Vừa đảo qua doanh trại một vòng, Vân Đàn đã không kìm được bước nhanh vào trong trướng, chạy thẳng đến bên giường, cúi xuống hôn "chụt" một cái thật mạnh lên má đứa con đang ngủ say. Bị đ.á.n.h thức giữa giấc mộng, đứa bé cau có đẩy hắn ra đầy khó chịu. Nhưng Vân Đàn chẳng giận, ngược lại còn tủm tỉm cười, dùng bộ râu lởm chởm cọ cọ vào mặt con. Cuối cùng cũng như ý nguyện, khiến đứa trẻ oa oa bật khóc.
Vương phi bên cạnh tức đến cạn lời, vớ ngay chiếc gối ném về phía hắn. Vân Đàn cười hì hì đón lấy, sải bước ôm chầm lấy nàng, sự hân hoan không thể che giấu:
“Không uổng công ta núp như ăn trộm suốt mấy ngày qua. Qua ngày mai, nàng chính là chính thất Vương phi của ta, không còn phải luồn cúi kẻ dưới, tranh giành đất đai, dê cừu với ai nữa.”
Vương phi cũng vòng tay ôm eo Vân Đàn, giọng nhẹ nhàng nhưng không giấu nổi nỗi tủi thân:
“Thiếp chỉ mong cả nhà bình an bên nhau, những thứ khác không quan trọng.”
Vân Đàn giả bộ ngạc nhiên, cố tình hỏi:
“Không phải nàng từng nói muốn có bầu trời riêng, nước riêng, rồi một đàn ngựa với mấy chục con dê con sao?”
Vương phi trừng mắt tức giận, hung hăng véo một phát vào eo hắn, xoáy một vòng. Vân Đàn vội vàng xin tha, miệng không ngừng nhận sai. Cuối cùng khi được tha tội, hắn mới dám lí nhí nói:
“Đúng là nữ nhân ngoài miệng thì chối đây đẩy.”
Website TruyenLau.com
“Ngươi lại lẩm bẩm cái gì đó hả?”
TruyenLau
Vân Đàn rùng mình, vội xua tay liên tục:
“Ta nói ngày mai nhất định thuận lợi. Cái tên An vương Đại Chiêu đó chỉ là hạng vô dụng, có mà bị ta đè đầu đ.á.n.h cho không ngóc dậy nổi.”
Website TruyenLau.com
Nghe đến đây, Vương phi hơi lo lắng, nhắc khéo một câu:
“Chàng đừng làm quá, cố gắng đừng gây tổn thương đến bách tính Trường Ninh. Cướp của bọn nhà giàu, quan lại là được rồi.”
Vân Đàn bĩu môi:
“Vương phi à, bộ dạng này của nàng, giống y như một thủ lĩnh thổ phỉ nhân từ vậy đó.”
Vương phi lập tức nổi đóa, đá cho một cú rồi mắng to:
“Cút!”
Nhưng Vân Đàn nào chịu cút, vẫn ôm vợ, bế con, say sưa tận hưởng phút giây yên bình hiếm có.
Chiều hôm sau, trời lặng gió, không một hạt bụi, bình yên đến lạ.
Vệ binh canh cổng thành Trường Ninh ngáp dài một cái, híp mắt nhìn trời tây, thấy mặt trời đã ngả bóng, cảm thấy đến giờ đóng cổng, liền chậm rãi chuẩn bị đóng cửa thành.
Mới khép được một nửa, bỗng hắn thấy mí mắt giật giật, linh cảm có chuyện chẳng lành. Đá sỏi trên mặt đất tự dưng lăn lộn không yên, một luồng bất an lạ thường từ lòng bàn chân dâng thẳng lên tới đầu, rồi “oành” một tiếng nổ lớn trong tâm trí, khiến hắn lập tức hiểu ra điều gì sắp xảy ra. Ngước mắt nhìn lên, quả nhiên, nơi chân trời đang kéo đến một mảng đen dày đặc như mây đen che trời, khí thế rầm rộ không gì cản nổi, ập thẳng về phía Trường Ninh.
“Đóng cổng mau! Là thiết kỵ! Vân Đàn đ.á.n.h tới rồi!”
Tiếng hét vang lên xé họng, đôi mắt binh sĩ giữ cổng đỏ ngầu. Các binh sĩ gần đó cũng phản ứng kịp, rối rít đóng chặt cổng thành, dựng thanh gỗ to chắn cửa, phân công cung thủ leo lên tường thành chuẩn bị ứng chiến.
Phía ngoài thành, Vân Đàn đã dẫn quân áp sát. Nhìn binh sĩ thành Trường Ninh luống cuống luộm thuộm, hắn khinh khỉnh cười lạnh, lớn tiếng hô:
“Nghe nói An vương đã đến trấn thủ Ninh Châu. Vân Đàn ta đặc biệt dẫn toàn bộ dân chúng Vân Châu đến đây chúc mừng. Xin mở cổng thành, để bản vương được diện kiến An vương một lần!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trên tường thành vang lên tiếng va chạm hỗn loạn của binh khí, không ai dám đáp lại.
Vân Đàn cũng không vội, hắn muốn cho Thái thú Ninh Châu và An vương chút thời gian phản ứng. Đợi đến khi ánh sáng cuối cùng nơi chân trời sắp tắt hẳn, hắn giơ tay ra hiệu, lập tức bốn phía bùng lên ánh lửa, toàn quân thắp đuốc, sắc lửa đỏ rực bao trùm bóng đêm. Hắn ngồi chính giữa, ánh mắt sáng rực như đuốc, nhìn thành trì sừng sững trước mặt mà chẳng khác gì một đụn cát nhỏ nhoi.
Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn
Bỗng nhiên, trên tường thành Trường Ninh cũng bừng sáng. Ánh đèn lóa lên khiến Vân Đàn hơi nheo mắt, ngẩng đầu nhìn kỹ thì thấy từng chiếc lồng đèn được treo dọc tường thành, cứ mười bước một ngọn, hàng trăm chiếc thắp lên khiến trong ngoài sáng như ban ngày.
Dưới thứ ánh sáng dịu dàng nhưng đầy uy nghi ấy, sự hung hăng và lòng tham của đoàn quân xâm lược Vân Châu hiện rõ mồn một. Hàng trăm ngọn đèn im lặng lay động như thay dân chúng Trường Ninh cất tiếng hỏi:
Các ngươi đến đây trong đêm tối, chẳng lẽ vì biết mình là súc sinh, sợ trời xanh không dung?
Dù có màn đêm che chắn, dù ánh đèn không rực rỡ, nhưng ánh sáng ấy cộng hưởng lại, vẫn bừng lên như lửa thiêng, đủ để phơi bày tội ác, chứng minh cho thiên hạ thấy rõ trắng đen.
Vân Đàn trầm mặt, lòng đầy bực bội. Con ngựa dưới thân dường như cũng cảm nhận được tâm trạng của chủ, bất giác lùi lại một bước, khiến hắn nổi giận, chẳng buồn kiềm chế nữa, giận dữ quát lớn:
“CÔNG THÀNH!”
Lệnh công thành vừa ban xuống, một đội thiết kỵ lập tức ôm khúc gỗ tròn phá cửa xông ra. Binh sĩ Vân Châu vốn dũng mãnh, dưới thế tấn công ấy, cổng thành Trường Ninh tuyệt đối không chịu nổi quá một khắc đồng hồ.
Chỉ còn cách vài tấc, khúc gỗ nặng nề đã sắp đập trúng cửa thành, thì ngay khoảnh khắc then chốt ấy, cửa thành bỗng nhiên tự mở ra, thong dong chậm rãi, như chẳng hề gấp gáp.
Tất cả đều không ngờ tới.
Người lính dẫn đầu không kịp dừng, loạng choạng ngã sấp xuống đất, áo giáp nặng nề, còn bị khúc gỗ đè nửa cánh tay, muốn bò cũng không bò nổi. Trong đầu hắn chỉ dồn dập một câu: “Xong rồi, xong đời rồi.”
Nhờ “phúc” của hắn, đám huynh đệ phía sau đồng loạt ngã đè lên nhau một hàng chỉnh tề.
Quân lính Vân Châu bên ngoài thành ngỡ ngàng há hốc. Có kẻ phản ứng nhanh hét lớn xông vào trong, những người còn lại chưa kịp nghĩ gì đã ùa theo. Tiếng “Khoan đã!” của Vân Đàn chìm nghỉm trong tiếng “Giết!” rợp trời, nghe được cũng đã muộn.
Người thì chạy vào, rồi người bay ra. Hàng trước đè hàng sau, kẻ ngã trước bị giẫm đạp hai lượt, cuối cùng bị nhấc bổng ném ra ngoài, cùng khúc gỗ nặng lăn ngay dưới vó ngựa Vân Đàn. Tất cả chỉ diễn ra trong chớp mắt.
Những tên dựng thang bên cạnh nghe tiếng “ầm” lúc nãy tưởng đâu thành đã phá được, phấn khích mất cảnh giác, phần đông còn quay đầu nhìn, lại thấy đồng đội mình từng người từng người bị hất văng ra, đến chính mình cũng chưa kịp phản ứng thì mưa gỗ đá từ trên đầu trút xuống, quay đầu lại thì vừa khéo bị đập trúng.
Thang trèo nối tiếp nhau bị lật đổ.
Trận này mới khởi đầu mà thua còn t.h.ả.m hơn chưa đánh. Vân Đàn tức đen mặt hoàn toàn.
Mất bức bình phong là đám quân hồ đồ của mình, Vân Đàn mới nhìn rõ binh sĩ trong thành đứng lặng như tượng: giáp đen, thương đỏ, ngang lưng đeo trường đao.
Trái tim treo lơ lửng của hắn rốt cuộc cũng tan tành. Từ kinh ngạc đến phẫn nộ, hắn nghiến răng: Ai đã thề son thề sắt với mình rằng đến Ninh Châu thụ phong là An vương? Ai?! An vương, An vương, An cái đầu tổ nhà ngươi!
“Vân huynh, đã lâu không gặp.”
Giọng nói ấm áp mà như Diêm Vương thúc hồn vang lên lững lờ.
Sau Khi Xuyên Thành Con Gái Của Đại Phản Diện
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.