29.
Lại thêm một năm nữa trôi qua, Trường Ninh lại thay đổi đô đốc, lần này là một người quen, cha của Bùi Nhưỡng, Bùi lão tướng quân.
Ta thở phào nhẹ nhõm thay cho Khuất Vô Ưu, cuối cùng hắn cũng không còn bị giày vò nữa.
Tâm trạng năm ấy nhẹ nhõm hơn nhiều. Đến Tết, ta tự tay làm mấy chiếc hoa đăng, treo dưới hành lang điện Cam Đường.
Tuyết trắng trong sân phản chiếu ánh đèn cam rực rỡ, trông đẹp vô cùng.
Cả hoàng cung tưng bừng náo nhiệt, ta từ chối lời mời của Thái tử phi, cố chấp muốn ở lại một mình thức đêm đón giao thừa.
Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn
Ta lại nhớ đến những năm tháng ở chùa Thanh Nguyên, mỗi đêm giao thừa, Khuất Vô Ưu đều làm cho ta một chiếc đèn hoa, ta cầm đèn chạy khắp sân, lúc về đến phòng, lông mi đã đọng đầy giọt nước long lanh.
Thanh Huy Đại sư ngồi bên bàn ăn chờ sẵn, mỉm cười hiền hòa, còn lén giấu cho mình một chén rượu, Khuất Vô Ưu không cho ông uống nhiều, nhưng đêm giao thừa thì hắn nhắm một mắt, mở một mắt cho qua.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Ta thường buồn ngủ trước cả giờ Tý, Khuất Vô Ưu bảo ta cứ ngủ trước, hứa sẽ gọi ta dậy khi giao thừa đến.
TruyenLau
Thế nhưng hắn chưa từng gọi ta một cách bình thường, lần nào cũng đốt nguyên một tràng pháo dài, tiếng pháo nổ vang trời khiến ta giật mình tỉnh giấc.
Giữa khói pháo và bụi tàn, Khuất Vô Ưu làm mặt quỷ, cười gian xảo với ta. Website TruyenLau.com
Ta liền trèo lên người hắn, kéo tóc hắn, hắn đau đến nhăn nhó méo miệng, nhưng vẫn không quên đỡ ta thật vững vàng.
Ta ngồi trên vai hắn, nhìn những chùm pháo hoa rực rỡ nở rộ và rơi xuống nơi chân trời, cảm giác ấy, không gì hạnh phúc hơn.
Giờ đây, ta chỉ có thể lần theo ký ức, nhặt nhạnh lại chút hình ảnh sống động năm xưa, tạm coi như là niềm an ủi.
Trong cung có pháo hoa đẹp hơn, các cung nữ cứ nhắc ta mãi:
“Quận chúa, người xem kìa, đẹp biết bao! Mọi người đều nói, ngắm pháo hoa giữa trời tuyết chính là một cuộc phong lưu tuyệt diệu.”
Ta chỉ mỉm cười.
Năm xưa ta từng đi theo Khuất Vô Ưu, băng qua ba ngàn dặm thảo nguyên và hoang mạc của Mạc Bắc, đã từng tận mắt chứng kiến hết thảy phong cảnh nơi nhân gian.
Bây giờ, ta dời tuyết tìm xuân, đốt đèn xua đêm, cố gắng lấp đầy cuộc sống cô đơn của mình. Bởi vì ta vững tin rằng, rồi sẽ có một ngày chúng ta gặp lại.
Thật tốt biết bao.
Chúng ta đều còn sống.
Chỉ cần còn sống, thì nhất định… sẽ có ngày gặp lại.
30.
Sau Tết, ta nhận được thư của Khuất Vô Ưu.
Trong thư hắn viết, hắn đã tự tay đóng cho ta một cỗ xe ngựa, nói rằng ta sắp tới tuổi cập kê, hắn sẽ đón ta về Trường Ninh, ở trước mắt hắn mà cử hành lễ trưởng thành.
Ta vui đến mức nhảy dựng lên ba thước, rồi lập tức có chút lo lắng, làm sao qua được cửa ải của hoàng đế?
Nhưng nghĩ lại, chỉ là làm lễ cập kê thôi, chắc cũng không đến nỗi.
Cả người ta hưng phấn gấp bội, dọn dẹp lại d.ư.ợ.c đường của mình, định chế thêm một bài t.h.u.ố.c trị chấn thương mới, trên người Khuất Vô Ưu lúc nào cũng mang thương tích.
Giã t.h.u.ố.c mà lòng vui quá hóa lơ đễnh, thỉnh thoảng lại phải vừa làm vừa khua tay múa chân.
Lực tay hơi mạnh, làm văng mất chuỗi tràng hạt Thanh Huy đại sư tặng cho ta, rơi xuống đất, đứt tung ra.
Ta nhìn những hạt châu lăn đầy đất mà sững sờ, phải mất một lúc mới vội vàng nhặt lại.
Có một hạt lăn xuống gầm bàn, ta chỉ còn cách nằm sát đất mà với tới, nhưng luôn luôn còn thiếu một chút, chỉ thiếu một chút nữa thôi.
Tiếng đẩy cửa gấp gáp, hoảng loạn cắt ngang động tác của ta. Ta giật mình ngẩng lên, cả người lấm lem nhếch nhác, ánh sáng từ ngoài ùa vào chói lóa đến nỗi hoa mắt.
Tiểu thị nữ của ta hoảng hốt, nước mắt làm sao cũng không kìm nổi, lời nói bật ra khiến ta như rơi xuống hầm băng:
“Quận chúa, Bùi lão tướng quân… Bùi lão tướng quân đã mất rồi, bị đầu độc ngay trong đại trướng trung quân ở Trường Ninh, kẻ hạ độc chính là thân vệ của Ninh Vương gia.”
Tai ta ù lên, câu nói ngắn ngủi kia chứa quá nhiều tin tức, ta không sao tiêu hóa nổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Ngươi… ngươi nói gì?”
Tiểu thị nữ quỳ xuống, khóc nghẹn mà vẫn cố nhẫn nhịn:
“Trong Ninh Vương phủ đã phát hiện ra rất nhiều thư từ mật liên lạc với Vân Châu, từng bức đều là chứng cứ thông đồng mưu phản. Hoàng thượng giận dữ, đã phái quân đi Trường Ninh áp giải Ninh Vương về kinh thẩm vấn rồi.”
Trước mắt ta hoa lên từng đợt.
Từ d.ư.ợ.c đường ra đến cửa cung chỉ mấy bước mà ta không nhớ mình đã ngã bao nhiêu lần. Vừa lao ra khỏi cổng cung, ta đ.â.m sầm vào một lồng n.g.ự.c lạnh lẽo như băng.
Ngẩng đầu nhìn người, nước mắt ta lập tức tuôn trào.
Ta nắm chặt như vớ được cọng rơm cứu mạng, quỳ sụp xuống trước mặt Thái tử:
“Đại bá! Đại bá! Cha con tuyệt đối không tạo phản, nhất định có kẻ hãm hại người! Ngài biết mà, ngài hiểu người nhất, cha con một lòng vì nước vì dân, tuyệt đối không thể nào thông đồng mưu phản!”
Trước mặt ta, gương mặt kia lạnh lùng nghiêm nghị, con ngươi đen thẳm sâu như muốn chảy ra mực.
Một Thái tử như thế khiến ta cảm thấy xa lạ, sự im lặng kéo dài càng làm ta hoảng loạn.
“Bản cung hiểu hắn. Nhưng hắn… không hiểu bản cung.”
Thái tử khẽ vung tay, thị vệ lập tức bước lên phong tỏa cung điện.
Ta bị đẩy mạnh vào bên trong.
Ta nhận ra bàn tay mình lạnh buốt khác thường, cơ thể run rẩy không sao kiềm chế. Đại môn trước mắt chậm rãi khép lại, ta trợn to mắt nhìn mãi, không sao nhận ra rốt cuộc Thái tử lúc này là một con người thế nào.
31.
Ngày thứ ba bị giam trong cung, ta chưa uống nổi một giọt nước. Tiểu thị nữ vừa khóc vừa van xin đám thị vệ canh giữ cho ta ra ngoài, nhưng chẳng ai đoái hoài.
Đêm ngày thứ ba, Thập hoàng tử nhảy qua cửa sổ vào.
Hắn đã mười sáu tuổi, cao lớn hơn trước nhiều, rất giống Thái tử, gương mặt hồng hào, trông khỏe mạnh hơn hẳn.
Hắn khẽ cười khẩy:
“Đồ lùn, cha ngươi sắp c.h.ế.t rồi.”
Ta vớ lấy gối ném về phía hắn. Một động tác đơn giản thôi, mà thân thể yếu ớt của ta càng thêm kiệt sức.
Hắn không né, mặc cho bị đập, rồi tiến lại gần:
“Cha ngươi nhất định phải chết.”
Ta nhắm chặt mắt, gào khản cổ:
“Cút!”
Hắn lại cười:
“Thái tử muốn ai chết, kẻ đó chắc chắn sẽ chết. Bấy nhiêu năm rồi, cha con ngươi vẫn chưa nhận ra điều ấy sao? Ngây thơ, nực cười.”
Ta nắm chặt cổ áo hắn:
“Ngươi biết những gì?”
Khóe môi hắn nhếch lên, giọng điệu lạnh nhạt:
“Cha ngươi vẫn luôn là con d.a.o trong tay Thái tử. Lúc dùng thuận tay thì nâng niu dưỡng dạy, lúc dùng không thuận nữa tất nhiên phải hủy đi, chẳng lẽ để nó quay lại làm mình bị thương sao?”
Hắn ngồi xuống bên cạnh ta:
“Nhưng ngươi yên tâm, Thái tử sẽ không động đến ngươi. Ngươi biết tại sao không?” hắn bắt đầu cười lớn, trong mắt đầy sự phóng túng, tàn ác, xen lẫn một nét thương hại. “Ngươi cầu xin ta đi, ta sẽ nói cho ngươi.”
Ta co mình lại, cố chặn tiếng hắn lại.
Hắn hừ hừ cười:
“Ngươi không nghe, ta cũng nói. Ta kể cho ngươi nghe vị đại ca sinh ra đã khiếm khuyết của ta suốt ba mươi năm qua đã bù đắp cơ thể thiếu hụt đó thế nào.
Sau Khi Xuyên Thành Con Gái Của Đại Phản Diện
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.