Sau Khi Xuyên Thành Con Gái Của Đại Phản Diện

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Sau Khi Xuyên Thành Con Gái Của Đại Phản Diện

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 4

Nếu hắn là Thái tử Đoan Tuệ, thì nam nhân trung niên đang ngồi giữa sân uống trà xem kịch kia, rốt cuộc là ai?



Ta cứng đờ, xoay cổ một cách cứng ngắc, ánh mắt đối diện với người ấy, một ánh nhìn lãnh đạm như đang xét xử, khiến ta sợ đến dựng tóc gáy.



Tim ta lệch một nhịp. Đầu óc ta như bị sét đánh, trong cơn hoảng loạn quay sang nhìn Khuất Vô Ưu, buột miệng hỏi:



“Không phải cha mới mười tám tuổi thôi sao?”



Hai vị Phật sống trong cung mà sao đã lặn lội vào núi tìm người nhanh thế hả?!



Ánh mắt hắn nhìn ta như nhìn một kẻ ngốc, thở dài kiểu “sống rồi, mặc kệ đi”, nhưng vẫn nghiêm túc đáp lại:



“Ừ, mười chín tuổi tính cả tuổi mụ.”



“…”



Trời ơi.



Cái sử sách c.h.ế.t tiệt kia đúng là toàn viết bậy!
Đọc truyện tại TruyenLau.com


9.



“Hừ.”

Kẻ ngồi trên cao khẽ hừ một tiếng.
TruyenLau


Hai huynh đệ lập tức đứng thẳng người, chờ ông ta chậm rãi lên tiếng.



“Giỏi thật đấy, đúng là bản lĩnh không vừa. Ở trong chùa cũng làm ra cho lão tử một đứa cháu luôn rồi hả?!” Website TruyenLau.com



Khuất Vô Ưu cúi đầu, không chút d.a.o động, thậm chí ngay trước mặt Hoàng đế, còn dám ngang nhiên giơ tay ra che, âm thầm kéo ta núp sau lưng.



Thái tử Đoan Tuệ “chậc” một tiếng, lắc đầu, quyết định đứng ra xin hộ:



“Phụ… phụ hoàng bớt giận, người dọa đến trẻ con rồi.”



Cạch.



Hoàng đế đặt chén trà xuống, lực không mạnh, nhưng lại khiến cả căn phòng chìm vào áp lực nặng nề.



Ánh nhìn của ông đổ dồn về phía Khuất Vô Ưu, mang theo mấy phần uy nghi lấn át.



Không khí trở nên căng thẳng, tất cả là do ta mà ra.



Ta thầm kêu không ổn, nhưng vì bọn họ chưa biết là ta biết rõ thân phận của họ, ta chỉ còn cách tiếp tục giả làm một bé gái ngây ngô chưa hiểu chuyện. Ta thò đầu ra, cứng miệng mạnh mồm nói:



“Đúng vậy! Con chính là con ruột của cha con! Không phải nhặt từ sông về đâu!”



Lời vừa dứt, không gian lặng như tờ.



Khuất Vô Ưu — đang quỳ — quay đầu lại nhìn ta một cái, ánh mắt rõ rành rành viết mấy chữ to đùng:



“Nữ nhi, diễn hơi lố.”



Hu hu…

Mặt mũi đâu mất rồi.



“Lại đây.” Hoàng đế gọi ta.



Ta xụ mặt lết tới. Giờ thì không còn sợ nữa, chủ yếu là… ngượng gần chết.



Một bàn tay to phủ lên trán ta. Ta vừa định né, người nọ đã giơ ngón tay gõ một cái "cốc" lên đầu ta.



Ta ai oán nhìn kẻ đầu têu, không nói nên lời.



Hoàng đế cười khẽ:



“Gan to đấy.”



Ông kéo ta ngồi xuống cạnh, và lúc này ta mới ngộ ra hiện thực —

Hoàng đế biết rõ việc Khuất Vô Ưu nhận nuôi ta từ lâu, chuyện hôm nay gây sự… đơn giản chỉ vì ông không ưa thằng con này.



Quả nhiên, ông quay lại nhìn chằm chằm Khuất Vô Ưu, giọng lạnh đi:



“Lão Cửu, còn không nói thật?”



Khuất Vô Ưu cụp mắt không đáp.



“Láo xược! Hồng Nhi, đ.á.n.h tiếp!”



Thái tử lúng túng vô cùng, mày nhíu lại, nghiêm giọng mắng đệ đệ:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -



“Đệ còn không chịu nói thật à? Không thấy phụ hoàng mặc luôn ‘bằng chứng’ đến đây sao?



“Ngọn núi mà đệ cho nổ, đúng lúc chúng ta đang đi săn ở đó! Phụ hoàng còn chưa kịp giương cung, suýt nữa đã bị đá lở đập trúng! Cả người phủ bụi, áo choàng rách bươm!”



“Nguyên cả ngọn núi ấy ngoài đệ ra thì ai đủ sức phá hả? Đệ còn muốn chối nữa à?!”



Ta thấp bé, vừa hay thấy được trong ánh mắt cụp xuống của Khuất Vô Ưu lóe lên tia ngạc nhiên, thoáng cái liền hiểu ra.



Hắn lập tức như tìm được lối thoát, mở miệng một cách vững vàng:



“Mạo phạm long thể, nhi thần biết tội, xin chịu phạt. Chỉ là… núi thì cũng đã nổ rồi, bây giờ phụ hoàng muốn nhi thần bồi thường, quả thực nhi thần… không có gì để bồi.”



Hoàng đế hừ lạnh, dường như chỉ đợi hắn chịu nhận tội, liền hờ hững nói:



“Ngốc nghếch.”



Lòng ta lạnh toát.



Nhìn vẻ mặt như vừa được sống lại của Khuất Vô Ưu, ta biết hắn nhất định đang giấu chuyện lớn hơn, cứ tưởng đã bị phát hiện, không ngờ lại chỉ bị hỏi tội vụ "nổ núi".



Ta thật sự chưa hiểu gì về hắn cả!



Hoàng đế đứng dậy, ra lệnh:



“Không bồi được thì lăn về cung làm khổ sai mà bồi.”



“Dắt theo cả con nhóc đeo đuôi của ngươi.”



Thái tử vui mừng ra mặt, vội thúc giục:



“Cửu đệ, còn không mau tạ ơn?”



Khuất Vô Ưu ngoan ngoãn dập đầu tạ ơn.



Hoàng đế không đáp, chỉ sải bước rời đi.



Khuất Vô Ưu vẫn bất động như tượng.



Mãi đến khi bọn họ đã đi xa, hắn mới chậm rãi đứng dậy, ngẩng đầu, ánh mắt khi nhìn lên chỉ còn lại sự lạnh lẽo đến thấu xương.

Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn



Khiến ta lạnh gáy run người.

10.



Mấy ngày trước khi rời núi, mọi người ai nấy đều rất bình tĩnh, không hề có chút bịn rịn sướt mướt nào.



Thanh Huy Đại sư thì vui ra mặt, từ nay sẽ không còn ai giám sát ông uống rượu nữa.



Chỉ là ông không biết, những bình rượu ngon giấu trong hầm rượu và dưới gốc hoè già, gần như đã bị Khuất Vô Ưu thu gom sạch sẽ.



Ta không phải trẻ con thật sự, lại chẳng kén giường lạ, tâm trạng cũng ổn, chỉ là ban đêm hay mơ thấy linh tinh.



Kết hợp sử sách, ba năm chung sống, cùng với mấy lời khi say mà Thanh Huy Đại sư bị ta moi ra, ta đã phần nào hiểu rõ thân thế của hắn.



Mẫu thân của Khuất Vô Ưu – Diêu phi – là thánh nữ nước Tây Cù, được Hoàng đế đưa về sau chuyến chinh phạt phương Tây. Bà không phải người bản quốc, nên bị các phi tần trong hậu cung bài xích, bị toàn bộ văn võ bá quan chỉ trích.

Sau khi hạ sinh Khuất Vô Ưu, quốc sư c.h.é.m đinh chặt sắt đoán rằng đứa trẻ này xung khắc với Trung cung, thế là hắn – vừa chào đời – đã bị đưa lên Thanh Nguyên Tự, giao cho Thanh Huy đại sư nuôi dạy.



Mẹ con mỗi năm chỉ được gặp một lần, suốt đời cũng chỉ gặp nhau vỏn vẹn mười hai lần.



Năm Khuất Vô Ưu mười ba tuổi, Diêu phi đột tử trong hậu cung.



Mà hắn không có thánh chỉ thì không được xuống núi.



Đêm đó, mưa như trút nước. Thiếu niên mười ba tuổi, đôi mắt đỏ như máu, sống c.h.ế.t đòi ra khỏi chùa.



Thanh Huy đại sư đã ra tay, có phần hơi nặng.



Khuất Vô Ưu ngã xuống sườn núi, gãy chân phải, mất nửa năm mới lành.



Từ đó về sau, hắn không bao giờ nhắc đến chuyện rời núi nữa.



Còn bây giờ, cuối cùng, hắn có thể xuống núi rồi.



Đêm trước khi xuống núi, ta bỗng hiểu ra một điều: Người ta quen biết… là Khuất Vô Ưu trước mắt ta, không phải Khuất Vô Ưu trong sử sách.



Tương lai ra sao, giờ phút này ai mà biết trước được?



Ta chỉ biết, tất cả những gì hắn đang cố gắng làm, đều hoàn toàn có lý.



Tình mẹ sâu đến thế, lẽ nào con có thể quên?

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu