của Kiến Uyên.
Chỉ trong chớp mắt, bụi trần đã định.
Kiến Uyên thản nhiên quay lại vị trí phía trên, hắn đứng sau lưng Tề Độ Thành nhìn xuống đám quỷ sai phía dưới, nở một nụ cười lạnh lùng: "Còn ai nữa không?"
Chúng quỷ: "..."
Tề Độ Thành cũng là lần đầu trực diện cảnh tượng này, cậu thậm chí cảm thấy sau khi Kiến Uyên giết những tên quỷ sai gây sự đó, giọng điệu còn mang theo vẻ hưng phấn.
Đã có tấm gương ngay trước mắt rồi, những con quỷ còn lại đương nhiên không dám nói gì. Những quỷ sai bị sa thải càng vội vàng cởi bỏ đồng phục, chạy thục mạng về phía lối vào đường Hoàng Tuyền. Thà đi đầu thai ngay lập tức còn hơn phải đối mặt với Kiến Uyên!
Trong lòng Tề Độ Thành cũng thầm kinh ngạc, cậu âm thầm siết chặt lòng bàn tay, trấn định lại nói: "Nếu đã không có dị nghị, vậy bản quan tuyên bố việc thứ hai."
Việc thứ hai chính là những quy tắc mới do Tề Độ Thành thiết lập. Kể từ hôm nay, quỷ sai Nam Thành phải tuân thủ kỷ luật, nói chuyện bằng hiệu suất, luận công ban thưởng, việc bắt hồn cũng phải tuân thủ quy tắc phân loại linh hồn.
"Các ngươi có ý kiến gì không?" Tề Độ Thành mỉm cười hỏi, lúc này phía dưới không con quỷ nào dám lên tiếng.
Trong đám đông quỷ sai, Triệu Nam Huyền là kẻ tiên phong, bước lên hô lớn: "Tất cả xin tuân theo giáo huấn của Thành Hoàng đại nhân! Phương pháp của Thành Hoàng đại nhân đều là phương pháp tốt, chúng tôi nhất định sẽ nghiêm khắc yêu cầu bản thân!!"
Chúng quỷ sai: "............"
Đồ nịnh hót! Đồ không biết xấu hổ!
Tác giả có lời muốn nói:
Triệu Nam Huyền: Chỉ cần tôi nịnh đủ nhanh thì cái chết sẽ không đuổi kịp tôi!
Đồng nghiệp: Đồ nịnh hót!! Đồ không biết xấu hổ!

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu