11.
Tuy Hoàng đế có nhiều con trai, nhưng đến tận giờ vẫn chưa có một đứa cháu nào.
Thái tử kiên quyết gạt bỏ mọi phản đối, đưa tên ta vào tôn thất ngọc điệp, trở thành tiểu Quận chúa đầu tiên của Đại Chiêu.
Chỉ có danh nghĩa, không có thực quyền, nhưng vậy cũng đủ khiến không ít người ngứa mắt.
“Thì đã sao?” Khuất Vô Ưu nói, “Con là nữ nhi của cha, cha sẽ bảo vệ con cả đời.”
Ta lập tức bịt miệng hắn lại.
Cả đời dài như vậy, nói ra thì mất thiêng mất!
TruyenLau.com
Một lớn một nhỏ chúng ta, kéo theo chút hành lý ít ỏi, dọn đến sống ở Cam Đường cung – nơi gần Đông cung nhất.
Cung điện đã được trùng tu lại, mọi vật dụng đều là hàng hảo hạng, Thái tử điện hạ đúng là đã bỏ rất nhiều tâm tư.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Giờ đây, Khuất Vô Ưu không chỉ cung kính với Thái tử, mà còn có thêm phần thân cận, tín nhiệm, chỉ dành cho Thanh Huy Đại sư mới từng thấy.
Giữa hoàng cung rộng lớn này, chỉ có Đông cung là đối xử tốt với chúng ta.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Vậy thì sau này, vì cớ gì hắn lại ra tay mưu sát Đông triều?
Chuyện không thể hiểu nổi, đành giao lại cho thời gian giải đáp vậy.
Thời gian cho chúng ta làm quen chẳng có bao nhiêu. Vừa mới nhập cung, Khuất Vô Ưu đã bị sắp xếp đến Văn Hoa học đường cùng các hoàng tử.
Trong Cam Đường cung, Thái tử đặc biệt mời mấy vị nữ y đến dạy ta y thuật, tiện thể học thêm chữ nghĩa, sách vở.
“Thì ra Bảo Nhi có chí lớn như vậy, trách sao người lúc nào cũng thơm mùi thuốc,” Thái tử cười tươi, như thường lệ khi nói chuyện với ta, “Chắc là được hun t.h.u.ố.c nhiều thành công lực đồng tử luôn rồi.”
“Bảo với Đại bá đi, vì sao muốn học y?”
“Muốn học y… để trị bệnh nan y cho thiên hạ.”
Ta nói miệng thì thế, nhưng trong lòng lại nghĩ: Tương lai Khuất Vô Ưu sẽ ra chiến trường, vết thương lớn nhỏ là điều khó tránh. Ta muốn ở bên hắn, có thể chăm sóc phần nào.
Thật ra, còn một lý do nữa—
Theo sử sách, Thái tử Đoan Tuệ sinh ra đã mang bệnh tim, thể chất yếu ớt. Dù Khuất Vô Ưu không hạ thủ, thì hắn vẫn bạc mệnh, sớm qua đời.
Thái tử Đoan Tuệ là người nhân hậu, yêu dân, hòa thuận với huynh đệ tỷ muội, là một vị Thái tử tốt.
Khi còn ở hiện đại, viện trưởng cô nhi viện nơi ta lớn lên là fan trung thành của Thái tử Đoan Tuệ. Nghe nói tổ tiên bà vốn là người Mạc Bắc, thời Đại Chiêu đ.á.n.h Mạc Bắc suýt bị g.i.ế.c sạch, may nhờ Thái tử nhân từ, không tuyệt diệt dòng tộc.
Viện trưởng là một bác sĩ Đông y, nghiên cứu rất nhiều bài t.h.u.ố.c chữa tim mạch hiệu quả. Ta có trí nhớ tốt, đã thuộc nằm lòng hết những phương t.h.u.ố.c đó.
Chờ đến khi y thuật ta thành thạo, ta sẽ có thể danh chính ngôn thuận chữa bệnh điều dưỡng cho Thái tử.
Có lẽ ánh mắt ta lúc đó quá mức chân thành, Thái tử cũng sáng rực cả đôi mắt, xoa đầu ta, dịu dàng nói:
“Đứa trẻ ngoan.”
Rồi vung tay một cái, cho người mang tới một núi sách y học quý hiếm, yêu cầu các nữ y đọc xong rồi dạy lại cho ta.
A a a! Có một đại bá biết “hack” bí tịch như thế này thật là sướng quá đi mất!
12.
Vừa mới vào cung, Khuất Vô Ưu liền đưa ta đi vòng quanh các cung để bái kiến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trung cung là Kế hậu, muội muội của Tiên hoàng hậu, đồng thời là dì ruột của Thái tử và Trưởng công chúa, hiện đang nuôi dạy Thập hoàng tử.
Khi Diêu phi – mẫu thân của Khuất Vô Ưu – qua đời, cũng đúng vào lúc thai tượng của Thập hoàng tử ổn định, và Kế hậu hoàn toàn nắm quyền hậu cung trong tay.
Ngày được triệu kiến, Thập hoàng tử cũng có mặt.
Thằng bé năm nay mới năm tuổi, vô cùng nghịch ngợm. Vừa thấy ta – một gương mặt lạ hoắc – liền ném thẳng chiếc bánh trong tay về phía ta.
Ta chẳng buồn liếc lấy nửa con mắt. Cái bánh kia bị Khuất Vô Ưu giơ tay búng nhẹ, lập tức bay sang chỗ khác.
Thằng nhóc tức đến mức khóc ré lên tại chỗ.
Hoàng hậu mất mặt, nhưng thấy có thị vệ của Thái tử theo hầu, bà ta cũng không dám giở trò “giết gà dọa khỉ”, chỉ nói vài câu qua loa rồi cho lui.
Các phi tần khác thì nhìn chung đều tỏ ra rất dịu dàng, ta còn ôm về không ít lễ vật sau buổi bái kiến.
Riêng Trưởng công chúa thì thái độ không nóng không lạnh. Nhưng nàng vốn đối xử với ai cũng thế, tặng quà cho ta cũng chỉ vì thấy ta xinh xắn dễ thương, chứ nếu Khuất Vô Ưu mà đi một mình, chắc chắn chẳng mang nổi thứ gì về.
Còn Đông Dương công chúa thì viết hai chữ "chán ghét" thẳng lên mặt luôn cho rồi.
Tính theo tuổi, nàng ta là muội muội của Khuất Vô Ưu, nên buộc phải tới chào hắn một tiếng. Nhưng vừa tới nơi đã không tình nguyện hô một tiếng “Cửu ca”, rồi trợn mắt quay người bỏ đi.
Mẫu phi của Đông Dương công chúa mất sớm, từ nhỏ đã do Hoàng hậu nuôi dưỡng. Sau khi Tiên hoàng hậu qua đời, nàng ta lại tiếp tục được Kế hậu chăm nom. Vậy nên những gì Kế hậu ghét, nàng ta cũng ghét.
Nhưng có sao đâu? Cùng lắm bị lườm vài cái thôi mà.
Tính cách như nàng ta, mọi suy nghĩ đều viết hết lên mặt, đến ta còn chẳng muốn chấp, huống chi là Khuất Vô Ưu. Có tức thì cũng chỉ là phí sức.
Cứ thế, ngày tháng dần trôi qua.
Ta bị cả hậu cung cô lập.
Khuất Vô Ưu bị cả trường học hoàng tử cô lập.
Chúng ta trở thành cặp cha con bị cô lập trong cung đình —
Nhưng may mà… chưa đến mức bị bắt nạt.
13.
Nói sớm quá rồi.
Chẳng bao lâu sau, Thập hoàng tử – tên “tiểu anh hùng rởm” kia – liền chuyên chọn lúc Khuất Vô Ưu không có nhà để tìm ta gây sự.
Giẫm nát d.ư.ợ.c liệu của ta.
Đánh đập cung nữ hầu hạ ta.
Lục tung phòng ốc của ta.
Còn mở miệng ra là chê ta “đồ lùn tịt”.
Cười chết, hắn cao được bao nhiêu mà chê người khác chứ.
Đôi khi Đông Dương công chúa cũng đi cùng, nhưng chẳng thèm bước vào, chỉ đứng ngoài hoa viên phá mấy bông hoa mới nở. Đợi khi Thập hoàng tử phá phách ta xong, bọn họ lại cùng nhau nghênh ngang bỏ đi.
Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn
Ta nhịn. Ta không nói với Khuất Vô Ưu. Bởi ta sợ hắn sẽ thật sự vung một kiếm mà xử luôn thằng nhóc kia.
Nói thế nghe có vẻ Khuất Vô Ưu như đại anh hùng gì ghê gớm… Xin lỗi, là ta hơi phóng đại. Nhưng hắn chắc chắn sẽ ra tay dạy dỗ người ta thật.
Một hôm, nhìn Thập hoàng tử náo loạn xong, ta thản nhiên móc từ trong n.g.ự.c áo ra cái bánh khô, chậm rãi nhấm nháp.
Trẻ con thì mau đói, ta lại thường mải học đến quên giờ cơm, nên hay mang chút đồ ăn vặt theo người, đói thì gặm vài miếng, đằng nào cũng không thể ảnh hưởng đến việc… cao thêm vài phân.
Hắn vừa thấy ta ăn thứ gọi là “đồ hạ đẳng”, liền cười lăn ra đất.
“Ha ha ha ha, đồ lùn tịt, ngươi đang ăn cám heo đó à?”
Sau Khi Xuyên Thành Con Gái Của Đại Phản Diện
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.