Sau Khi Xuyên Thành Con Gái Của Đại Phản Diện

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Sau Khi Xuyên Thành Con Gái Của Đại Phản Diện

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 15

36.



Thái tử phi đích thân chuẩn bị đồ cưới cho ta, nói là “trăm dặm hồng trang” cũng không quá lời.



Những ngày này ta khom lưng cúi đầu, dịu ngoan lấy lòng, hoàn toàn khác hẳn bộ dạng điên cuồng trước kia.



“Ngươi đúng là biết thời thế, biết làm gì có lợi nhất cho bản thân.”



Thái tử phi nói.



Ta khẽ cười ngoan ngoãn, né tránh sang chuyện khác:



“Lần này ta đi, sẽ không còn được phụng sự bên gối phụ thân. Xin cho ta tận hết một lần hiếu thảo cuối cùng.”



Ta đưa cổ tay ra, dâng lên một con d.a.o găm.



Thái tử phi hừ lạnh, nhận lấy:
TruyenLau


“Cũng coi như ngươi có lòng. Ngươi phải hiểu, quan tài của hắn được đưa về, thì kiệu hoa của ngươi mới có thể đi ra.”



Ta cúi đầu đáp vâng.

Website TruyenLau.com

Ngày xuất giá, Thái tử nắm tay ta, từng bước từng bước dẫn ta ra khỏi cung, văn võ bá quan đứng hai bên, đưa tiễn ta xuất giá.



Ta đội hoa quan lộng lẫy, đi tới trước cỗ xe hoa.



“Đây là quà sinh nhật hắn tặng cho ngươi.” TruyenLau



Ta chợt nhớ ra: Khuất Vô Ưu từng nói sẽ tự tay đóng một cỗ xe để đón ta về nhà, hóa ra chính là cỗ xe này.



Hóa ra nó đẹp như vậy.



Ta ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh thẳm, hướng về hư vô nở một nụ cười: cảm ơn cha, con rất thích.



Cỗ xe đón ta về nhà, lại trở thành hoa kiệu đưa ta xuất giá.



Biết bao mối duyên đẹp.



Lễ quan bên cạnh khẽ ho một tiếng, nhắc ta bái biệt Hoàng đế và song thân.



Ta không để ý, ánh mắt tìm kiếm trong hàng quan văn võ, chậm rãi bước đến trước đám sử quan.



“Cha ta Khuất Vô Ưu chưa từng mưu phản. Triều đình tự biết, dân Trường Ninh cũng tự biết. Người đã chết, không còn đe dọa, trên sử sách, xin chư vị hãy trả lại cho người một cái thanh danh.”



Tất cả đều im lặng.



Thái tử quát trầm:



“Bảo Nhi, đừng hồ nháo.”



Đến đây, cảm xúc trong ta hoàn toàn sụp đổ.



Ta trước mặt mọi người tháo hoa quan, ném mạnh xuống trước mặt Thái tử.



“Cha ta Khuất Vô Ưu, hai mươi bốn tuổi ra chiến trường, g.i.ế.c giặc hàng vạn, chịu vô số thương tích; hai mươi sáu tuổi trấn giữ Trường Ninh, khai hóa dân chúng, bảo vệ biên cương, quân thiết kỵ Vân Châu không dám xâm phạm một bước. Người chiến công hiển hách, một lòng vì nước, lại bị gian thần hãm hại, bị vu tội mưu phản. Ta làm nữ nhi, thực không đành nhìn cha bị nhục.



Hôm nay nguyện lấy cái c.h.ế.t tỏ lòng, mong thiên hạ có lòng, trả lại cho cha ta sự trong sạch!”



Ta dồn hết sức lực, lao thẳng vào cỗ xe, ngựa hoảng hốt hí dài.



Trước cổng cung hỗn loạn như chợ vỡ, đám thái y chạy vội về phía ta. Ta lại nôn ra một ngụm máu.



Ta không còn cảm nhận được đau đớn, chỉ cố gắng mở to mắt nhìn Thái tử, may mắn thay, trời còn thương, trước khi thân nhiệt ta tản đi, ta kịp thấy hắn thất khiếu đổ máu, ngã xuống trước mặt bá quan, đôi mắt đầy vẻ không dám tin.



Ta mỉm cười, rồi không còn nghe thấy gì xung quanh nữa.



Máu của ta có cứu được người không, ta không biết.



Nhưng ta đã nuốt bảy ngày t.h.u.ố.c độc, độc đã vào tận xương tủy. Máu ta nhất định có thể g.i.ế.c người. Ta đã tính trước.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -



Trời xanh quá, bầu trời Trường Ninh cũng đẹp như thế sao?



Khuất Vô Ưu, Khuất Vô Ưu.



Cha ơi.



Ta từng nói, chúng ta nhất định sẽ có ngày gặp lại.

Phiên ngoại: Thiết kỵ Vân Châu, không tiến vào Đại Chiêu.



Trong trận chiến với Nhục Nhĩ Cốt, Mạc Bắc đại bại, phải chật vật rút lui về phía bắc Liêu Sơn, không còn dám xâm phạm biên cương Đại Chiêu.



Trường Ninh nhờ thế được nghỉ ngơi dưỡng sức. Hai năm gần đây, đến cả dã hoa mùa xuân cũng dường như nở rộ thơm ngát hơn trước, cuộc sống bách tính dần dần ổn định.



Trấn thủ Trường Ninh là hai vị tướng Bùi và Lý, bọn họ trong chiến dịch bình định Nhục Nhĩ Cốt lập công hiển hách, đều được phong Thượng tướng quân, sau yến tiệc khánh công lại nhận lệnh Bắc tiến, trấn an Bắc cương.



Khi thánh chỉ ban xuống, phủ Bùi quốc công và phủ Lý quốc công đều lo nhiều hơn mừng.

Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn



Bùi gia nhân khẩu thưa thớt, đời này của Bùi Nhưỡng chỉ có một mình hắn, đời cha cũng chỉ có phụ thân và thúc phụ hai người. hắn thắng trận trở về mới cưới công chúa, vừa mới có cuộc sống hạnh phúc thì lại bị phái đi Trường Ninh. Công chúa Đông Dương khóc mấy ngày liền, mấy lần muốn vào cung cầu xin hoàng thượng thu hồi thánh mệnh, đều bị Bùi Nhưỡng đứng chặn ở cửa nhẹ nhàng khuyên giải.



Lý gia cũng u ám không kém. Tổ tiên nhà này từng có công phò lập, ở Lâm An là quý tộc thực sự, nhưng con cháu lại ít ỏi: đời này chỉ có hai huynh đệ Lý Thanh An và Lý Thanh Du, Lý Thanh An từ nhỏ đã có tật chân, Lý Thanh Du lại là con thứ. Lý quốc công buồn rầu nhiều năm, hậu viện thê thiếp hơn hai mươi người mà chỉ sinh được hai nhi tử, đến nữ nhi cũng không có. Con trưởng thân thể yếu, con thứ lại thư sinh nho nhã mà cả ngày chỉ nghĩ đ.á.n.h đánh g.i.ế.c giết, vừa đ.á.n.h xong trận lại phải đi xa, còn chưa kịp lấy vợ! Ông sao mà yên lòng được?



Nhưng cuối cùng, dù là công chúa hay quốc công gia, đều không thể ngăn bước hai vị tướng Bắc tiến.



Nhà người ta vui hay buồn không biết, tóm lại đều là náo nhiệt. Náo nhiệt đến mức mọi người quên mất, chủ soái của trận chiến này chưa từng được ban thưởng.



Trong yến tiệc khánh công, Hoàng đế nói: chủ soái Khuất Vô Ưu, thân là Cửu hoàng tử, đã đến tuổi phải xuất phiên, muốn đích thân chọn cho hắn một phong ấp tốt ở vùng đất phì nhiêu phía Giang Nam.



Khuất Vô Ưu tạ ân. Mọi người tuy đến chúc mừng, nhưng trong lòng đều rõ, vị hoàng tử không được sủng ái này, dù có lập công chiến trận, cũng vẫn mãi là hoàng tử không được sủng ái, đến một vương gia còn không phong nổi.



Khuất Vô Ưu chỉ nhạt nhẽo cười một tiếng. Sau tiệc khánh công, hắn từ chối lời mời của bằng hữu, bẩm với Thái tử xong, một mình chạy đến chùa Thanh Nguyên, nhảy cửa sổ vào phòng Thanh Huy đại sư, thản nhiên cởi áo nằm sấp lên giường. Cơ thể lạnh cứng áp lên giường ấm, lập tức toàn thân buông lỏng, khóe môi khẽ cong, mặt mày thỏa mãn, nửa nhắm nửa mở mắt, khẽ thở dài:



“Vẫn là chỗ sư phụ tốt hơn, giường trong quân doanh mãi cũng không quen ngủ.”



Lời vừa dứt, Thanh Huy đại sư lạnh lùng bật cười, bóp chặt ngân châm, bất ngờ châm xuống, không nể tình thầy trò.



“A! Nhẹ thôi sư phụ, đau quá!”



“Không muốn đau thì cút.” đại sư lạnh giọng.



“Không, không cút. Dù đau c.h.ế.t con, con cũng không cút.” Khuất Vô Ưu quay đầu lại, mặt dày cười nịnh, bị đại sư ấn xuống như ấn một con rùa.



Khuất Vô Ưu lại kêu mấy tiếng, rên rỉ than đau, rồi dần dần, dưới tác dụng châm ấm áp khiến người ta như ngập trong hơi xuân, hắn yên tĩnh trở lại, cơn buồn ngủ tràn lên, nửa mê nửa tỉnh.



Lâu sau, Thanh Huy đại sư kết thúc châm cứu. Khuất Vô Ưu ngẩng mặt cười:



“Xong chưa?”



Đại sư khẽ gật, nhìn thật lâu khuôn mặt trắng nhợt, yếu ớt kia, giữa mày hiện lên một tia thương xót, thở dài:



“Ngủ một giấc cho ngon.”



Khuất Vô Ưu ngoan ngoãn nhắm mắt, giấc này, hắn ngủ rất sâu.



Gần nửa đêm, Khuất Vô Ưu lờ mờ mở mắt, đầu óc mịt mờ, ngay cả ý thức cũng m.ô.n.g lung. Trong bóng tối, hắn khẽ gọi:



“Sư phụ, mấy giờ rồi?”



Lâu thật lâu không ai đáp lại. Khuất Vô Ưu ngẩng đầu, trong phòng tối đen, không thấy gì cả. Nỗi cô đơn vô tận ập lên, hắn vùi mình vào gối, khẽ thở dài, như đứa trẻ mà nức nở u oán:



“Két” một tiếng, thị tùng đẩy cửa bước vào, tiện tay đốt một ngọn hồng đăng, liền nghe chủ tử khẽ than:



“Sư phụ, người đi đâu rồi? Sao không quản con…”



Thị tùng khựng lại một thoáng, cẩn trọng đáp:



“Chủ tử, đại sư còn đang ở Lâm An.”



Khuất Vô Ưu sững sờ ngẩng đầu, động tác ấy kéo theo toàn thân đau nhói dữ dội, cơn đau như xé thịt khiến hắn tỉnh táo hẳn, ký ức rốt cuộc cũng chuyển động. hắn không còn ở Lâm An nữa, đây là Ninh Châu.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu