Sau Khi Phá Sản Tôi Trở Thành Tân Thành Hoàng

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Sau Khi Phá Sản Tôi Trở Thành Tân Thành Hoàng

Tác giả : Giao Dã Quân

Chương 65: Ngoại truyện - Thiết lập vườn trường

Trường THPT số Một Nam Thành.
Tề Độ Thành vừa ra khỏi cổng trường đã bị một nhóm người chặn lại. Đó là một đám thiếu niên tóc nhuộm đủ thứ màu xanh đỏ tím vàng, không mặc đồng phục, cánh tay để trần còn xăm trổ hoa văn.
Nhìn qua là biết ngay du côn ngoài trường.
Học sinh xung quanh thấy vậy đều lách qua đám người này mà đi.
Tề Độ Thành cũng thuận theo dòng người định đổi hướng, nhưng không ngờ giây tiếp theo, đối phương lại chặn ngay trước mặt cậu.
À... xem ra là tìm mình rồi.
"Mày là Tề Độ Thành phải không? Đi theo mấy anh em tao một chuyến, chúng ta nói chuyện tử tế chút nhỉ?" Tên cầm đầu tóc vàng đặt tay lên vai Tề Độ Thành, giọng điệu hung ác nói.
Tề Độ Thành chớp chớp mắt, nhìn về phía cổng trường, còn chưa kịp lên tiếng thì đối phương đã chẳng nói chẳng rằng kéo cậu sang một bên khác.
Mấy tên côn đồ râu ria khác đồng thời rống lên: "Nhìn cái gì mà nhìn? Chưa thấy bạn bè rủ nhau đi chơi bao giờ à!"
Tề Độ Thành nghe vậy liền bảo: "Sao tôi lại không biết mình có nhóm bạn như các anh nhỉ?"
Tên tóc vàng gầm gừ: "Ai thèm làm bạn với cái loại mày!"
Đến một con hẻm hẻo lánh, đối phương đẩy mạnh cậu vào tường: "Thằng nhóc mày dám trêu chọc Từ Thiến Thiến đúng không? Tao cảnh cáo mày, Từ Thanh Thanh là người đại ca tao đây đã chấm rồi, nếu còn để tao nghe thấy mày với cô ấy tằng tịu với nhau, ông đây phế mày luôn!"
Tề Độ Thành ngẫm nghĩ một hồi lâu mới nhận ra đối phương đang nói đến Từ Thiến Thiến.
Từ Thiến Thiến là ủy viên văn thể mỹ của lớp, một cô gái rất xinh đẹp, nhưng người ta chỉ một lòng chăm lo học hành, mục tiêu lớn nhất là đánh bại Tề Độ Thành trong kỳ thi cuối kỳ để giành vị trí hạng nhất khối. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Tề Độ Thành liếc nhìn đầu hẻm, thở dài nói: "Thay vì đến đây chặn đường tôi, chi bằng các anh đi mà học hành cho tử tế đi?"
"Ít nhất thì cũng phải gọi đúng tên Từ Thiến Thiến đã rồi hãy nói chuyện tiếp."
Câu này vừa thốt ra, mặt tên tóc vàng hết đỏ lại xanh, cuối cùng thẹn quá hóa giận mắng: "Mày quản ông đây gọi là gì à?! Hôm nay không dạy cho mày một bài học thì mày không biết ai là đại ca ở đây đâu!" Website TruyenLau.com
Tên tóc vàng hô: "Tụi bây đâu, lên đánh nó cho tao!"
Sắc mặt Tề Độ Thành biến đổi, vội vàng chạy ra phía ngoài hẻm. Tên tóc vàng cười ác độc: "Mày tưởng mày chạy thoát được chắc?"
Nói đoạn, hắn đuổi theo, tay phải vung nắm đấm thẳng về phía mặt Tề Độ Thành...
Ngay khi nắm đấm sắp chạm vào mặt Tề Độ Thành, một bóng người từ bên cạnh lao vụt ra, một tay kéo Tề Độ Thành ra sau, ngay sau đó tung một cú đá tống tên tóc vàng văng ngược vào trong hẻm. TruyenLau.com
Lực đạo của cú đá này không hề nhẹ, tên tóc vàng bị đá bay xa ba mét, ngã đè lên đám đàn em, chỉ thấy ngực đau nhói.
Hắn giận dữ quát: "Thằng nào?!"
Chỉ thấy đó là một thiếu niên cao ráo, sắc mặt âm trầm nhìn chúng nói: "Mày quản tao là ai làm gì? Dám bắt nạt em ấy thì chúng mày tới số rồi."
Tên tóc vàng ôm ngực định nói gì đó, thì nghe tên đàn em run rẩy: "Đại ca, không xong rồi, hình như... hình như hắn là trùm trường số Một!"
"Hắn là Kiến Uyên đấy!"
Sắc mặt tên tóc vàng đại biến.
Đám du côn quanh khu vực trường số Một đều biết danh tiếng người này, rõ ràng là học sinh nhưng lại luyện võ đối kháng cực giỏi, ra tay vừa hung vừa độc, từng đánh một đám du côn phải nhập viện!
Cũng nhờ vậy mà đám đòi tiền bảo kê xung quanh trường số Một mới ít đi như thế.
Tên tóc vàng hôm nay vốn đã tính toán kỹ là học sinh giỏi đi học thêm sẽ tan muộn hơn học sinh thường, đánh cược vị "trùm trường" này không còn ở trường mới dám mò tới, ai ngờ đâu...
Kiến Uyên thấy chúng không dám động đậy nữa, liền vỗ vai Tề Độ Thành nói: "Đi thôi."
Tề Độ Thành đương nhiên ngoan ngoãn vâng lời, sau đó hỏi: "Anh ơi, sao hôm nay anh ra muộn thế?"
Kiến Uyên thản nhiên đáp: "Thầy Toán giữ anh lại văn phòng làm bài tập."
Nếu không anh đã đứng đợi Tề Độ Thành tan học ở cổng trường từ sớm rồi.
Tên tóc vàng nghe thấy hết: "..."
Tên tóc vàng: "............"
Tại sao trùm trường mà còn phải ngoan ngoãn lên văn phòng làm bài tập hả trời?!!
Thực ra cũng không phải Kiến Uyên ngoan ngoãn làm bài, chỉ là lớp chọn mỗi tuần vào giờ này sẽ tăng cường một tiết, Kiến Uyên và những người khác thuận tiện lên đó làm bài luôn thôi.
Cũng trách tên tóc vàng không điều tra cho rõ.
Nếu chú ý một chút hắn sẽ phát hiện ra, ngày nào tan học Tề Độ Thành cũng cùng Kiến Uyên về nhà!
Cả trường số Một ai mà không biết, vị trùm trường này và học thần đứng đầu khối là trúc mã trúc mã!
Hoặc nếu nghe ngóng thêm chút nữa sẽ thấy, đám du côn bị đánh nhập viện năm xưa chính là vì dám cướp ví tiền của học thần.
Ngay ngày hôm sau, học thần đã dẫn anh trai mình đến đánh cho chúng một trận tơi bời.
Ở cái trường số Một này, học thần đứng đầu khối mới là người có thể muốn làm gì thì làm đấy nhé!
Mối duyên giữa Tề Độ Thành và Kiến Uyên cũng thật kỳ diệu. Khi Tề Độ Thành sáu tuổi, cha cậu làm ăn phát đạt, đưa cả nhà chuyển đến khu nhà giàu.
Kiến Uyên là hàng xóm của Tề gia, nhưng ít ai gặp phụ huynh của Kiến Uyên.
Tề Độ Thành thấy anh nhỏ hàng xóm mỗi ngày ăn cơm một mình, học bài một mình, chỉ có quản gia và người giúp việc bên cạnh, đến đồ chơi cũng không có - vì cậu chưa bao giờ thấy anh ra sân chơi!
Tề Độ Thành bé nhỏ nghĩ, chắc chắn là vì ở đây không có bạn nhỏ nào chơi cùng! Với số lần ra ngoài ít ỏi, cậu nghĩ xung quanh chỉ có hai đứa trẻ là họ.
Thật tội nghiệp!
Thế là, vào một ngày cuối tuần nắng đẹp, Tề Độ Thành bé nhỏ gõ cửa nhà hàng xóm.
Người quản gia mở cửa thấy một cậu bé ôm bộ xếp hình khổng lồ, chớp mắt hỏi: "Xin hỏi, cháu có thể chơi cùng bạn nhỏ nhà bác không ạ?"
Quản gia: "..."
Rồi, cậu bé ôm đồ chơi vào nhà hàng xóm.
Sau đó, cậu bé thường xuyên đến nhà hàng xóm.
Sau nữa, cậu bé có thể ngủ lại nhà hàng xóm, tủ lạnh còn có đồ ăn vặt yêu thích!
Đến năm Tề Độ Thành mười bảy tuổi, cậu đã quen tan học là về nhà Kiến Uyên, rồi hai người cùng vào thư phòng làm bài tập.
Trên bàn học, ông quản gia đã chuẩn bị sẵn đồ ăn vặt họ thích.
Tề Độ Thành luôn là học sinh ngoan, làm xong bài tập mới chơi game. Kiến Uyên chống cằm nhìn cậu - bài tập của anh lúc nào cũng để trống.
Học thần đứng đầu khối đang vật lộn với bài toán khó, cau mày, cắn bút suy nghĩ, thấy Kiến Uyên vẻ mặt thoải mái thì hơi bất mãn.
"Sao anh chỉ nhìn em mà không làm bài tập!" Tề Độ Thành phàn nàn, "Không thể chỉ có mình em viết chứ..."
Thiếu niên kéo dài âm điệu, vừa than vãn vừa như làm nũng.
Kiến Uyên khẽ ho đè nén cảm xúc, nói: "Anh không thích làm, thầy giáo ăn thịt anh được chắc?"
Tài khoản anh có tiền tiêu mấy đời không hết, học hành với anh không quan trọng.
Nhưng thấy Tề Độ Thành lẩm bẩm, Kiến Uyên nảy ra ý: "Nhưng mà... nếu em chơi game với anh một lát, anh có thể làm bài tập."
Tề Độ Thành hơi xiêu lòng - vừa được chơi game, lại có người làm bài cùng, không lỗ chỗ nào.
Cậu hỏi: "Làm xong rồi chơi chứ?"
Kiến Uyên không hứng thú với bài tập nhàm chán, nói: "Thế thì anh thành bạn cùng học à?"
Đừng nghĩ anh không biết, Tề Độ Thành sợ chơi hăng quá quên làm bài, nên mới muốn làm xong rồi chơi.
Nhưng hôm nay anh không muốn vậy.
Tề Độ Thành còn do dự, Kiến Uyên nói tiếp: "Hôm nay anh còn cứu em... với cả, anh mới mua game mới, cái mà dạo này em cực kỳ muốn chơi đấy."
Tề Độ Thành: "...!"
Tề Độ Thành bị nắm thóp rồi.
Học thần dứt khoát bỏ bài tập, đi theo anh vào phòng game!
Đến lúc chơi xong đã mười một giờ.
Gia đình Tề đã quen Tề Độ Thành ngủ lại nhà hàng xóm, chỉ gọi điện cho quản gia xác nhận chỗ ở, không nói gì thêm.
Còn Tề Độ Thành vừa viết bài trong thư phòng vừa trách anh: "Anh ơi, sao anh không cản em lại! Sắp viết không kịp rồi!!"
Kiến Uyên chống tay bên cạnh, thong thả nói: "Rõ ràng là em kéo anh đòi chơi thêm ván nữa mà."
Tề Độ Thành: "..."
Học thần mỗi khi chơi game là quên thời gian, chỉ hừ hừ vài tiếng, tiếp tục làm bài tập.
Nhưng bài tập thầy giáo giao hôm nay quá nhiều.
Kiến Uyên nhìn Tề Độ Thành cuống cuồng làm bù, nhưng vì bài quá nhiều lại chơi quá mệt, sau đó Tề Độ Thành vừa cầm bút vừa ngủ gật.
Anh liếc đồng hồ, một giờ sáng.
Đã quá giờ đi ngủ bình thường của Tề Độ Thành.
Cuối cùng, Tề Độ Thành không chịu nổi nữa, tay thả lỏng, bút "cạch" rơi xuống bài kiểm tra, cậu gối đầu lên tay ngủ thiếp đi.
Kiến Uyên nhìn qua, Tề Độ Thành viết rất nhanh, bài còn lại là bài cơ bản, chắc cậu định để dành phần dễ làm một lèo.
Thế là, anh cầm bút lên, nhìn vào vở ghi chép của cậu bên cạnh, làm nốt bài tập cơ bản rồi mới nhìn Tề Độ Thành đang ngủ.
Học thần không chỉ học giỏi mà còn có ngoại hình ưa nhìn. Dù đang ngủ, nhắm mắt, vẫn thấy rõ cậu thiếu niên rất đẹp.
Kiến Uyên biết, cậu không chỉ ngủ đẹp, mà khi tỉnh dậy đôi mắt cũng đẹp. Đôi mắt ấy lúc nào cũng sáng, mang ý cười, nhìn anh chân thành, tha thiết...
Kiến Uyên cứ nhìn, cảm giác đó lại xuất hiện.
Có phải vì Tề Độ Thành không?
Kiến Uyên theo bản năng muốn chạm vào.
Đúng lúc này, Tề Độ Thành đang ngủ chợt nhíu mày, hừ nhẹ: "Lạnh quá..."
Kiến Uyên như bừng tỉnh khỏi giấc mộng.
Anh hoàn hồn lại, đứng ngây ra một lúc, sau đó bế Tề Độ Thành ra khỏi thư phòng.
Khi Tề Độ Thành tỉnh dậy vào ngày hôm sau, vừa mở mắt ra đã thấy Kiến Uyên đang đứng ở đầu giường mình, sắc mặt có chút bất thường nhìn cậu.
"Đậu xanh, anh làm gì vậy hả!" Tề Độ Thành giật bắn mình, theo bản năng nhìn quanh một lượt.
Phát hiện mình đang ở trong phòng khách nhà Kiến Uyên, không có gì thay đổi, cậu đành nghi hoặc nhìn đối phương.
"... Không có gì, quản gia làm bữa sáng xong rồi. Ăn đi rồi đi học." Kiến Uyên nói.
Tề Độ Thành nhìn anh vài cái, không nhận ra điều gì bất thường, cuối cùng đành bỏ cuộc.
Tan học ngày hôm đó.
Kiến Uyên bỗng nhiên hỏi: "Có phải em muốn thi vào Nam Đại không?"
"Đúng vậy." Tề Độ Thành đáp.
Đây chẳng phải bí mật gì, Tề Độ Thành đã quyết định định hướng đại học từ sớm. Cậu thích Nam Thành, thích ở lại nơi mà mình thân thuộc.
Vừa hay Nam Đại cũng là trường chất lượng, lẽ tự nhiên cậu sẽ chọn nơi đó.
"Sao tự nhiên anh lại hỏi chuyện này?" Tề Độ Thành thắc mắc.
Một lúc sau, cậu nghe Kiến Uyên nói: "Vậy anh cũng sẽ thi vào Nam Đại."
Tề Độ Thành sững sờ, thần sắc Kiến Uyên không hề giống như đang đùa, anh cực kỳ nghiêm túc khi nói ra câu này!
Chỉ là một câu nói thôi, nhưng Tề Độ Thành cảm thấy máu trong người bắt đầu chảy nhanh hơn, tim đập thình thịch, một niềm vui sướng khó tả trào dâng trong lòng!
Cậu nở nụ cười: "Được thôi! Anh chắc chắn sẽ làm được mà!"
Kiến Uyên nói: "Ừm, vậy em dạy anh học đi."
Làm sao Tề Độ Thành có thể từ chối?
Tất nhiên là đồng ý ngay lập tức, không vấn đề gì, hai anh em cùng nhau vào Nam Đại!
Kể từ đó, ngày nào Tề Độ Thành cũng bổ túc kiến thức cho Kiến Uyên, bắt đầu từ những thứ cơ bản nhất. Vốn dĩ hai người đã hình với bóng, nay lại càng quấn quýt nhau hơn.
Bạn cùng bàn của Tề Độ Thành là người "chịu trận" nhiều nhất - thời gian ra chơi vốn ít ỏi, vậy mà vừa ngẩng đầu lên đã thấy học thần đứng đầu khối đang giảng bài cho trùm trường, đây là loại trải nghiệm quái quỷ gì vậy?
Quan trọng nhất là, đến trùm trường còn bắt đầu học hành rồi, những người khác còn mặt mũi nào mà lười biếng nữa?!
Cũng vì thế, người bạn cùng bàn không kìm được sự tò mò: "Sao trùm trường lại đột nhiên hăng hái thế?"
Chuyện này cũng chẳng có gì phải giấu: "Anh ấy muốn cùng tôi vào Nam Đại."
Bạn cùng bàn: "..."
Cũng không phải là coi thường Kiến Uyên - Kiến Uyên có nền tảng, học rất nhanh, thành tích đã vươn từ nhóm cuối lên nhóm trung bình khá rồi.
Có học thần kèm cặp, thi vào Nam Đại biết đâu lại được thật.
Chỉ là: "Hai người ở cấp ba quấn quýt nhau thế này thì thôi đi, cậu không nghĩ đến việc lên đại học mà vẫn dính lấy nhau như vậy thì sẽ không tìm được bạn gái sao?"
Người bạn cùng bàn đưa ra một câu hỏi chất động tâm hồn!
Tề Độ Thành: "..."
Tề Độ Thành ngẩn ra một chút, không ngờ bạn cùng bàn lại có góc nhìn độc lạ đến vậy.
Tuy nhiên, học thần suy nghĩ một hồi...
Một Nam Đại không có Kiến Uyên, và một Nam Đại có Kiến Uyên...
Thế là Tề Độ Thành nghiêm túc nói: "Không tìm được thì thôi vậy."
Bạn cùng bàn: "..."
Người bạn nhìn cậu sâu sắc: "Tôi hiểu rồi, người anh em, tôi ủng hộ cậu."
Tề Độ Thành: "... Cảm ơn nhé?"
Tiến độ học tập của Kiến Uyên chưa theo kịp, nhưng sinh nhật anh đã đến trước.
Năm nay Kiến Uyên vẫn chẳng có mấy bạn bè - vì vậy, sinh nhật này cũng giống như mọi năm, anh đón cùng Tề Độ Thành.
Tề Độ Thành vẫn còn nhớ hồi nhỏ khi mới thân với Kiến Uyên, cậu đã dò hỏi quản gia để biết ngày sinh nhật của anh. Vào ngày đó, cậu dùng tiền tiêu vặt của mình mua một cái bánh kem nhỏ và quà.
Tề Độ Thành bé nhỏ bưng cái bánh kem, giọng trẻ con bập bẹ hát bài chúc mừng sinh nhật.
Kiến Uyên mặt không cảm xúc nói: "Em muốn ăn bánh thì có thể bảo quản gia mua cho, không cần phải bày vẽ nhiều công đoạn như vậy."
Tề Độ Thành bé nhỏ ngây người, sau đó nói: "Không phải mà... đây là bánh sinh nhật cho anh mà!"
Kiến Uyên bảo: "Anh không ăn bánh kem, không đón sinh nhật."
Lần đầu tiên Tề Độ Thành gặp một đứa trẻ không thích đón sinh nhật!
"Nhưng bánh sinh nhật ngon lắm, còn có quà nữa!" Cái đuôi nhỏ giơ món quà do chính tay mình gói, với cái nơ thắt xiêu vẹo ra!
Kiến Uyên - trai đẹp lạnh lùng chín chắn sớm: "... Anh có rất nhiều tiền."
"?"
"Anh có thể tự mua."
Kiến Uyên liếc nhìn món quà trên tay đứa nhỏ: "Anh có thể mua cả đống!"
Tề Độ Thành: "..."
Tề Độ Thành tức phát khóc: "Không giống nhau! Không giống nhau! Quà tặng là không được tự mua! Anh là đồ ngốc... hu oa...!"
Kiến Uyên: "...!"
Kiến Uyên chưa bao giờ tiếp xúc với đứa trẻ nào khác ngoài bản thân mình, anh hoàn toàn không có kinh nghiệm đối xử với bạn bè đồng trang lứa, huống hồ lại là một đứa trẻ đang khóc thút thít!
Cuối cùng, vị tiểu thiếu gia lạnh lùng đầy ngang bướng đành vụng về vỗ lưng đứa nhỏ nói: "Xin lỗi."
Tề Độ Thành mắt đẫm lệ, chỉ vào bánh kem nói: "Cũng phải xin lỗi cả bánh kem nữa."
Kiến Uyên: "..."
"Xin lỗi bánh kem."
"Cả món quà nữa..."
"Tề Độ Thành!"
Nhận thấy anh thực sự sắp nổi cáu, đứa nhỏ vội vàng chuyển chủ đề: "Sinh nhật là phải ước đấy nhé!"
Kiến Uyên: "..."
Cũng từ đó về sau, năm nào Tề Độ Thành cũng mang bánh kem đến mừng sinh nhật Kiến Uyên. Kiến Uyên cũng không bao giờ nói những lời như không đón sinh nhật nữa.
Tề Độ Thành thắp nến lên bánh kem, cười híp mắt nói: "Sinh nhật là phải ước đấy nhé!"
Trước đây, Kiến Uyên chưa bao giờ bận tâm đến quy trình này, chỉ là Tề Độ Thành luôn thích tặng quà vào lúc anh nhắm mắt, nên anh chỉ phối hợp nhắm mắt lại mà thôi.
Nhưng lần này, Kiến Uyên nhìn Tề Độ Thành và nói: "Em ước đi."
Tề Độ Thành ngẩn ra: "Hả?"
Kiến Uyên nói: "Anh tặng điều ước năm nay của mình cho em, bất kể là điều gì cũng sẽ thành hiện thực."
Trong căn phòng đã tắt đèn, khi nói chuyện chỉ có ánh nến trên chiếc bánh kem lay động. Nhưng thần sắc của Kiến Uyên quá đỗi nghiêm túc, khiến Tề Độ Thành cảm nhận được một thứ cảm xúc khó tả.
Cậu bàng hoàng định thần lại, tránh né ánh mắt của Kiến Uyên rồi nói: "Làm gì có ai nhường điều ước sinh nhật cho người khác chứ, vả lại đến sinh nhật em, em cũng có thể ước mà!"
Kiến Uyên nhếch môi cười: "Cũng đâu có ai bảo là không được. Như vậy năm nay em có thể ước hai điều, chẳng phải hời quá sao?"
Tề Độ Thành: "..."
Tề Độ Thành bèn nói: "Vậy em ước có thể cùng anh đỗ vào Nam Đại!"
Nghe vậy, Kiến Uyên mỉm cười, thần sắc chân thành đáp: "Điều ước này, anh nhất định sẽ khiến nó thành hiện thực."
Tề Độ Thành cảm thấy chắc hẳn anh trai mình đã làm phép gì đó trong căn phòng này rồi, hiện tại cậu bỗng thấy khô khát và hoang mang lạ thường, tim đập loạn nhịp.
Rõ ràng mọi khi đều rất bình thường mà...
Cậu không dám nhìn thêm vào mắt Kiến Uyên lấy một giây, "tạch" một tiếng bật đèn lên rồi nói: "Thế... thế thì ăn bánh thôi, ăn bánh nào..."
Đêm đó, Tề Độ Thành đã có một giấc mơ đầy xuân diễm.
Cậu chao đảo trong giấc mộng, cố gắng tìm kiếm một khúc gỗ trôi để bám vào. Cậu thấy khô họng, nóng nảy không thôi, bèn đưa tay về phía bóng người phía trước...
Đối phương nắm chặt lấy tay cậu, dùng giọng điệu kiên định thì thầm bên tai...
"Anh nhất định sẽ thực hiện."
Sau đó Tề Độ Thành mở mắt ra.
Gió đêm dịu mát thổi vào phòng ngủ nhưng không thổi tan được sự nóng rực trong lòng. Tề Độ Thành thẫn thờ hồi lâu, rồi đỏ bừng mặt mà lấy tay che kín mặt lại.
Vấn đề là...
Lỡ thích bạn thân của mình thì phải làm sao bây giờ?
Học thần đứng đầu khối của trường THPT số Một Nam Thành có bài toán khó nào mà không giải được? Nhưng cái này thực sự là bó tay rồi!
Tề Độ Thành như nhìn thấy hồi kết cho tình bạn giữa mình và Kiến Uyên, cả ngày cứ uể oải gục mặt xuống bàn, cả người như khô héo đi.
Cậu bạn cùng bàn bèn hỏi: "Chà, vẫn còn chuyện khiến người đứng đầu khối phải phiền lòng cơ à?"
Tề Độ Thành đáp: "Cậu thì biết cái quái gì."
Cậu bạn cùng bàn lẩm bẩm: "Có gì mà tôi không biết, nỗi phiền muộn của thiếu niên chẳng phải chỉ có bấy nhiêu thôi sao?"
Cậu ta ghé sát lại chỗ Tề Độ Thành, hai người ngồi rất gần nhau trên bàn, Tề Độ Thành có thể cảm nhận được hơi thở của đối phương ngay sát bên tai...
Sau đó cậu bạn cùng bàn hỏi: "Là thi không đạt hay là cha mẹ cãi nhau? Hay là..."
Cậu ta kéo dài giọng, hạ thấp tông xuống nói: "Có phải cậu... có người thầm thương trộm nhớ rồi không?"
Tề Độ Thành: "...!!"
Tề Độ Thành bật dậy như lò xo, cậu bạn cùng bàn mở to mắt kinh ngạc.
"Ấy, không phải chứ, vãi thật! Tôi chỉ đoán bừa thôi mà!!"
"Cậu có chuyện thật à?"
Cậu bạn cùng bàn cực kỳ ngạc nhiên.
Chuyện đó không quan trọng, quan trọng là... Kiến Uyên đang đứng ngay cửa lớp kìa!
Tề Độ Thành bàng hoàng, Kiến Uyên đến từ lúc nào? Giọng của cậu bạn cùng bàn có đủ nhỏ không? Liệu anh ấy có nghe thấy không...
Nhưng rất nhanh sau đó chuông vào học vang lên.
Giáo viên nhanh chóng bước vào lớp, Kiến Uyên cũng quay người rời đi.
Tề Độ Thành ánh mắt trống rỗng, chỉ nhìn theo bóng lưng Kiến Uyên khuất dần.
Cho đến khi tan học.
Cậu lập tức chạy đi tìm Kiến Uyên.
Thật trùng hợp, đối phương đang đứng đợi cậu ở đầu cầu thang.
Sự ăn ý đôi khi chỉ là một ánh nhìn, hai người trước sau bước lên sân thượng của tòa nhà dạy học.
Tề Độ Thành vừa định hỏi tiết trước Kiến Uyên đến tìm mình có việc gì.
Thì nghe thấy người bên cạnh nói: "Tề Độ Thành, anh là một người rất ích kỷ."
Hả?
Tề Độ Thành ngơ ngác nhìn Kiến Uyên, Kiến Uyên nhìn cậu nói: "Anh rất ích kỷ, sự chú ý của anh chỉ muốn dành cho một người. Cảm xúc và sức lực của anh cũng chỉ muốn đặt lên một người mà thôi."
"Cho nên anh không thích tiếp xúc với người khác, không muốn người khác chia sẻ những thứ thuộc về người đó."
"Nhưng tương tự, anh cũng không muốn người khác chạm vào sự quan tâm vốn thuộc về mình."
Tề Độ Thành sững sờ tại chỗ.
"Từ lúc nhỏ, khi người ấy gõ cửa nhà anh, anh đã nghĩ rồi. Đồ chơi người ấy mang đến, bánh ngọt của người ấy, quà tặng của người ấy, và cả chính người ấy nữa... tất cả đều vì anh mà đến."
Giọng Kiến Uyên bất giác nhẹ đi: "Nhưng anh biết, mình không thể độc chiếm ánh mặt trời."
"Ai bảo thế." Cuối cùng Tề Độ Thành cũng tìm lại được giọng nói, lập tức ngắt lời. "Làm gì có ánh mặt trời nào, chỉ có cái máy sưởi điện nhỏ thôi, anh xê dịch một chút là nó chỉ tỏa nhiệt cho riêng mình anh thôi."
Gió trên sân thượng rất lớn, nhưng không sao cả. Tề Độ Thành biết, bờ vai của Kiến Uyên có thể chắn hết tất cả.
Sau đó, mọi chuyện phát triển đúng như kỳ vọng của mọi người.
Sau kỳ thi đại học, cặp đôi gà bông trong trường cuối cùng cũng được đưa ra ánh sáng... nghĩa là không cần phải lén lút yêu sớm, cũng chẳng cần cặm cụi giải đề nữa.
Tề Độ Thành ở lì nhà Kiến Uyên suốt cả tháng trời!
Cuối cùng, khi mẹ Tề đến tận cửa tìm người, bà đã bắt gặp con trai mình đang ngồi trên sofa, tựa đầu vào vai cậu bạn thân, hai người trong lúc tình cảm nồng thắm đã thuận theo tự nhiên mà trao nhau một nụ hôn.
Mẹ Tề: "...!!!"
"Tề Độ Thành!"
Tề Độ Thành: "!!!"
Đứa nhỏ sợ đến mức ngã nhào từ trên sofa xuống đất!
Và rồi...
Thú nhận, công khai, ra mắt gia đình!
Cả một mùa hè náo loạn cả lên.
Nhưng cũng may...
Những người yêu nhau đến cả thần linh cũng chẳng ngăn cản, huống chi là những người thân luôn yêu thương bạn?
Khi khai giảng, cặp đôi trẻ đã dắt tay nhau bước qua cổng trường Nam Đại!
Sau khi vào đại học, Tề Độ Thành và Kiến Uyên thuê một căn phòng ở gần trường. Những người bạn sớm đã biết mối quan hệ của hai người đều trêu chọc:
"Hay lắm, đây chẳng phải là sống cuộc sống chồng chồng sớm sao?"
Tề Độ Thành bật cười, nhưng Kiến Uyên lại nghiêm túc đáp lại: "Chưa tính, hiện tại là người yêu sống chung nhà. Chờ căn nhà tôi mua sửa sang xong, đó mới tính là nhà cưới."
Đám bạn bất thình lình bị phát cơm chó: "..."
Là tôi tự chuốc lấy thôi!
Nhưng những gì Kiến Uyên nói là thật, anh đã mua một căn nhà ở khu đắc địa nhất Nam Thành. Tòa soạn báo mà Tề Độ Thành yêu thích nhất cũng ở ngay gần đó.
Và việc trang trí căn nhà, từ viên gạch đến mảnh ngói đều được thực hiện theo sở thích của Tề Độ Thành.
Kể từ khi quen biết nhau lúc sáu tuổi, từng chút từng chút một về Tề Độ Thành đều được Kiến Uyên ghi tạc trong lòng...
Sau đó, vào ngày tân gia.
Tề Độ Thành lấy ra một hộp quà, bên trong chỉ có một cặp vòng tay bện bằng dây đỏ.
Đây không phải là món quà quá đắt giá, nhưng nguồn gốc của nó lại có đôi chút thú vị.
"Lúc mới đến khu nhà, em gặp một đạo trưởng. Ông ấy thế mà nhìn ra được chúng mình chuyển đến nhà mới. Đây là quà chúc mừng ông ấy tặng. Nghe nói đây là tơ hồng của Nguyệt Lão, có thể giúp người yêu nhau được dài lâu mãi mãi, đời đời kiếp kiếp..."
Đúng vậy, họ sẽ ở bên nhau đời đời kiếp kiếp.
-TOÀN VĂN HOÀN-
Tác giả có lời muốn nói:
Đây có thể coi là ngoại truyện vườn trường ở một thế giới song song, câu chuyện đến đây cũng coi như hạ màn.
Trước đó vốn định viết về việc Kiến Uyên học cách làm người trước, nhưng thực tế khi bắt tay vào viết lại thấy không biết bắt đầu từ đâu.
Kiến Uyên vốn dĩ phải học tập tử tế cách để làm một người sống, còn phải đến miếu Nguyệt Lão để cướp dây tơ hồng...
Nhưng chẳng hiểu sao, những chuyện này cứ như thể không cho phép tôi viết ra vậy, viết thế nào cũng thấy gượng gạo. Có lẽ là họ không muốn để tôi viết ra chăng (không phải đâu).
Thế rồi, vào một đêm nọ, câu chuyện về hai thiếu niên ở thế giới song song đột nhiên hiện ra trong trí óc tôi, và thế là có ngoại truyện này. Những ngoại truyện dự định ban đầu sẽ không viết nữa, nếu sau này có viết, tôi sẽ đăng nó trên Weibo sau nhé.
Tóm lại là! Cuối cùng, cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng tôi viết xong bộ truyện này. Trong quá trình sáng tác quả thực có nhiều trắc trở, nhưng may mắn là cuối cùng tôi vẫn vẽ được dấu chấm hết cho nó, không để lại điều gì hối tiếc.
Sông núi còn gặp lại, yêu mọi người!

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu