Sau Khi Xuyên Thành Con Gái Của Đại Phản Diện

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Sau Khi Xuyên Thành Con Gái Của Đại Phản Diện

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 1: 1

Ta là một quản thư tại thư viện Hạ Thành, Hoa quốc. Bình thường ta rất thích đọc sách sử.



Sử sách ghi chép rằng, Cửu hoàng tử nước Đại Chiêu – Khuất Vô Ưu – từng mang ba trọng tội: thông đồng với địch, mưu phản và mưu sát Thái tử (bất thành).



Ta rất thích Thái tử Đoan Tuệ của Đại Chiêu, nên từ trước đến nay luôn có ác cảm với Khuất Vô Ưu – kẻ từng muốn hại c.h.ế.t Thái tử.



Thế nên ta thường lục tìm những dã sử viết về Khuất Vô Ưu để đọc.



Có dã sử nói hắn xấu xí, hay ghen tuông, đời tư phóng túng, con cái vương vãi khắp thiên hạ, đọc mà ta thấy khoái chí vô cùng.



Cũng có dã sử lại viết hắn là thần tướng trời sinh, chỉ vì không được đế vương dung nạp nên mới c.h.ế.t không có nơi chôn thân, ta đọc mà khịt mũi khinh thường.



Một buổi chiều nọ, sau khi đọc xong nửa quyển dã sử về Khuất Vô Ưu, lòng đầy thỏa mãn, ta ngủ thiếp đi dưới ánh nắng ấm áp.



Mở mắt ra lần nữa, ta đã xuyên không rồi.



Xuyên thành một đứa bé bị vứt xuống sông chờ chết, lại được một thiếu niên mười lăm tuổi vớt lên.
Nguồn copy từ TruyenLau.com


Hắn nói hắn tên là Khuất Vô Ưu.



Ta tối sầm mặt mày.


Nguồn copy từ TruyenLau.com
Đây là cái khởi đầu trời sập gì thế này?!



1.


Đọc truyện tại TruyenLau.com
Mười lăm tuổi, Khuất Vô Ưu hoàn toàn không giống như trong dã sử miêu tả là xấu xí kỳ quặc. Trái lại, hắn cực kỳ đẹp mắt, con ngươi bên trái màu xanh nhạt như một viên ngọc quý.



Ta trừng mắt quan sát hắn, trong khi hắn cũng ngơ ngác nhìn lại ta.



Một lúc lâu, trên gương mặt hắn thoáng hiện lên vẻ mừng rỡ đến mức gần như cuồng hỉ, vui mừng khôn xiết.



Giây tiếp theo, hắn áp sát khuôn mặt mình lại gần, bật ra tiếng cười khẽ, pha chút tà khí:



“Bảo bối, mau, gọi cha.”



Ta trợn mắt lật tròng.



Nhục nhã! Khuất Vô Ưu, tên tiểu ma đầu này!



Thế nhưng, cơ thể nhỏ bé yếu ớt này chẳng thể chống cự, ngược lại còn tham luyến vòng tay ôm ấp cẩn thận của hắn.



Trên đường đi, Khuất Vô Ưu luôn lải nhải không ngừng:

“Đừng nhắm mắt, nhìn ta đây. Ta là cha con, cha ruột.”



“Gọi một tiếng ‘cha’ nghe xem nào, ngoan, gọi cha.”



“Ai dà, phải làm sao đây, ngốc quá…”



Ta tức đến mất ngủ, dù rõ ràng đã vô cùng mệt mỏi.



Không biết đã đi bao lâu, mí mắt ta đã nặng trĩu, chỉ còn lờ mờ nghe thấy tiếng hắn hớn hở reo lên:



“Sư phụ, người đoán xem ta nhặt được gì?”



Một giọng nói tràn đầy tức giận lập tức trút xuống:



“Khuất Vô Ưu! Lão nạp nói lần cuối! Thanh Nguyên Tự tuyệt đối không nuôi sói con, ngươi còn dám để ch.ó sói mẹ tới tận cửa tìm con, thì cuốn xéo cùng nó cho ta!”



Vừa dứt lời, ta liền cảm giác mình bị nhấc bổng lên như một món đồ quý hiếm.



Khuất Vô Ưu đưa ta tới trước mặt vị ấy:



“Sư phụ, lần này không phải sói con, là… con người. Ta làm cha rồi, người không muốn chúc mừng ta sao?”



Ta cố mở mắt, đối diện với khuôn mặt đầy nếp nhăn đang ngơ ngác của lão hòa thượng.



Những nếp nhăn trên gương mặt lão cứ run lên từng chập, đôi mắt trợn tròn, cuối cùng không nhịn nổi mà gầm lên:



“Nghiệt chướng! Ngươi điên rồi à?”



Âm lượng quá lớn khiến ta giật mình run rẩy, cuối cùng cũng thiếp đi.



Trước khi chìm vào bóng tối, ta còn nghe thấy Khuất Vô Ưu cuống quýt trách móc:



“Sư phụ! Người làm con ta sợ c.h.ế.t khiếp rồi!”



“…”



2.



[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ta bị sặc mà tỉnh dậy.



Gắng sức mở mắt ra, liền thấy Khuất Vô Ưu với vẻ mặt nghiêm trọng đang đút cho ta thứ t.h.u.ố.c đen sì đắng nghét.



Lão hòa thượng ngồi bên cạnh, đang tụng kinh gõ mõ.



Khuất Vô Ưu nghiêng đầu, cau mày lẩm bẩm than phiền:



“Đừng tụng nữa, sư phụ ơi. Người đang siêu độ đấy à? Chúng ta vẫn sống nhăn răng đây này.”



Giọng tụng kinh của lão hòa thượng khựng lại, rồi ông buông một tiếng thở dài não nề:



“Tội lỗi… đúng là nghiệp chướng mà.”



Vừa dứt lời, Khuất Vô Ưu lập tức phát hiện ta đã tỉnh. Hắn xúc động đến mức tay run lên, làm t.h.u.ố.c hắt cả vào mặt ta.



“Tỉnh rồi, tỉnh rồi! Người vừa ngừng tụng là con bé tỉnh ngay, đúng là nó không ưa người lắm chuyện mà!”



Ta phun ra một cái bong bóng bằng nước thuốc, trợn mắt lườm hắn một cái.



Hắn bật cười:

Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn

“Ha, cái đứa nhỏ này, mới tí tuổi đầu mà đã có cá tính ghê.”



Ta mệt quá rồi, không còn sức để lườm thêm cái nữa.



Ngay lập tức, hắn lại bắt đầu lo lắng:



“Sư phụ, chắc cháo trắng không đủ nuôi nổi nó, ta phải xuống núi tìm một nhũ mẫu mới được.”



Lão hòa thượng thở dài suốt một khắc, rồi nhắm mắt lại nói:



“Ngươi không có thánh chỉ thì đừng mong xuống núi. Dẹp ý nghĩ đó đi.



“Còn Niệm Từ Am bên cạnh cũng không được phép đến. Nghe nói Tĩnh Ngạn sư thái bên đó đang cưu mang nhiều nữ nhân lỡ bước, dạo này viện đầy tiếng trẻ con khóc. Những ngày này ngươi đừng đến quấy rầy họ.”



Khuất Vô Ưu mừng rỡ đến mức tay múa chân bay, một tay bế ta, một tay ôm đầu trọc lóc của sư phụ, hôn "chụt" một cái thật to, lễ phép đáp lời:



“Đa tạ sư phụ!”



Rồi nhân lúc đêm xuống, hắn len lén đưa ta rời khỏi chùa, thẳng tiến đến viện Niệm Từ bên cạnh.



3.



Đêm ấy gió lớn, ta được bọc kín ba lớp trong ba lớp ngoài.



Khuất Vô Ưu gõ cửa rầm rầm.



“Ai đó?”



Cánh cửa khẽ hé một khe nhỏ.



Khuất Vô Ưu lập tức cười hề hề thò mặt lại gần:

“Sư thái, người có muốn nhận nuôi trẻ không ạ?”



Tĩnh Ngạn sư thái hừ lạnh một tiếng:

“Là cái lão hòa thượng trọc đầu đó bảo ngươi đến chứ gì.”



Khuất Vô Ưu cười nịnh:



“Ha ha, sư phụ ta với người đều là bồ tát sống từ bi cứu khổ cứu nạn, tiểu tử ta thật có phúc ba đời mới được hai vị thương yêu…”



Sư thái bế lấy ta, “rầm” một tiếng đóng sầm cửa lại, vừa đi vào vừa mắng:



“Phi, một cặp sư đồ ngụy quân tử, dẻo miệng lừa đời!”



Trong am có rất nhiều “dì” và không ít đứa trẻ sơ sinh giống ta. Tóm lại, ta đã được cứu sống.



Sau này, Khuất Vô Ưu thường thì thầm kể với ta rằng chính nhờ hắn hy sinh sắc đẹp, ra sức dỗ dành các dì để họ khuây khỏa, lại còn mỗi ngày gánh nước, chẻ củi, lau nhà dọn phòng ở Niệm Từ am, nên ta mới có cơm ăn cháo uống.



Hắn dặn ta phải ghi lòng tạc dạ tấm lòng từ ái của một người cha, lớn lên nhớ báo đáp đại ân đại đức của hắn.



Ta bĩu môi. Ân cứu mạng thì phải trả, nhưng tuyệt đối không đời nào nhận kẻ sẽ phản quốc g.i.ế.c huynh trong tương lai này làm cha!



Vì vậy, cho đến tận năm ta ba tuổi, cũng chưa từng gọi hắn một tiếng “cha”.



Ban đầu, Khuất Vô Ưu tin rằng là do cách phát âm của “dì”, “sư thái”, “đại sư” dễ hơn từ “cha”.



Sau khi bị mọi người lần lượt cười nhạo, hắn đành cho rằng ta... đần thật.



Tin vào lý thuyết “chim ngu phải bay sớm”, mới ba tuổi, hắn đã bắt ta luyện võ, nhất định phải giúp ta học được một nghề phòng thân.



 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu