Sau Khi Phá Sản Tôi Trở Thành Tân Thành Hoàng

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Sau Khi Phá Sản Tôi Trở Thành Tân Thành Hoàng

Tác giả : Giao Dã Quân

Chương 17: Chương 17

Những lời Tề Độ Thành nói với vẻ mặt nghiêm túc vẫn mang vài phần dọa người, Điền Tử Thạch có chút nửa tin nửa ngờ.
Tuy nhiên Tề Độ Thành cũng chẳng quan tâm gã có tin hay không, dù sao cậu cũng sẽ không mời gã vào cửa cùng mình bắt quỷ.
Hai vị khách thấy Tề Độ Thành bị gọi lại, nghe cậu nói vậy thì hơi ngẩn người. Nhưng liếc nhìn Điền Tử Thạch, cả hai đều khá biết điều nói: "Chúng tôi cũng cảm thấy thế giới này nên là khoa học, chỉ muốn hỏi một chút tình trạng này trong giới khoa học gọi là gì?"
Sau đó nói với Tề Độ Thành: "Chúng ta vào trong điều tra trước chứ?"
Tề Độ Thành thầm gật đầu trong lòng, ngoài mặt vẫn bình tĩnh nói: "Được."
Sau đó cũng không thèm để ý đến Điền Tử Thạch nữa, ba người đi vào trong nhà.
Điền Tử Thạch có ý định đi theo, nhưng đối phương không có ý đợi gã, gã còn chưa kịp áp sát thì cánh cửa lớn đã "rầm" một cái đóng sầm lại, để lại một Điền Tử Thạch tẽn tò.
Sau khi vào nhà, hai vị khách liền hỏi: "Cái đó, cuộc điều tra khoa học này của chúng ta làm thế nào đây...?"
Tề Độ Thành liếc nhìn họ một cái rồi nói: "Điều tra khoa học cái gì, xem con trạch quỷ ở đâu đã."
Hai người: "..."
Đại sư, rốt cuộc ngài là phái khoa học hay phái huyền học vậy!
Tề Độ Thành theo họ vào trong, đập vào mắt là một ngôi nhà lớn mang phong cách phương Nam, kiểu kiến trúc hai lớp sân, vừa nhìn là biết tổ tiên từng vô cùng hiển hách. Sau khi đi sâu vào mới thấy bên trong đã thay đổi không ít cách bài trí, nội thất giả cổ nhưng cũng sắm sửa khá nhiều đồ điện gia dụng, tuy có hơi kỳ quặc nhưng phong cách cũng khá hài hòa.
Người anh nói: "Ngôi nhà này là nhà tổ, gia đình chúng tôi luôn sống ở đây. Trước đây chưa từng xảy ra sự kiện linh dị nào, đến đời chúng tôi ngược lại lại gặp phải trạch quỷ."
Tề Độ Thành thực ra hiểu biết không sâu về những chuyện ma quỷ này, chỉ có thể nói: "Có lẽ là nó muốn tìm bạn cùng thuê nhà thôi."
Hai người: "..."
Người em mặt mày cứng đờ nói: "Làm gì có người bạn cùng nhà nào mà không chào hỏi đã dọn vào ở luôn chứ!"
Người anh không nói gì, nhưng sắc mặt cũng chẳng khá khẩm hơn bao nhiêu. Dẫu sao "trạch quỷ" không đơn thuần là ở chung như bạn cùng nhà, mà nó đã bắt đầu hại người rồi.
Tề Độ Thành trấn an: "Cho nên chẳng phải hai vị mới gặp được tôi sao?"
"Yên tâm, tôi sẽ không để nó hại người thêm nữa đâu." TruyenLau
Hai người nhìn Tề Độ Thành một lượt. Vị đại sư này trông quá trẻ và tuấn tú, trong lòng họ thực sự có chút bất an. Nhưng vì lá bùa trừ tà từng dùng qua quả thực rất hiệu nghiệm, họ chỉ còn cách gửi gắm hy vọng vào cậu, trịnh trọng nói: "Đại sư, trăm sự nhờ ngài!"
Ba người đi quanh nhà một vòng. Hai vị khách giới thiệu tường tận về ngôi nhà, cuối cùng Tề Độ Thành dừng lại trước một gian nhà thấp trong sân và hỏi: "Nơi này dùng để làm gì?"
Hai anh em suy nghĩ một hồi, cuối cùng người anh đáp: "Đây là phòng chứa củi của gia đình, trước kia dùng để chất củi, nhưng giờ lâu rồi không còn đốt củi nữa. Thế nên căn phòng này cũng bị bỏ trống một thời gian dài."
Người em hỏi: "Chỗ này có vấn đề gì sao?" Đọc truyện tại TruyenLau.com
Tề Độ Thành gật đầu: "Trạch quỷ đang ở bên trong."
Giờ đây cậu không còn là vị Thành Hoàng không có chút hương khói nào như lúc ban đầu nữa. Hương khói đã tích tụ lại, bản thân cậu cũng có thêm một số năng lực khác. Ví dụ như lúc này đi một vòng, cậu chỉ cảm nhận được quỷ khí duy nhất ở phòng chứa củi này, hơn nữa con quỷ này còn khá bất thiện...
Hai anh em nghe thấy trạch quỷ ở bên trong liền vội vàng lùi lại, hận không thể trốn biệt sau lưng Tề Độ Thành.
Nguồn copy từ TruyenLau.com "Chuyện... chuyện này, đại sư mau thu phục nó đi!"
Tề Độ Thành xoay người đi vào trong nhà chính, hai người thấy cậu rời đi liền vội vã đi theo, hỏi: "Đại sư, ngài làm gì vậy?"
"Chẳng lẽ ngài cũng không giải quyết được?"
"Không phải." Tề Độ Thành không biết sao họ lại nghĩ vậy, cậu vừa nói vừa lấy từ trong túi trang bị mà Trương Phỉ Dữ chuẩn bị ra những thứ cần dùng.
Giấy vàng, chu sa, bút lông... Sau khi bày biện xong các đạo cụ cần thiết, Tề Độ Thành cầm bút bắt đầu vẽ.
Hai anh em lúc này mới phản ứng lại là Tề Độ Thành đang vẽ bùa. Nhìn kỹ lại, vật liệu Tề Độ Thành dùng thực chất là những thứ vô cùng bình thường, thậm chí chiếc bàn cậu dùng để vẽ bùa còn có cả những vết vẽ bậy của trẻ con. Nhưng vào khoảnh khắc Tề Độ Thành đặt bút, dường như có một luồng khí trường vô hình được hình thành.
Chàng trai thần sắc điềm tĩnh, vung bút tự nhiên. Hai người nhìn theo mà vô thức nín thở, sợ làm kinh động đến động tác của người trước mặt.
Điều mà cả ba đều không chú ý tới là, trên bức tường cao, Điền Tử Thạch đang chật vật bám vào tường, cuối cùng cũng ló đầu ra được, lập tức nhìn thấy cảnh tượng Tề Độ Thành đang chấm chu sa viết viết vẽ vẽ trong phòng.
Điền Tử Thạch: "...!!!!"
Thằng nhóc này quả nhiên không phải người bình thường!!
Điền Tử Thạch kinh hãi. Gã vốn tưởng Tề Độ Thành chỉ hơi hiểu về tà thuật, không ngờ hiện tại đã có thể mê hoặc người khác rồi.
Trong lòng gã lướt qua vô số ý nghĩ: Tề Độ Thành liệu có giết gã diệt khẩu không? Liệu có ngày nào đó hạ chú lên gã không? Gã càng nghĩ càng sợ, cuối cùng mặt cắt không còn giọt máu, nhảy xuống khỏi bức tường rồi nhanh chân rời khỏi nơi đó.
Trong phòng.
Tề Độ Thành một hơi vẽ liền mấy lá bùa, đến khi mỏi tay mới dừng lại, đếm sơ qua cũng được mười bảy mười tám lá. Đây cũng là lần đầu tiên hai anh em được chứng kiến cảnh vẽ bùa ở cự ly gần như vậy, người anh nhìn một cái rồi nói: "Lá bùa này không giống bùa trừ tà nhỉ?"
Tề Độ Thành vừa xoa tay vừa nói: "Trạch quỷ có thể làm người bị thương, chứng tỏ bùa trừ tà không còn tác dụng lớn đối với nó nữa." Đã vậy thì phải đổi chiêu khác, cũng giống như khi diệt côn trùng mà phát hiện chúng đã kháng thuốc của nhãn hiệu nào đó thì phải đổi sang nhãn hiệu khác vậy.
Cụ thể là bùa gì thì hai anh em không nhìn ra được, nhưng chỉ cần giải quyết được vấn đề thì bùa gì cũng được hết.
Ba người mang theo đống bùa vừa vẽ xong đi tới phòng chứa củi.
Lần này Tề Độ Thành dặn dò: "Hai người cứ ở ngoài đi, một mình tôi vào là được."
Thực tế thì dẫu cậu không nói, hai anh em cũng chẳng dám theo vào. Tò mò là một chuyện, nhưng thực sự phải đối mặt với quỷ quái lại là chuyện khác, chưa kể vị đại sư này còn nói con trạch quỷ này rất hung dữ!
Sau khi hai anh em tìm được chìa khóa, Tề Độ Thành tự mình đẩy cửa bước vào.
Bên ngoài trời nắng rực rỡ, nhưng trong phòng chứa củi lại tối tăm mù mịt, chỉ có chút ánh sáng yếu ớt lọt qua khe cửa mới thấy rõ được cách bài trí bên trong.
Vì bỏ trống đã lâu, không khí trong phòng chứa củi rất đục, mùi khá khó chịu. Tề Độ Thành nhăn mũi, ngoài không khí vẩn đục, trong phòng còn có một luồng khí tức khác.
Lệ khí của trạch quỷ.
Trạch quỷ đã biết ngay từ khoảnh khắc Tề Độ Thành tiến lại gần. Trước đó nó đã bám vào khe cửa quan sát viện binh mà gia đình này mời tới. Thấy dáng vẻ non choẹt, thư sinh của Tề Độ Thành, nó liền cho rằng chàng trai này chẳng có bao nhiêu đạo hạnh, nên trong lòng không hề mảy may bận tâm đến sự xuất hiện của cậu.
Và giờ đây, khi Tề Độ Thành cầm những lá bùa mới vẽ bước vào lãnh địa của mình, trạch quỷ đương nhiên cũng chẳng khách khí.
Đã dám một mình đi vào thì đừng trách nó ra tay quá nhanh!
Chỉ thấy cánh cửa gỗ vốn đang khép hờ "rầm" một tiếng đóng chặt lại, trong phòng chứa củi không còn một tia sáng nào.
Đợi đến khi Tề Độ Thành thích nghi được bóng tối, cậu cảm nhận được có thứ gì đó đang áp sát sau lưng. Cậu nhanh chóng né tránh, vừa quay đầu lại đã thấy một con quỷ dáng người gầy cao, mặt mũi hốc hác, mắt đỏ như máu đang lao thẳng về phía mình!
Là trạch quỷ!
Trạch quỷ thấy đòn đánh lén không thành, cái miệng ngoác ra thật lớn, bốn chi nằm rạp xuống đất lao thẳng về phía Tề Độ Thành!
Tim Tề Độ Thành run lên, ngay khoảnh khắc con quỷ lao tới, cậu nhắm chặt mắt, tung hết xấp bùa trên tay ra.
Bùa bay theo gió, mười mấy lá bùa trong căn phòng hẹp lập tức bao vây lấy trạch quỷ, khiến nó không còn đường né tránh!
Khác với bùa trừ tà trước đó, lần này ngay khi chạm vào mấy lá bùa, trạch quỷ cảm thấy một cơn đau thấu xương như bị sét đánh, da thịt nó cũng bắt đầu xuất hiện dấu vết bị thiêu cháy!
"A a a!!" Trạch quỷ chưa từng chịu vết thương lớn đến thế, tiếng thét chói tai xuyên thủng gian phòng chứa củi, khiến hai anh em đứng ngoài cửa sợ hãi lùi xa cả trăm mét.
Nhưng chỉ một lát sau, tiếng thét yếu dần, một hai phút sau cửa phòng chứa củi mở ra.
Hai anh em vội vàng tiến lên, liền nghe Tề Độ Thành dặn dò: "Cho tôi một đôi găng tay và một cái hũ."
Hai người làm theo, đưa đồ cho Tề Độ Thành, sau đó nhìn cậu nghiêm túc đeo găng tay vào phòng chứa củi một lần nữa, khi trở ra trong hũ đã chứa thứ gì đó.
"Đây, đây là...?"
Tề Độ Thành nói: "Bên trong là trạch quỷ." Cậu vặn chặt nắp hũ, nhặt dưới đất chỗ bùa chưa dùng hết, dán một vòng lên thân hũ, giải thích: "Bẩn quá, không có găng tay tôi chẳng muốn chạm vào."
Trạch quỷ ở trong hũ nghe rõ mồn một: "..."
Hai anh em lại không quan tâm chuyện đó, chỉ hỏi: "Vậy ngôi nhà này đã an toàn chưa?" Tề Độ Thành nhìn lên không trung, ngôi nhà lúc này đang được bao phủ bởi một luồng thụy khí, không còn chút hơi hướm khó chịu nào, bèn gật đầu.
Lúc này hai anh em mới thực sự nhẹ lòng, liên tục cảm ơn Tề Độ Thành, ngay cả việc chuyển tiền cũng rất sảng khoái!
Cuối cùng, Tề Độ Thành mang theo cái hũ đựng trạch quỷ rời đi, vừa ra khỏi nhà thì Kiến Uyên đã hiện ra từ lúc nào không hay. Tề Độ Thành thấy vậy đắc ý nói: "Lần này tôi thể hiện không tệ chứ?"
Tuy trạch quỷ trông có hơi kinh tởm và đáng sợ, nhưng cậu vẫn khống chế thành công!
Kiến Uyên cúi đầu nhìn cậu: "Tạm chấp nhận được."
Tề Độ Thành đã quen với tính cách dở dở ương ương của hắn, không mắng người thì cứ coi như là khen ngợi đi.
Một người một quỷ quay về Miếu Thành Hoàng, vừa vào đã thấy Trương Phỉ Dữ chạy tới, nhìn Tề Độ Thành chẳng khác gì nhìn người thân. Tề Độ Thành vừa đi tới, anh ta đã giơ tin nhắn hiển thị số tiền nhận được trong điện thoại ra, vẻ mặt kích động: "Tôi biết ngay là cậu làm được mà!!"
"Cuối cùng lại thấy được nhiều tiền thế này!!"
Lần cuối cùng Trương Phỉ Dữ kiếm được mười vạn tệ là khi công việc kinh doanh nhà ma còn đang cực thịnh, từ khi đến Miếu Thành Hoàng, mỗi ngày được gọi đồ ăn ngoài đã là quá xa xỉ rồi!
Mà đây là tận mười vạn tệ!
Tề Độ Thành nhìn bộ dạng vui sướng của anh ta, nhắc nhở: "Tiền lương của anh chỉ được chia từ tiền nhang đèn thôi."
Trương Phỉ Dữ chưa kịp phản ứng, ngây ra nhìn Tề Độ Thành: "... Hả?"
Tề Độ Thành chỉ vào màn hình nhận tiền, nhắc lại: "Quỷ, tôi bắt." Lại chỉ vào mình: "Tiền, đều là của tôi."
Trương Phỉ Dữ: "..."
Trương Phỉ Dữ kinh hãi nhìn Tề Độ Thành: "Cậu ác quá!"
Tề Độ Thành không hề nao núng, mặt không đổi sắc nói: "Lúc trước đã thỏa thuận rồi, anh cũng đồng ý rồi. Hơn nữa, số tiền này coi như là phí thù lao lao động của tôi, anh có bỏ sức ra không?"
Trương Phỉ Dữ: "... Không có." Nhưng đó là vì anh ta không thể rời xa Miếu Thành Hoàng quá xa mà!
Tề Độ Thành lẽ dĩ nhiên nói: "Cho nên tiền này là của tôi."
"Có ý kiến gì không?"
Trương Phỉ Dữ nhìn mười vạn tệ trong điện thoại, lại nhìn Tề Độ Thành, bao nhiêu cảm xúc dâng trào trong lòng cuối cùng chỉ đành nuốt ngược lời chửi thề vào trong, lệ nhòa lên tiếng: "Không có."
Anh ta nhìn mười vạn tệ, rồi lại hậm hực nhìn Tề Độ Thành: "Cậu đúng là tên tư bản! Tên tham quan!!"
"Đồ cẩu quan!!"
Tề Độ Thành nhìn anh ta mỉm cười: "Ừm hứm."
Trương Phỉ Dữ: "...!"
Tác giả có lời muốn nói:
Trương Phỉ Dữ: Hóa ra gã hề lại chính là tôi!
Tề Độ Thành: ^_^

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu