Ta từng đọc trong sử sách, biết hắn không phải người tốt, là một đại phản diện bị các sử quan khinh bỉ, từng câu từng chữ đóng đinh vào cột nhục vạn đời.
Nhưng vào lúc sinh tử cận kề, hắn lại nổ tung cả ngọn núi, như thần tiên giáng thế mà đến cứu ta ra khỏi dầu sôi lửa bỏng. Không nói một lời dư thừa, không để lộ một tia cảm xúc, chỉ có sự bình tĩnh lạnh lùng đến cực độ. Nhưng lồng n.g.ự.c hắn phập phồng dữ dội, nóng hổi đến run người, nói rõ cho ta biết:
Ta quan trọng với hắn đến mức nào.
Cái cảm giác được bao bọc bởi tình thân này… ở kiếp trước cô độc vô cùng của ta, chưa từng được nếm trải.
Hắn là người xấu, nhưng lại đối xử với ta rất tốt.
Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn
Người không phải cỏ cây, chịu ơn cứu mạng chẳng thể không đáp đền, huống chi, hắn đã cứu ta đến hai lần.
Website TruyenLau.com
Khoảnh khắc ấy, trong lòng ta chỉ có một câu nói để diễn tả hết tâm tư:
"Nguyện bái người làm nghĩa phụ."
TruyenLau.com
Về sau, ta đem cái ý nghĩ ấy nói với hắn như một câu đùa.
Hắn nhìn ta bằng vẻ nửa cười nửa không, rồi giật lấy khúc xương dê ta đang gặm dở, thản nhiên mắng một câu: TruyenLau
“Nghĩa cái đầu con! Lão tử là cha ruột của con!”
Đó là Khuất Vô Ưu.
Một nam nhân cả đời chỉ muốn làm cha ruột của ta.
7.
Về lại Thanh Nguyên Tự, Thanh Huy đại sư sầm mặt bắt mạch cho ta xong, liền vội vàng dắt ta đến tiểu Phật đường bắt quỳ.
Khuất Vô Ưu cầm thước giới chạy tới thì bị chặn ngoài cửa.
“ Sư phụ, người thiên vị quá rồi.” Giọng Khuất Vô Ưu nghe vừa bất lực vừa khổ sở.
“ Hồi nhỏ ngươi còn nghịch ngợm hơn nó gấp bội, lão nạp có từng đ.á.n.h ngươi không?”
Thanh Huy đại sư dõng dạc đáp.
“... Vậy năm con mười ba tuổi, cái chân phải là tự con bẻ gãy đấy à?”
“...”
Không gian lặng như tờ.
Rồi Khuất Vô Ưu cất tiếng qua cửa:
“ Khuất Bảo Nhi, ra nhận lỗi đi.”
Ta khẽ thở dài, cúi đầu mở cửa, ôm một bụng thấp thỏm bước ra trước mặt mọi người, dang hai cánh tay gầy guộc, ôm lấy bắp chân hắn.
“Cha, con sai rồi.”
Như con gà trống nhỏ bại trận, ở năm thứ ba xuyên không về cổ đại, ta rốt cuộc đã nhận người mình từng ghét – đại phản diện – làm cha, còn không biết xấu hổ mà ôm lấy chân hắn.
Chỉ là, trong khoảnh khắc cúi đầu, ta thoáng thấy đôi giày nhỏ tinh xảo trên chân mình.
Đó là đôi giày Khuất Vô Ưu dùng số tiền cực nhọc khai thác đá trên núi để mua vải và bông, lén học các dì trong am, một mũi một chỉ khâu nên. Dù xấu, nhưng cực kỳ chắc chắn, ấm áp.
Hắn mưu cầu điều gì ở ta? Ta không hiểu nổi.
“Không có lần sau. Biết không?”
Ta choàng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ đang bay, ngẩng lên nhìn hắn, ánh mắt bối rối.
Trên khuôn mặt ấy không còn sự lạnh lùng băng giá khi xông vào sơn động cứu ta nữa. Đáy mắt băng tan, khóe môi mang nụ cười hiếm hoi.
Bàn tay ta vẫn còn nắm chặt vạt áo hắn.
“Vâng.” Ta nói.
Hắn mỉm cười hơn một chút, cúi xuống, xoa đầu ta.
Khoảnh khắc ấy, ta sững lại.
Rồi lại len lén thở dài trong lòng.
Hắn mưu cầu gì? Có lẽ, chỉ mưu cầu một tiếng “Cha” này thôi.
Dưới ánh trăng, có thể nhìn rõ hắn muốn, tha thiết đến vậy, chân thành đến vậy, nhiệt tình đến vậy, bất chấp dầu sôi lửa bỏng để làm cha ta.
Giờ phút này, Khuất Vô Ưu mười tám tuổi, trong mắt ta, cười như một con ch.ó lớn hiền lành, thuần hậu, vui mừng tận đáy lòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta lại thấy cay nơi sống mũi.
Mười tám năm qua, hắn vướng chân trong chùa núi, không bước ra thế tục, không được đại nho dạy dỗ, vậy mà vẫn văn võ song toàn, việc gì cũng giỏi, bình yên vô sự.
Nhưng Khuất Vô Ưu mười chín tuổi—
Ta chợt nhớ đến ghi chép trong sử sách, vẫn là cái sử sách c.h.ế.t tiệt ấy—
Khuất Vô Ưu mười chín tuổi, bị hoàng đế đưa về cung, nhập triều đình, lên chiến trường, đao thương gươm giáo mấy chục năm, sau mưu phản, thông địch, ám sát Đông triều, thua trận ở Trường Ninh, loạn tiễn xuyên tim mà chết.
Ta lại sững người.
Những mũi tên của mười mấy năm sau, xuyên qua n.g.ự.c hắn trong sử sách, lại bất ngờ đ.â.m thẳng vào tim ta ở hiện tại.
8.
Sau chuyện lần đó, ta nước mắt ngắn dài chấp nhận sự sắp đặt vô lý của Khuất Vô Ưu, vừa học y vừa luyện võ, mỗi ngày dậy sớm thêm một canh giờ.
Trời cao ơi! Cái miệng c.h.ế.t tiệt của ta, ai xui khiến ta nói ra chuyện học y vậy hả!
Mỗi ngày mệt rã rời, buồn ngủ đến mờ mắt, đói đến hoa cả tâm hồn, khiến ta chẳng hề hay biết những thay đổi âm thầm diễn ra trong chùa.
Mãi đến một chiều hôm nọ, khi ta vừa ngẩng đầu khỏi bãi t.h.u.ố.c bạt ngàn, mới sững sờ nhận ra, cả ngày hôm nay không thấy Khuất Vô Ưu đâu cả.
Đáng sợ hơn nữa là, vừa bước ra khỏi sân, ta liền thấy trong chùa bỗng dưng xuất hiện rất nhiều binh lính mặc giáp, mang kiếm!
Ta lập tức thấy lạnh gáy.
Ta đã nói mà! Cái vụ cho nổ cả ngọn núi đó làm sao yên chuyện được? Quan phủ tới tìm phiền toái rồi kìa!
Ta vội vã sải bước với đôi chân ngắn cũn của mình, chạy thẳng đến viện của Khuất Vô Ưu. Không ngờ nơi ấy cũng có lính canh giữ, nhưng họ chẳng thèm để ý ta, cũng không cản khi ta đẩy cửa xông vào.
Ta như một quả pháo lao thẳng vào phòng và lập tức nổ tung cảm xúc khi trông thấy bộ dạng t.h.ả.m thương của Khuất Vô Ưu.
Hắn đang quỳ gối trước một nam nhân trung niên ăn mặc rách rưới, tay buông thõng, lặng lẽ nhận phạt.
Bên cạnh, một thanh niên trẻ mặt mày ôn hòa, thoạt nhìn chẳng có vẻ gì hung dữ, nhưng cây bản thước trong tay hắn khi vung lên lại mang theo cả tiếng gió rít.
Ta lập tức quát lớn:
“Dừng tay!”
Ta xông lên đẩy phăng thanh niên kia ra — người đang ngạc nhiên nên thực sự dừng tay — ta chắn trước mặt Khuất Vô Ưu, nhìn hắn với ánh mắt đầy phức tạp, mặt đỏ bừng lên, dõng dạc tuyên bố:
“Ngươi là ai? Dựa vào đâu mà đ.á.n.h cha ta?”
Người thanh niên sửng sốt một chút, rồi mỉm cười:
“Ngươi đoán xem?”
Ta tức thì bùng nổ, nhảy dựng lên quát:
“Ta còn là trẻ con chắc? Mà còn phải đoán với chả xem!”
Hắn bật cười ha hả. Ta tức đến mức muốn c.ắ.n hắn một cái, nghĩ là làm, ta liền c.ắ.n thật!
Khuất Vô Ưu hiếm khi mất bình tĩnh như vậy, vội vàng kiềm chế lực tay mà gỡ đầu ta ra. Nhìn người thanh niên mặt đang nhăn nhó, liên tục “hừ hừ hừ” vì đau, ta mới chịu buông răng.
Khuôn mặt thanh tú nho nhã của hắn hơi vặn vẹo, quay sang Khuất Vô Ưu với ánh nhìn khó tả:
“Cửu đệ, đệ nuôi một con sói con à?”
“Đại ca đừng giận, con bé… bình thường không như vậy.” Khuất Vô Ưu vội quay sang mắng ta:
“Khuất Bảo Nhi, không được vô lễ.”
Ta ngẩn ra.
Người thanh niên kia dù cau mày, nhưng trên mặt không hề có ý trách mắng, ánh mắt nhìn ta chỉ toàn sự dịu dàng, như gió xuân ấm áp.
Đại… ca.
Người có thể để Khuất Vô Ưu gọi là "đại ca", ngoài thần tượng của ta – Thái tử Đoan Tuệ – thì còn ai vào đây nữa?
…Nên ta vừa rồi thật sự c.ắ.n thần tượng của mình một phát?
Ta c.ắ.n thật rồi sao??
Cái răng này… sao mà ác quá vậy, trời ơi!
Đợi đã.
Sau Khi Xuyên Thành Con Gái Của Đại Phản Diện
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.